Thập Niên 80: Xuyên Đến Sau Đêm Tân Hôn, Cả Nhà Xem Tôi Là Bảo Bối - Chương 353: Lời Van Xin, Làm Mẹ Thì Phải Mạnh Mẽ
Cập nhật lúc: 2026-02-18 17:14:23
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Cô mới sinh xong, ngoài thế ? Gặp gió , dễ đau đầu lắm.” Mẹ Giang là phụ nữ, đồng cảm với Trương Hiểu Hồng, bây giờ đầu cô quấn một chiếc khăn mặt, sắc mặt vàng vọt, trông như suy dinh dưỡng, rõ ràng những ngày sinh cũng dễ chịu gì: “Chồng cô đúng là gì, cô cứng rắn lên, tự vững. Các cô bây giờ đến thành phố lớn việc, tầm chắc chắn rộng hơn so với ở quê , tìm một công việc, tiền trong tay, cuộc sống của cô và con gái mới hơn .”
Hốc mắt Trương Hiểu Hồng đỏ hoe, thời đại cuộc sống của đều mấy khá giả, ngoài việc thương hại cô, xem náo nhiệt , ai với cô một câu ấm lòng, càng đừng là cho cô một miếng ăn.
Bác gái mặt chỉ cho cô đồ hộp ăn, mà còn khuyên bảo cô thế nào để sống hơn.
Hứa Phú Quý chính là kẻ lòng lang sói, chỉ ngược đãi vợ, mà con gái ruột của cũng cần, bác gái cho cô chút lợi lộc, liền như con đ*a hút m.á.u bám lấy.
“Bác ơi, cháu đến đây để nhắn với bác một câu.” Trương Hiểu Hồng hổ : “Chồng cháu, nhà bác điều kiện , bụng, gửi con cho nhà bác nuôi. Nếu cửa nhà bác xuất hiện một đứa trẻ, xin bác hãy giúp cháu đưa nó đến viện phúc lợi.”
Nói đến đây, Trương Hiểu Hồng quỳ gối xuống.
Mẹ Giang giật , ngờ lòng của rước lấy phiền phức, trong lòng vui, nhưng thấy ánh mắt bi thương tuyệt vọng của Trương Hiểu Hồng, xen lẫn lời van xin tha thiết, càng tức chịu nổi.
“Đây là đứa đầu lòng, tại các cô vứt bỏ? Đứa trẻ cũng là một sinh mạng, tự nuôi vài năm, cơ thể điều dưỡng , sinh thêm một đứa nữa là .”
Mẹ Giang cảm thấy đáng thương ắt chỗ đáng ghét, bản đổi vận mệnh, chính là một đống bùn nhão trát lên tường , ai giúp cũng vô dụng: “Cô với , dám đặt con cửa nhà , sẽ báo cảnh sát, bắt tù!”
Trương Hiểu Hồng dọa sợ, sắc mặt tái nhợt, liên tục dập đầu với Giang: “Không thể báo cảnh sát, xin bác đừng báo cảnh sát. Cháu… cháu vô dụng, bảo vệ nó, chỉ giữ cho nó một mạng sống. Nó đến viện phúc lợi, mới đường sống.”
Ở quê họ nhiều trọng nam khinh nữ, sinh con gái là vứt . Đứa nào may mắn thì nhặt về, đứa nào may thì c.h.ế.t cóng cũng c.h.ế.t đói.
cuộc sống của đều eo hẹp, nhà nào cũng con cái của , đa những đứa trẻ đều may mắn.
Mẹ Giang ghét nhất là giao tiếp với những phụ nữ điều, bà sa sầm mặt: “Người thường thì mạnh mẽ, con gái sinh mà còn bảo vệ , ở nhà chồng chịu khổ chịu cực hành hạ, một ngày nào sống , sống để gì?
Để sinh con trai nối dõi tông đường cho ? Một miếng thịt từ rơi xuống, chính còn thương, còn trông mong khác thương ? thẳng , các cô dám gửi, chúng dám báo cảnh sát.”
Trương Hiểu Hồng như một gậy đầu, ngơ ngác Giang.
“Chính cô tự coi thường , cũng đừng trách khác đối xử với cô.” Mẹ Giang gọi Tiêu Dương và Tiêu Noãn Noãn cùng rời .
Tiêu Noãn Noãn phụ nữ lóc đáng thương, từ trong túi nhỏ của lấy một quả trứng luộc, đặt lòng bàn tay Trương Hiểu Hồng, chạy lon ton theo Giang.
Trương Hiểu Hồng ngơ ngác Tiêu Noãn Noãn chạy , chiếc váy nhỏ cô bé màu sắc tươi sáng, giống như những bông hoa xinh nở trong núi, tràn đầy sức sống.
Cô cúi đầu quả trứng trong lòng bàn tay, tỏa ấm nhàn nhạt, nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống, khỏi tưởng tượng con gái lớn lên, cũng sẽ xinh như ?
Vừa nghĩ đến việc sẽ bao giờ gặp con gái, l.ồ.ng n.g.ự.c cô đau nhói, những lời của Giang ngừng vang vọng trong đầu, suy nghĩ rối loạn.
?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-xuyen-den-sau-dem-tan-hon-ca-nha-xem-toi-la-bao-boi/chuong-353-loi-van-xin-lam-me-thi-phai-manh-me.html.]
Mẹ Giang đợi Tiêu Lệ mở cửa, mặt mày tái mét bước phòng, thấy hai đứa trẻ đang bên cạnh Giang Mật, sắc mặt bà mới dịu một chút.
“Mẹ gặp phụ nữ chờ sinh ở phòng bên cạnh ngoài cửa, thật thể hiểu nổi, chỉ vì chúng cho cô đồ hộp, mà chồng cô gửi con gái cho chúng nuôi. Nhà chúng con của , tại nuôi con cho khác? Kẻ ngốc cũng chuyện như !”
Mẹ Giang trút hết một bụng bực tức: “Bây giờ xã hội , thể ngoài buôn bán, thể tùy tiện tìm việc , còn thể xuống ruộng trồng rau, trồng lúa, chỉ cần là tàn tật, nuôi nổi một đứa trẻ?”
Giang Mật nhíu mày, ngờ Hứa Phú Quý ý định .
“Mẹ, những sinh tính cách nhu nhược, vo tròn bóp dẹt cũng dám phản kháng, đừng vì một ngoài mà tức giận hại .”
Giang Mật thật sự khâm phục , lúc ở nhà đẻ lấy chồng, ông ngoại, bà ngoại mất sớm, bà là chị cả, một tay nuôi lớn các em.
Sau lấy chồng, bà nội thích gia đình họ, khi ở riêng, trong nhà gì cả.
Tính cách của bố cô khá hiền lành, dựa dẫm cô, tất cả đều do một tay bà nên. Sau bố cô đội trưởng, cuộc sống mới khá hơn một chút.
Nếu tính cách cô mềm yếu, e rằng bố cô cũng đội trưởng. Trước khi bà nội qua đời, lẽ sẽ luôn bà nội hành hạ.
Mẹ cô từng : “Người sống thể chấp nhận phận, một khi chấp nhận thì cuộc đời coi như xong. C.h.ế.t dễ dàng bao, nhắm mắt, duỗi chân, chuyện đều liên quan đến .
đến thế gian một chuyến, để chịu khổ xong c.h.ế.t, một ngày lành cũng hưởng. Sống khổ, khó đến , cũng nghiến răng nghiến lợi mà sống cho sống!”
Giang Mật cảm thấy ở điểm giống Giang, chấp nhận phận, chỉ cần tinh thần chiến đấu , thế nào cũng thể sống dáng một con .
“Mẹ tức . Cô rõ đang con đường tuyệt vọng, tệ hơn nữa cũng thể tệ hơn bây giờ, mà còn đổi một con đường khác, cũng thể ép cô đổi ?”
Mẹ Giang thầm thở dài, những tính cách như Trương Hiểu Hồng, nhiều. Nhiều thể tách rời khỏi gia đình gốc, còn những nhà chồng hành hạ đến sợ hãi, nỗi sợ lớn hơn cả sự phản kháng. Bà bưng đồ ăn : “Các con đói lắm ? Mau ăn cơm !”
Giang Mật bưng một bát canh: “Canh tứ rau?”
“Bác sĩ thông sữa, nhất đừng ăn canh cá và canh gà lợi sữa, nấu canh nhiều dầu mỡ cho con, nấu một ít canh rau cho con uống, thanh đạm dễ chịu.” Mẹ Giang thấy vẫn còn thừa canh, mím môi.
Giang Mật suy nghĩ của Giang, cuối cùng vẫn là thương hại phụ nữ đáng thương . giúp một lúc, giúp cả đời. Trừ khi phụ nữ đó dũng khí rời , nếu ai cũng cứu .
Dũng khí rời cần năng lực hỗ trợ, cần lo lắng về cơm ăn áo mặc, một vấn đề thực tế.
Thời đại quá phong kiến, tạo nhiều phụ nữ như Trương Hiểu Hồng.
Giang Mật uống một ngụm canh, ngước mắt lên thấy hai cái đầu nhỏ đang thập thò ở khung cửa, mắt cô lập tức sáng lên: “Tiểu Dương, Tiểu Noãn, hai đứa đến ! Mau đây, xem cháu trai, cháu gái của các con .”