Thập Niên 80: Xuyên Đến Sau Đêm Tân Hôn, Cả Nhà Xem Tôi Là Bảo Bối - Chương 337: Vương Mạn Hóa Điên

Cập nhật lúc: 2026-02-18 17:14:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bài báo vô cùng đặc sắc, giật gân.

 

Thân phận của Vương Khải Chi, kẻ thứ ba chen chân, dùng cường quyền áp bức kẻ yếu, những từ ngữ dễ gây đồng cảm, khơi dậy sự phẫn nộ của công chúng, đều dùng lời và b.út mực để lên án con họ.

 

Đặc biệt là thời điểm , việc kiểm soát tác phong nghiêm ngặt, nhanh ch.óng thu hút sự chú ý của cấp .

 

Vương Khải Chi và nhà họ Tưởng đều triệu tập để thẩm vấn.

 

Tưởng Anh ở trong bệnh viện, chuyện gì đang xảy .

 

bên giường, bưng một bát cháo, đang đút cho Vương Mạn: “Mạn Mạn, và bố con ly hôn . Con bây giờ là trưởng thành, ông quản con, con theo sống, ông dám ép con dạy học tình nguyện.”

 

Vương Mạn đột nhiên Tưởng Anh: “Bà gì?”

 

“Mạn Mạn, tuy ly hôn, nhưng con trong lòng quan trọng hơn tất cả. Bố con quan tâm đến con, cũng sống nổi nữa.”

 

Lúc nhận giấy ly hôn, Tưởng Anh cũng nguôi giận, một thoáng hối hận. khi thấy Vương Mạn giường bệnh, bà cảm thấy ly hôn sai: “Đợi con xuất viện, chúng tạm thời ở nhà …”

 

“Bốp——”

 

Vương Mạn giơ tay hất đổ bát cháo trong tay Tưởng Anh.

 

gào thét: “Ai cho bà ly hôn? bảo bà vì mà ly hôn! Bà ly hôn , chỉ là một chủ nhiệm nhỏ nhoi, Tiêu Lệ còn thể để ý đến ? Tất cả những gì bố , đều là của Vương Hân !”

 

Vương Mạn lồm cồm bò dậy khỏi giường, một tay túm lấy Tưởng Anh đẩy ngoài phòng bệnh, vết thương ở cổ tay nứt , băng gạc m.á.u tươi nhuộm đỏ, cô cũng màng.

 

“Tái hôn, bà tái hôn !” Vương Mạn kích động mạnh, mắt đỏ ngầu: “Bà tái hôn, cũng sẽ theo bà, theo bố!”

 

Tưởng Anh ngây , dường như hiểu tâm trạng kích động của Vương Mạn.

 

Hành lang bệnh viện ít đều về phía , nhận hai con họ.

 

“Đây… đây là vợ và con gái thứ hai của Vương Khải Chi ?”

 

Lời , ánh mắt của đều đổi.

 

Họ báo, đương nhiên chuyện gì xảy . Người báo, chuyện phiếm cũng sự tình.

 

Tưởng Anh hồn, đang định giải thích với Vương Mạn. Bà chú ý đến ánh mắt kỳ lạ của , khinh bỉ, miệt thị, châm biếm, kỳ thị, v. v., mày nhíu c.h.ặ.t .

 

“Các cái gì?” Tưởng Anh mặt mày khó coi: “Bệnh viện cần duy trì trật tự, các đừng cản đường.”

 

khẩy: “Nhìn gì ? Chúng một đôi con hổ. Đứa nhỏ liêm sỉ, phá hoại gia đình khác, kẻ thứ ba c.h.ử.i rủa.

 

là tai họa ngàn năm, nó tự sát mà c.h.ế.t . Đứa lớn thì đức hạnh bại hoại, còn dám dùng cường quyền ép ly hôn.”

 

“Đồng chí nam từ nhỏ hôn ước, con hồ ly tinh hổ từ hồi đại học bám riết tha. Nếu là thời đó, nó là lưu manh nữ, đáng lôi b.ắ.n!”

 

Tưởng Anh hai mắt tối sầm, chuyện lan truyền ngoài. Bà tức đến đau cả tim, giận dữ : “Các bậy, còn bừa nữa, sẽ gọi cảnh sát bắt hết các !”

 

“Chúng bậy? Có gan gan nhận ?” Có ném một tờ báo mặt Tưởng Anh, châm biếm: “Chuyện của con bà lan truyền khắp nơi, cả Kinh Thị đều .”

 

Tưởng Anh trong lòng một cảm giác bất an mãnh liệt, màng cãi cọ, một tay giật lấy tờ báo, thấy một tin tức trang chính giữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-xuyen-den-sau-dem-tan-hon-ca-nha-xem-toi-la-bao-boi/chuong-337-vuong-man-hoa-dien.html.]

 

Trên đó chi tiết Vương Mạn quấy rầy Tiêu Lệ như thế nào, gây phiền toái cho Tiêu Lệ, khiến bỏ học.

 

Tuy trong đó yếu tố cha qua đời, nhưng điểm quan trọng nhất là tránh hành vi lưu manh của Vương Mạn.

 

Cho nên tiếp tục học, khiến trường học mất một nhân tài. Nhiều năm , Tiêu Lệ kết hôn, vợ sắp sinh, Vương Mạn đạo đức can thiệp hôn nhân của , Vương Khải Chi tay ngăn cản, sắp xếp Vương Mạn xuống nông thôn dạy học tình nguyện, Vương Mạn lấy tự sát để ép Tưởng Anh dùng cường quyền ép Tiêu Lệ ly hôn, nếu sẽ hủy hoại sự nghiệp của Tiêu Lệ và vợ .

 

Tuyệt hơn nữa là hình thức đối thoại, cuộc chuyện của Tiêu Lệ và Tưởng Anh chi tiết đó, chiếm cả một trang báo.

 

Cuối bài, tác giả cho đang đãi khách ở phòng bên cạnh, nên tin tức xã hội về việc ỷ mạnh h.i.ế.p yếu . Anh sợ cường quyền mà đăng lên, vạch trần mặt tối, cảnh tỉnh thế nhân.

 

Tưởng Anh tức đến run : “Sao dám… Bọn họ dám!”

 

c.h.ế.t cũng tin, tin tức bàn tay của Tiêu Lệ!

 

Hôm qua tìm Tiêu Lệ, đến muộn một tiếng, thể là để đợi Vương Khải Chi và phóng viên đến!

 

Báo dùng tên giả, tin đăng lên, họ trở thành “ nổi tiếng” của Kinh Thị, xung quanh đều cả, họ còn mặt mũi nào mà sống?

 

Vương Mạn giật lấy tờ báo, thấy bài báo, đồng t.ử cô co rút , mặt mày trắng bệch, cả lảo đảo.

 

“Không, kẻ thứ ba…” Vương Mạn run giọng : “Giang Mật mới là kẻ thứ ba, cô cướp đàn ông của .” Cảm xúc của cô vô cùng kích động, ngẩng đầu những xung quanh, “ đạo đức bại hoại, Giang Mật, là Giang Mật, là cô phá hoại tình cảm của và Tiêu Lệ! Là cô !”

 

Mọi thấy biểu cảm mặt Vương Mạn gần như méo mó, vô cùng điên cuồng đáng sợ.

 

Tất cả đều chút sợ hãi, xem kịch nữa, trốn về phòng bệnh.

 

“Không, , kẻ thứ ba!” Vương Mạn xé nát tờ báo trong tay, hai tay ôm c.h.ặ.t đ.ầ.u, ôm thật c.h.ặ.t, dường như chỉ mới khiến cô sụp đổ.

 

Nước mắt lã chã rơi xuống từ khóe mắt, cô lẩm bẩm: “Không , , …”

 

Tưởng Anh trạng thái của Vương Mạn dọa sợ, Vương Mạn trượt xuống đất, cả co thành một cục, kiểm soát mà run rẩy.

 

quỳ xuống bên cạnh Vương Mạn, một tay ôm Vương Mạn lòng: “Mạn Mạn, con kẻ thứ ba, con phá hoại gia đình khác. Trên báo đều là bậy, sẽ đòi công bằng cho con.”

 

Vương Mạn như thấy, lặp lặp : “ …”

 

Tưởng Anh sợ Vương Mạn phát điên, vội vàng tìm bác sĩ.

 

Lúc , của tòa soạn tìm đến, tay cầm máy ảnh, chụp mấy tấm ảnh Vương Mạn, hỏi Tưởng Anh: “Bà là đồng chí Tưởng Anh? Xin hỏi con gái bà phá hoại gia đình khác, là thật ? Xin hỏi bà vì con gái, lợi dụng quyền thế nhà đẻ ép Tiêu Lệ ly hôn, cưới con gái bà, trải đường cho , đúng ?”

 

Vương Mạn liều mạng lắc đầu, hai tay ôm đầu gối, đầu dúi trong đầu gối.

 

“Con gái kẻ thứ ba, nó can thiệp gia đình khác! Trên báo là bậy! Nếu con gái chuyện gì, nhất định sẽ kiện c.h.ế.t các !”

 

Tưởng Anh giận dữ gầm lên: “Cút! Các cút hết cho !”

 

Người của tòa soạn thấy trạng thái của Tưởng Anh và Vương Mạn , trong lòng chút lo lắng, dám phỏng vấn nữa.

 

Họ đang do dự chuẩn rời thì một nhóm khác đến.

 

“Đồng chí Tưởng Anh, chúng của Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật, mời bà cùng chúng một chuyến để tiếp nhận điều tra của tổ chức.”

 

 

Loading...