Thập Niên 80: Xuyên Đến Sau Đêm Tân Hôn, Cả Nhà Xem Tôi Là Bảo Bối - Chương 314: Đứa Bé Sống Cùng Ai
Cập nhật lúc: 2026-02-18 17:11:10
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giang Kiến Quân nhạy bén cảm nhận thái độ của Chân Hồng Minh đối với , cũng thể hiểu . Lúc đầu Giang Mật lấy chồng, là trai cũng Tiêu Lệ thuận mắt, huống chi là gả con gái.
"Ngồi ." Chân Hồng Minh lúc Giang Kiến Quân xuống, quan sát thấu đáo: "Lần đến Kinh Thị bao lâu?"
"Bảy ngày ạ." Giang Kiến Quân quy củ, trả lời rành mạch từng câu: "Xưởng mới bắt đầu, khá bận rộn."
Chân Hồng Minh khẽ gật đầu, ánh mắt rơi những món quà đặc cung bàn .
Giang Kiến Quân căng thẳng : "Cái là em gái chuẩn cho cháu."
Chân Hồng Minh ánh mắt khó hiểu về phía Giang Kiến Quân, dường như bất ngờ sự thẳng thắn của Giang Kiến Quân, chút quá thật thà?
Người bình thường để tăng thêm sự tự tin cho , chỉ hận thể tô vẽ bản nhiều hơn một chút.
"Điều kiện nhà cháu bình thường, em gái dẫn dắt bọn cháu ăn, cải thiện điều kiện một chút. Với điều kiện của cháu, mua nổi những món hàng đặc cung , em gái kính trọng bác, đặc biệt chuẩn những thứ cho cháu."
Giang Kiến Quân rõ ràng về năng lực của , sẽ vì để nhận sự công nhận của Chân Hồng Minh mà dát vàng lên mặt .
Anh giới thiệu đơn giản về tình hình của bản : "Cháu hiện tại một cái xưởng, dần dần chút khởi sắc, cháu sẽ nỗ lực kinh doanh , cho Tú Châu một cuộc sống ."
Chân Hồng Minh lên tiếng, dường như đang đợi tiếp.
Giang Kiến Quân giỏi thể hiện bản , vụng về : "Lần cháu về huyện Nam, sẽ mua nhà thành phố. Còn về xe thì, hiện tại cháu khả năng."
Chân Hồng Minh nhíu c.h.ặ.t mày: "Con của sống cùng ai?"
Giang Kiến Quân : "Bọn cháu sống cùng , thằng bé năm nay năm tuổi, ở thành phố tiếp nhận giáo d.ụ.c."
Chân Hồng Minh huyệt thái dương giật giật: "Cậu quản lý xưởng, con cái để Tú Châu trông? Con bé tự kinh doanh một cửa tiệm sườn xám, nó trông con thế nào?"
Chân Tú Châu đang định , Chân Hồng Minh ngắt lời cô: "Con từng trông trẻ con, con thể giáo d.ụ.c một đứa trẻ ?"
"Phúc Bảo là một đứa trẻ ngoan đáng yêu, con thích thằng bé, lòng tin trông nom thằng bé." Chân Tú Châu nhớ đến Tiểu Phúc Bảo gặp hồi Tết, đáng yêu đến mức khiến tim tan chảy.
Chân Hồng Minh sắc bén : "Nó sẽ chấp nhận con nó ?"
Chân Tú Châu hỏi khó.
Chân Hồng Minh ý tại ngôn ngoại : "Tú Châu, chuyện bản con thấm thía sâu sắc."
Chân Tú Châu mím c.h.ặ.t môi, điểm quả thực cô sơ suất, chút mờ mịt và luống cuống về phía Giang Kiến Quân.
Tình huống của cô và Tiểu Phúc Bảo khác , bởi vì bố cô cưới bạn học và cũng là bạn của cô, còn cô và vợ của Giang Kiến Quân chẳng quan hệ gì.
một điểm chung, bởi vì Tiểu Phúc Bảo chấp nhận cô, trong lòng sẽ nảy sinh sự kháng cự với cô.
Giang Kiến Quân giải thích: "Cháu hỏi ý kiến của Phúc Bảo, thằng bé thích Tú Châu."
Chân Tú Châu kinh ngạc Giang Kiến Quân.
Vẻ mặt Giang Kiến Quân tự nhiên lắm, chút lúng túng : "Sau khi cháu lĩnh chứng kết hôn với em, giấy kết hôn cho Phúc Bảo xem, với thằng bé kết hôn với cháu, là dì b.úp bê hổ con và cặp sách hổ con cho nó, nó thích em."
Tâm trạng Chân Tú Châu phức tạp, ngờ bọn họ đang ở trong tình trạng kết hôn giả, với Tiểu Phúc Bảo .
"Rất xin , giữ đúng lời hứa, lúc đó tìm chia sẻ, Tiểu Phúc Bảo là ứng cử viên duy nhất. Anh và Tiểu Phúc Bảo ngoắc tay, chuyện là bí mật nhỏ của chúng , cho khác ."
Giang Kiến Quân dừng một chút, tiếp tục : "Tiểu Phúc Bảo cho bất kỳ ai, bao gồm cả cháu. Hôm qua cháu thú nhận với , bà mới cháu kết hôn."
Trong lòng Chân Tú Châu xúc động, đồng thời còn chút áy náy, thể tưởng tượng tâm trạng của Giang Kiến Quân lúc đó.
Cô cảm ơn sự dũng cảm của bản , mới bỏ lỡ Giang Kiến Quân. Nếu cô đến nhà trưng bày, chừng sẽ dũng khí .
Dũng khí của cô là do Giang Kiến Quân mang .
Chân Hồng Minh từ trong lời của Giang Kiến Quân, chắt lọc thông tin về Tiểu Phúc Bảo. Trong đầu ông khái niệm sơ bộ về Tiểu Phúc Bảo, là một đứa trẻ hiểu chuyện.
Đứa trẻ năm tuổi bố cưới kế, những chấp nhận , thậm chí còn thể giữ bí mật.
Điểm khiến Chân Hồng Minh chút an ủi.
Không đợi Chân Hồng Minh tiếp tục mở miệng, Giang Kiến Quân một bước bày tỏ thái độ: "Trong quá trình trưởng thành của Phúc Bảo mất sự bầu bạn của , cháu sẽ để thằng bé tiếp tục mất bố. Cháu và Tú Châu ở bên , sẽ mang thằng bé theo bên cạnh."
Tiểu Phúc Bảo là một đứa trẻ khiến đau lòng, sợ vợ mới cưới của bố thích , nguyện ý sống cùng ông bà nội.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-xuyen-den-sau-dem-tan-hon-ca-nha-xem-toi-la-bao-boi/chuong-314-dua-be-song-cung-ai.html.]
Giang Kiến Quân thể chuyện ích kỷ tư lợi như .
Chân Hồng Minh trầm mặc .
Giang Kiến Quân hai tay đan , dùng sức nắm c.h.ặ.t, khớp xương ngón tay trắng bệch.
Chân Hồng Minh dậy, với Giang Kiến Quân: "Cậu theo thư phòng."
Để câu , ông khỏi phòng chính.
Giang Kiến Quân sững sờ, lập tức dậy.
Chân Tú Châu khẽ : "Anh đừng sợ, bất kể ông đồng ý , đều đổi gì."
Hôm qua khi cô tìm Giang Kiến Quân, từng nỗ lực. Nếu bố vẫn thể chấp nhận Giang Kiến Quân, cô sẽ vì sự chấp nhận của ông mà chia tay với Giang Kiến Quân.
Dù phẩm hạnh của Giang Kiến Quân vấn đề gì.
Giang Kiến Quân nghiêm túc : "Em hy vọng nhận lời chúc phúc của bác ."
Vẻ mặt Chân Tú Châu thẫn thờ.
"Em đừng lo, sẽ nỗ lực thuyết phục bác , để bác yên tâm giao em tay ." Giang Kiến Quân để cô vui vui vẻ vẻ gả cho .
Chân Tú Châu bóng lưng cao lớn của vùng ánh sáng, trong lòng dâng lên cảm giác an tâm tràn đầy.
Mơ hồ cảm thấy bố sẽ đồng ý.
Bởi vì là một đàn ông như .
Chân Hồng Minh và Giang Kiến Quân trò chuyện trong thư phòng hơn một tiếng đồng hồ, hai mới từ trong phòng .
Chân Tú Châu vẫn luôn canh ở cửa, thấy sắc mặt hai đều nghiêm túc, thể từ biểu cảm của họ mà lấy thông tin hữu ích, bất an về phía Chân Hồng Minh.
Chân Hồng Minh thấy dáng vẻ của Chân Tú Châu, thở dài một tiếng: "Kiến Quân, ở ăn cơm trưa."
Thái độ so với đó ôn hòa hơn nhiều.
Giang Kiến Quân gật đầu: "Vâng ạ."
Chân Tú Châu ngơ ngác, thế là đồng ý ?
ngại Chân Hồng Minh ở đó, cô tiện hỏi nhiều.
Đợi lúc Giang Kiến Quân rời , Chân Tú Châu mượn cớ tiễn ngoài, hỏi thăm họ gì trong thư phòng.
Giang Kiến Quân : "Bác bảo đối xử với em một chút, nếu để em chịu uất ức, bác sẽ đón em về nhà."
Chân Tú Châu thật, bất kể hỏi thế nào, Giang Kiến Quân đều kín như bưng.
Về đến đại viện nhà họ Tiêu, Giang Kiến Quân phòng khách, hai ánh mắt vù vù rơi .
Giang mẫu và Giang Mật trong lòng căng thẳng, lo lắng chuyện sẽ hỏng, đặc biệt là Giang Kiến Quân đang căng một gương mặt.
Giang Kiến Quân nhịn , nở một nụ rạng rỡ: "Mẹ, em gái, bác Chân hai nhà chúng hẹn một thời gian, cùng ăn bữa cơm."
Giang mẫu vỗ n.g.ự.c thở phào một dài: "Mẹ gọi điện cho bố con, bảo ông đến Kinh Thị một chuyến."
Giang Mật cũng thẳng dậy: "Con gọi điện cho Tiêu Lệ, bảo mau ch.óng về."
Giang Kiến Quân và em gái bận rộn, thở chống đỡ buông lỏng, cả cũng mềm nhũn , dựa hờ lưng ghế sô pha. Anh sờ lưng, chạm một mảng mồ hôi ướt đẫm.
Lúc ở nhà họ Chân, áo sơ mi khô ướt, ướt khô mấy .
"Cốc cốc cốc!"
Cổng sân gõ vang, Giang Mật vác bụng mở cửa, cửa một đàn ông trung niên lạ mặt.
"Xin hỏi cô là bà chủ Giang Mật ?"
"Là , ông là ai?"
" là tài xế nhà họ Vương, lão thái thái mời cô đến nhà họ Vương khách."