Sắc mặt Giang Mật chút khó coi, cô nghĩ đến Kiều Văn Bách lúc nãy ở ngoài cửa, ma xui quỷ khiến mà đề nghị hợp tác với cô. sớm hợp tác với khác , đúng là… bên nào cũng chiếm hời!
“Muộn .” Giang Mật hít sâu một , vẻ mặt lạnh lùng: “Thắng vua, thua giặc, chúng thua cũng do kém tài.”
Quý tổng những đang canh gác ở cửa phòng họp, cúi xuống đồng hồ cổ tay, thở một thật sâu.
Giang Mật điều chỉnh cảm xúc: “Quý tổng, ngài ăn gì ?”
Cô : “Hay là chúng tìm một chỗ uống sáng nhé?”
Quý tổng im lặng một lát khẽ gật đầu: “Đi thôi.”
Trước khi , đầu cánh cửa phòng họp, chút cam lòng : “Nếu đấu giá mảnh đất thất bại, cổ phần của khu Kim Loan cũng sẽ nhả .”
Giang Mật nhướng mày: “Lúc ký hợp đồng, hai bên thỏa thuận xong mà? Cứ theo hợp đồng thôi.”
Cằm Quý tổng vẫn căng cứng, đối với buổi đấu giá hôm nay, ôm chút hy vọng nào.
?
Trong phòng họp.
Tiêu Lệ ở cuối hàng, ánh mắt sâu thẳm lướt qua Kiều Văn Bách, bên trái là Cao tổng của công ty lớn nhất, hai suốt buổi hề giao tiếp, ngược còn thì thầm với bên .
Kiều Văn Bách dường như cảm nhận ánh mắt của Tiêu Lệ, bèn với ánh mắt ôn hòa, khóe môi nở nụ thiện.
Cao tổng chú ý đến động tĩnh của Kiều Văn Bách, cũng thuận theo ánh mắt mà sang.
Tiêu Lệ vẫn bình thản như , trong lòng lờ mờ đoán điều gì đó.
Thâm Quyến gần Hồng Kông, ít Hồng Kông đến ăn, qua đó cũng một vài quy tắc thương trường.
Trước buổi đấu giá, những tham gia sẽ thương lượng riêng với , tiến hành trả giá ngoài lề, ai trả giá cao hơn sẽ thắng.
Tiêu Lệ cụp mắt xuống, thể bọn họ trả giá ngoài lề xong . Chỉ là cho tham gia, lẽ vì cảm thấy đủ thực lực, coi gì.
Lúc , một mẩu giấy chuyền tới.
Tiêu Lệ ngẩn , bên cạnh. Người đó chỉ về một , sang, chỉ thấy Kiều Văn Bách càng thêm ôn hòa.
Anh mở mẩu giấy , bên trong một câu: “Tiêu tổng, buổi đấu giá , Cao tổng chắc chắn sẽ giành .”
Tiêu Lệ nhếch môi, biệt danh “hồ ly mặt ” của Kiều Văn Bách tự nhiên mà .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-xuyen-den-sau-dem-tan-hon-ca-nha-xem-toi-la-bao-boi/chuong-341-lat-nguoc-tinh-the.html.]
Anh đè tờ giấy xuống bảng trả giá, cả lún sâu ghế.
Kiều Văn Bách nhíu mày, thể đoán suy nghĩ của Tiêu Lệ.
Cao tổng hỏi: “Kiều tổng để ý đến thái độ của Trung Càn ? Không cần quá bận tâm, tuy Quý tổng đầu tư, nhưng họ đ.á.n.h giá rủi ro . Một khi giá đất vượt quá ngân sách của họ, họ sẽ rút vốn.”
Kiều Văn Bách trầm ngâm : “Hai vợ chồng chút… tà môn?”
Cao tổng bật : “ chuyên trừ ma diệt đạo.” Vừa trả giá ngoài lề, ông và Kiều Văn Bách liên thủ, đưa một mức giá cao nhất, rủi ro chia đều.
Ông coi một công ty Trung Càn nhỏ bé gì, đến việc ông hợp tác với Kiều Văn Bách, chỉ riêng công ty của ông thôi cũng đủ để đè bẹp Trung Càn.
Buổi đấu giá bắt đầu, Kiều Văn Bách thêm gì nữa.
Vì đây là đầu tiên tổ chức đấu giá, cơ quan đấu giá chuyên nghiệp, mà do thư ký của Vương Khải Chi chủ trì.
Thư ký điểm danh những tham gia, bắt đầu giới thiệu về vị trí, diện tích, mục đích sử dụng, thời hạn sử dụng, yêu cầu quy hoạch và các vấn đề liên quan khác của lô đất.
“Giá khởi điểm của chúng là 600 tệ một mét vuông, mỗi tăng giá tối thiểu là 50 tệ. Chúng tiến hành thẩm định giá đất và giá sàn.”
Cuộc đấu giá bắt đầu.
Thư ký : “600.”
“650.”
“700.”
“750.”
Kiều Văn Bách trả giá, thực chất chỉ là theo quy tắc, tham gia cho lệ một vòng, đó đợi Cao tổng giá, những khác sẽ theo nữa.
Bất kể giá Cao tổng đưa cao thấp, đều sẽ chốt theo giá thỏa thuận ngoài lề.
Anh bất giác về phía Tiêu Lệ, vẫn giá, đang điềm nhiên gì đó lên mẩu giấy.
Đột nhiên, Tiêu Lệ ngẩng đầu sang, đưa mẩu giấy gấp cho bên cạnh, chỉ về phía , và ngay khi mẩu giấy đến tay , Tiêu Lệ lên tiếng.
Tiêu Lệ: “800.”
Kiều Văn Bách lơ đãng mở mẩu giấy, chuẩn trả giá cho lệ thì rõ nội dung giấy. Chỉ một cái liếc mắt, cả thể bình tĩnh nữa.