Thập Niên 80: Xuyên Đến Sau Đêm Tân Hôn, Cả Nhà Xem Tôi Là Bảo Bối - Chương 312: Tôi Kết Hôn Rồi

Cập nhật lúc: 2026-02-18 17:11:08
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chân Tú Châu bước khỏi nhà khách, dừng bước chân.

 

Lúc đến thì lo lắng bất an, lúc thì trong lòng tràn đầy hoan hỉ, hai loại tâm trạng trái ngược.

 

Chân Tú Châu nhớ đến nụ hôn nhẹ nông , cảm nhận sự trân trọng của trong đó, bước của bản lẽ là quyết định đúng đắn nhất đời cô.

 

Giang Kiến Quân lưng cô, cô lẳng lặng bên đường, ánh trăng bao phủ lên cô, mang theo một sự dịu dàng như nước. Cô giống như ngôi sáng nhất bầu trời đêm, rơi lòng bàn tay .

 

Hai ai mở miệng, đều nán thêm một lát.

 

Giang Kiến Quân thấy cô xoa cánh tay, bèn mở cửa xe: "Về nghỉ ngơi sớm ."

 

Chân Tú Châu trong xe, Giang Kiến Quân đóng cửa xe .

 

Cửa kính xe hạ xuống, lộ nửa gương mặt tú lệ của Chân Tú Châu.

 

Giang Kiến Quân vẫy tay với cô: "Ngày mai liên lạc qua điện thoại."

 

Chân Tú Châu mím môi : "Ngày mai liên lạc."

 

Giang Kiến Quân theo chiếc xe chạy xa, trong lòng ôn những lời Chân Tú Châu , cô chê bai học vấn của , sợ theo chịu khổ, cùng phim giả tình thật.

 

rằng, chỉ cần cô chịu ở bên cạnh , cho động lực lớn, nỡ lòng nào để cô chịu khổ.

 

Giang Kiến Quân đợi đến ngày mai, về phòng xách theo đặc sản mang cho Giang Mật, thẳng đến đại viện nhà họ Tiêu.

 

Giang mẫu mở cổng sân thấy Giang Kiến Quân, kinh ngạc : "Con đến Kinh Thị hôm nay ? Sao báo một tiếng? Mau , ăn cơm tối ?"

 

Giang Kiến Quân lúc mới ý thức ăn tối, nãy còn thấy đói, giờ nhắc đến là đói cồn cào.

 

"Mẹ, con ăn tối, nhà còn cơm thừa canh cặn ?" Giang Kiến Quân sóng vai cùng Giang mẫu nhà: "Không thì nấu đại bát mì là ."

 

"Mẹ nấu cho con bát mì." Giang mẫu đón lấy đồ đạc trong tay , đặt lên bàn : "Con đặc biệt đến Kinh Thị thăm Mật Mật ?"

 

"Đó là một lý do." Giang Kiến Quân theo Giang mẫu bếp, giúp rửa nồi đun nước: "Còn một chuyện riêng nữa."

 

"Chuyện công việc ?" Giang mẫu lấy một nắm mì, nhịn lải nhải: "Con chạy khắp nơi, hiếm khi ở nhà. Tiểu Phúc Bảo theo bác cả nó, mãi cũng là cách, gặp thích hợp thì con chốt ."

 

"Con kết hôn ."

 

"Con cái gì?" Giọng Giang mẫu cao v.út lên.

 

Giang Kiến Quân nắm mì sợi Giang mẫu bóp gãy, rơi lả tả đầy đất.

 

Bắt gặp đôi mắt trợn tròn của Giang mẫu, phảng phất như dám kết hôn , tay bà sẽ bóp gãy cổ .

 

Anh sờ sờ mũi: "Con thêm hai quả trứng."

 

Giang mẫu mắng: "Có bát mì nước trong mà ăn là con đủ !"

 

Giang Kiến Quân xổm xuống, giúp Giang mẫu nhặt mì sợi.

 

Anh ấp ủ : "Mẹ, con thích một , cô thế lực ép buộc, đối phương cưỡng ép cưới cô về nhà. Con thừa nước đục thả câu, đưa một ý kiến tồi, bảo cô lĩnh chứng kết hôn với con, đợi đối phương từ bỏ ý định với cô , con sẽ ly hôn với cô ."

 

Giang Kiến Quân thấy bóp nát cả đầu hành, sờ sờ cổ , chột : "Cô tin lời con, bọn con lĩnh chứng kết hôn. Con lừa cô về tay , ly hôn với cô , ngay từ đầu từng nghĩ đến chuyện ly hôn."

 

"Được lắm, đồng chí Giang Kiến Quân." Giang mẫu thực sự bóp gãy cổ cái thằng oan gia , cái mặt thật thà chất phác, thế mà chuyện lừa hôn!

 

lạnh một tiếng: "Con đúng là rạng danh cho và bố con, con thế việc con ? Có khác gì cái thế lực xa ? Còn thêm hai quả trứng, cho con thêm hai cục phân gà coi là coi con như con !"

 

Giang Kiến Quân đuối lý, dám ho he.

 

Giang mẫu nín một bụng hỏa khí, nhưng thể chứ? Muốn trách thì trách bản sinh một thằng con đòi nợ!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-xuyen-den-sau-dem-tan-hon-ca-nha-xem-toi-la-bao-boi/chuong-312-toi-ket-hon-roi.html.]

"Chuyện từ bao giờ?"

 

"Mấy tháng ."

 

Giang mẫu tức đến mức cầm chổi đ.á.n.h cho một trận tơi bời, chuyện lớn như mà dám giấu đến tận bây giờ.

 

Bà ngẫm nghĩ, chắc là cô gái ly hôn, thằng oan gia mới đến tìm bà khai thật.

 

"Con khai thật , con tai họa con gái nhà ai?"

 

Giang mẫu hạ quyết tâm, bản thể giúp Trụ vi ngược, đầu sẽ xách tai Giang Kiến Quân đến nhà cô gái xin .

 

Giang Kiến Quân liếc Giang mẫu, quan sát sắc mặt bà, thành thật khai báo: "Mẹ từng gặp , bạn của em gái, dịp Tết cô từng đến nhà ."

 

Giang mẫu ôm n.g.ự.c, huyết áp tăng vọt: "Con lừa ai lừa, lừa Tiểu Châu? Chuyện khiến Tiểu Châu nhà thế nào? Cho dù dung túng con bậy, nhà con bé đồng ý ?"

 

Giang Kiến Quân vỗ lưng Giang mẫu, vuốt giận cho bà: "Con tìm chuẩn quà gặp mặt, định ngày mai đến gặp bố cô ."

 

Giang mẫu hất tay , sa sầm mặt: "Tiểu Châu nhận mệnh ? Chịu sống cùng con?"

 

Giang Kiến Quân hì hì: "Con cầu hôn, bố cô đồng ý , cô chỉ thể bịt mũi mà nhận thôi."

 

"Á ——"

 

Giang Kiến Quân Giang mẫu cầm chổi đ.á.n.h từ trong bếp ngoài.

 

Giang Mật tắm xong , liền thấy Giang mẫu cầm chổi phang Giang Kiến Quân, chống nạnh mắng: "Bà già ngày mai sẽ đăng báo cắt đứt quan hệ con với mày!"

 

Giang Kiến Quân lập tức dừng chân, ở cổng sân như học sinh tiểu học sai chuyện.

 

"Mẹ, hai chuyện gì thế?" Giang Mật khuyên can: "Mẹ bớt giận, chúng xuống từ từ ."

 

"Con hỏi nó ." Giang mẫu tức giận : "Mẹ chuyện với nó."

 

Bỏ câu , bà định bếp.

 

Giang Kiến Quân : "Mẹ, chuyện là con đúng, trách con trời cao đất dày mà để mắt đến cô , cưới cô về nhà sống cả đời. Con kém cỏi, điểm nào xứng với cô .

 

Con tự thúc ép bản cầu tiến, học nghề, ăn, nỗ lực để bản xứng với cô . Hiện tại cô lĩnh chứng kết hôn với con, con tự nhủ đây thể chính là sự sắp đặt của phận, cho dù là si tâm vọng tưởng, con cũng tranh thủ cho bản một .

 

là một đơn thuần lương thiện, coi trọng gia thế nhà trai. Ngộ nhỡ cô sự của con cảm động, nguyện ý sống cùng con thì ?"

 

Chuyện họ lĩnh chứng kết hôn, lớn nhà họ Chân , nhưng lớn nhà họ Giang .

 

Giang Kiến Quân lo lắng Giang mẫu nguyên do sẽ ý kiến với Chân Tú Châu, nên ôm hết chuyện .

 

"Mẹ, hồi nhỏ nhà nghèo, từ nhỏ đến lớn con từng xin và bố một món đồ chơi nào, đều nhường cho em ba và em út, bây giờ con chỉ cưới một vợ thích."

 

Giang Kiến Quân thầm xin trong lòng, để lo lắng cho con .

 

Giang mẫu Giang Kiến Quân vẻ mặt bướng bỉnh, ánh mắt kiên định, trong lòng khó chịu.

 

Thằng cả là đứa con đầu lòng, chắc chắn tốn nhiều tâm tư, thằng hai đời, trong nhà thêm một miệng ăn, cuộc sống càng thêm chật vật, bận rộn kiếm công điểm, còn tâm tư như đối với thằng cả?

 

Sau thằng ba, con tư đời, càng dễ bỏ qua thằng hai, hiếm khi để ý đến cảm nhận của nó.

 

"Nhà trèo cao thì trèo cao." Giang mẫu thở dài một , buông lỏng: "Ngày mai chuẩn quà gặp mặt cho con, Tiểu Châu đồng ý sống cùng con, nhà đối xử với con bé một chút, con lừa nữa."

 

"Con đảm bảo!" Giang Kiến Quân giơ tay thề.

 

Giang mẫu lườm một cái, chui bếp nấu mì cho .

 

Giang Mật vội vàng kéo Giang Kiến Quân nhà: "Anh hai, với chị Tú Châu thành đôi ?"

 

 

Loading...