Thập Niên 80: Xuyên Đến Sau Đêm Tân Hôn, Cả Nhà Xem Tôi Là Bảo Bối - Chương 328: Ngày Đầu Tân Hôn

Cập nhật lúc: 2026-02-18 17:11:24
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Giang Mật cũng nhỏ giọng : “Kết quả tệ nhất là chúng ăn đòn.”

 

Mẹ Giang: “…”

 

chị Tú Châu , chị chắc chắn sẽ để chúng đ.á.n.h .” Giang Mật Giang dọa đến ngây , ngả vai bà: “Con đoán sẽ là Hồng Môn yến .”

 

Mẹ Giang phản ứng , nhận con gái trêu chọc.

 

nỡ động đến con gái, liền véo một cái thủ phạm đang ở ghế phụ.

 

Giang Kiến Quân đang xem tình hình đường sá, cánh tay đột nhiên đau nhói, suýt nữa thì nhảy dựng lên, ngơ ngác Giang, trong mắt lộ vẻ tủi và hoang mang.

 

Mẹ Giang lườm một cái đầy bực bội: “Đều tại con!”

 

Giang Kiến Quân: “…”

 

Cả nhà xuống xe ở cửa khách sạn, đợi nửa tiếng, mới thấy Giang Xuân Sinh và Giang Kiến Dân thở hổn hển chạy tới.

 

Mẹ Giang chê hai cha con đầy mồ hôi, lấy khăn tay lau mồ hôi cho họ, chỉnh trang dung mạo, mới tươm tất khách sạn, đến phòng bao đặt .

 

Chân Hồng Minh và Chân Tú Châu ngay đó cũng đến.

 

Giang Xuân Sinh bắt tay với Chân Hồng Minh: “Ông Chân, là cha của Kiến Quân.”

 

Chân Hồng Minh chấp nhận cuộc hôn nhân , tự nhiên sẽ tỏ thái độ với nhà họ Giang.

 

Ông nắm lấy tay Giang Xuân Sinh, tay đối phương ướt đẫm mồ hôi, thể thấy căng thẳng.

 

Giọng Chân Hồng Minh ôn hòa: “Hai nhà chúng kết thành sui gia, ông thể gọi là thông gia hoặc Hồng Minh.”

 

Giang Xuân Sinh chỉ là một trưởng thôn nhỏ, Chân Hồng Minh là nhân vật tầm cỡ, trong lòng ông vô cùng áp lực.

 

Ông định tâm trạng, nặn một nụ tự nhiên: “Thông gia, , , .”

 

Trước khi xuống, Chân Hồng Minh chào Giang một tiếng.

 

Mẹ Giang thả lỏng, ngược càng thêm câu nệ.

 

Mọi cùng xuống theo thứ tự.

 

Giang Kiến Quân sắp xếp bên cạnh Chân Tú Châu.

 

Giang Xuân Sinh dù căng thẳng, nhưng vẫn nhớ là chủ gia đình: “Thông gia, hai đứa đăng ký kết hôn, chuyện họ hàng trong nhà đều . Chúng theo lễ tục, ông đề nghị nào khác?”

 

“Hai đứa đây đều một cuộc hôn nhân, bây giờ vì duyên phận mà kết hợp với . Lễ tục thể miễn, chỉ cần chúng nó ở bên sống , yên lòng .”

 

Chân Hồng Minh hỏi ý kiến của Chân Tú Châu, cô tổ chức đám cưới: “Tất cả đơn giản, hôm nay chúng ăn một bữa cơm, chuyện của chúng nó cứ thế là thành.”

 

Giang Xuân Sinh và Giang , ngờ Chân Hồng Minh dễ chuyện như .

 

Giang Xuân Sinh hỏi: “Vậy sính lễ…”

 

Chân Hồng Minh ngắt lời Giang Xuân Sinh: “Sính lễ là tiền khởi nghiệp cho gia đình nhỏ của hai đứa, cần đưa.”

 

Giang Xuân Sinh gật đầu: “Vậy , chúng sẽ đưa phần cho con dâu thứ hai.”

 

Gò má trắng nõn của Chân Tú Châu đỏ bừng.

 

Giang Kiến Quân lúc lanh lợi, bưng một tách dậy, đưa cho Chân Hồng Minh: “Bố, mời bố uống .”

 

Chân Hồng Minh cao, nhận lấy tách uống một ngụm, từ trong túi áo vest lấy một bao lì xì đưa cho , xem như là tiền đổi cách xưng hô.

 

Giang Xuân Sinh và Giang ngẩn , , .

 

Họ chuẩn bao lì xì!

 

Con dâu thứ hai mới dâng , họ chỉ cho một nụ thôi ?

 

Giang Mật từ trong túi xách lấy hai bao lì xì, nhét tay Giang Xuân Sinh và Giang.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-xuyen-den-sau-dem-tan-hon-ca-nha-xem-toi-la-bao-boi/chuong-328-ngay-dau-tan-hon.html.]

 

Hai ông bà lúc mới thở phào nhẹ nhõm.

 

Chân Tú Châu bưng một tách cho Giang, nhẹ nhàng : “Mẹ, mời uống .”

 

“Ừ!” Mẹ Giang hai tay nhận lấy, uống một ngụm , đưa bao lì xì cho Chân Tú Châu: “Thằng hai , con cần khách sáo, chống lưng cho con.”

 

“Cảm ơn .” Chân Tú Châu nhận lấy bao lì xì, ánh mắt nhẹ nhàng lướt qua Giang Kiến Quân, e thẹn : “Kiến Quân đối với con .”

 

Giang Kiến Quân ánh mắt đó của cô đến xương cốt đều tê dại.

 

Chân Tú Châu dâng cho Giang Xuân Sinh: “Bố, mời bố uống .”

 

Giang Xuân Sinh uống xong, đưa bao lì xì cho Chân Tú Châu.

 

“Cảm ơn bố.” Chân Tú Châu nhận lấy bao lì xì, lúc xuống nữa, trong lòng một sự đổi vi diệu, cảm giác cô là nhà họ Giang, thật sự trở thành vợ của Giang Kiến Quân.

 

Mục đích của bữa cơm là để hai nhà gặp mặt, đính hôn, đám cưới đều bỏ qua, vì gì khác để bàn.

 

Sau khi ăn trưa xong, Chân Hồng Minh một rời .

 

Trong lòng Chân Tú Châu căng thẳng, vì đây việc đăng ký kết hôn là ý của cô, lo rằng Giang sẽ vì thế mà để bụng với cô.

 

Mẹ Giang Chân Tú Châu với ánh mắt đầy yêu thương: “Hai đứa tạm thời ở nhà Mật Mật, đợi về huyện Nam , để thằng hai mua một căn nhà.”

 

Chân Tú Châu thấy sự thương yêu trong mắt Giang, trong lòng chút áy náy, e rằng Giang Kiến Quân cho bà .

 

ở Kinh Thị nhà, thể cùng Giang Kiến Quân ở trong biệt thự nhỏ.

 

nghĩ đến hôm nay xem như là ngày tân hôn đầu tiên danh nghĩa, cô đang định đồng ý.

 

Giang Kiến Quân cảm thấy ở nhà Giang Mật tiện lắm: “Mẹ, con đặt một phòng ở nhà khách, chúng con ở nhà khách, tối mai về huyện Nam.”

 

Mẹ Giang suy nghĩ một chút, đồng ý.

 

Mọi chuẩn về nhà.

 

Giang Kiến Quân và Chân Tú Châu tiễn họ lên xe.

 

Giang Mật trong xe, hạ cửa sổ xuống, vẫy tay: “Chị dâu hai, trưa mai đến nhà ăn cơm nhé.”

 

Chân Tú Châu đột nhiên thấy cách xưng hô của Giang Mật, gò má nóng bừng, nhưng khóe môi nhịn cong lên: “Được, lái xe cẩn thận.”

 

Xe chạy , chỉ còn hai vợ chồng.

 

Một cảm giác e thẹn dâng lên trong lòng, Chân Tú Châu nắm c.h.ặ.t túi xách, nên gì.

 

Giang Kiến Quân thấy cô lặng lẽ bên cạnh, cảm thấy gần gũi với trái tim .

 

“Hôm nay tạm thời để em chịu thiệt ở nhà khách cùng .” Cổ họng Giang Kiến Quân khô khốc, cô da mềm thịt mềm, chỉ sợ từng ở nhà khách đơn sơ, vì điều kiện của hạn, chỉ thể để cô chịu thiệt.

 

“Không .” Chân Tú Châu là cô gái từng trải, hai ngủ chung một giường ý nghĩa gì, nhà khách cách âm , e rằng chỉ cần trở một cái là phòng bên cạnh cũng thấy.

 

Cô c.ắ.n môi mềm, nhỏ giọng đề nghị: “Em ở một trong biệt thự nhỏ, hôm nay chúng ở nhà khách, về biệt thự nhỏ ?”

 

Giang Kiến Quân suy nghĩ một chút, đồng ý với đề nghị của Chân Tú Châu.

 

Hai sóng vai về phía , ánh mắt Giang Kiến Quân bất giác dừng cô, cô mặc sườn xám, tôn lên vóc dáng nhẹ nhàng mềm mại, cổ tay trắng ngần đeo một chiếc vòng tay xanh biếc, ngón tay đặt chiếc túi da màu đen, càng thêm mịn màng cân đối.

 

Không một chỗ nào .

 

Giang Kiến Quân đưa tay lấy túi xách của cô, nhưng ánh mắt về phía , ngón tay chạm cảm giác mềm mại.

 

Động tác dừng , cúi đầu , Chân Tú Châu từ lúc nào đổi tay cầm túi xách, ngón tay chạm ngón tay cô.

 

Tim như nhảy lên cổ họng, phân vân giữa việc buông .

 

Chân Tú Châu cũng căng thẳng, tim đập thình thịch, bất ngờ sẽ nắm tay. Mọi giác quan của cô đều tập trung ngón tay, cảm nhận ngón tay dừng một lát, lướt qua mu bàn tay cô, từ từ nắm lấy đầu ngón tay cô.

 

 

Loading...