Thập Niên 80: Xuyên Đến Sau Đêm Tân Hôn, Cả Nhà Xem Tôi Là Bảo Bối - Chương 311: Tôi Không Nỡ Buông Tay Em
Cập nhật lúc: 2026-02-18 17:11:07
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chân Tú Châu dùng hết can đảm cả đời khoảnh khắc , đầu tiên chủ động ôm một đàn ông như , căng thẳng đến mức đầu tim cũng run rẩy.
Lồng n.g.ự.c rộng lớn và rắn chắc, thoang thoảng mùi xà phòng, nhạt nhưng ấm áp, trái tim đang phiêu dạt của cô bỗng chốc tìm bến đỗ.
Giang Kiến Quân cứng đờ cả , con gái thơm mềm trong lòng đang ôm c.h.ặ.t lấy eo , gương mặt vùi n.g.ự.c , nhịp tim trong nháy mắt rối loạn. Hai tay lơ lửng giữa trung, nên đặt .
Đây là cảnh tượng mà ngay cả trong mơ cũng dám mơ tới, nhưng hiện thực đang diễn , nội tâm chịu sự đả kích cực lớn.
Anh nhớ lúc đầu thấy hốc mắt đỏ hoe của cô, đoán rằng lẽ cô chịu uất ức ở nhà.
Giang Kiến Quân Liễu Hạ Huệ, phụ nữ thích ôm ấp mà còn thể thờ ơ. Anh nắm lấy cổ tay cô, định gỡ tay cô .
Chân Tú Châu càng ôm c.h.ặ.t hơn, trái tim rơi thẳng xuống đáy vực.
Động tác của Giang Kiến Quân khựng , cảm nhận lớp áo n.g.ự.c dường như ướt, mảng ướt át đó nóng hổi dán c.h.ặ.t da thịt, vô thức buông lỏng tay.
"Giang Kiến Quân, như nghĩ , ngoại trừ gia thế thì ưu điểm gì khác. Anh tham sang phụ quý, ưu thế của ở chỗ chẳng chút tác dụng nào. Với điều kiện của , thể cưới một cô gái , cùng phấn đấu, sinh con cho ."
Chân Tú Châu liều mạng kìm nén cảm xúc, m.ổ x.ẻ tất cả về bản , phơi bày mặt Giang Kiến Quân: " từng lấy chồng, thể sinh con cho . Từ nhỏ đến lớn nuông chiều, sợ vai trò vợ của , xứng với sự dành cho .
dù là , cũng nỗ lực một , nỗ lực một vợ của . Trước đây thể là một đóa hoa dây tơ hồng, chịu khổ. Mật Mật dạy dũng cảm, một nghề trong tay, chỉ cần hy vọng, sợ sống những ngày gian khổ."
Giang Kiến Quân khó tin trong lòng, nghi ngờ ảo thính.
Chân Tú Châu tiếp tục : "Có một bộ phận học đại học là vì lý tưởng của bản . tuyệt đại đa học đại học là để cải thiện cuộc sống, một công việc thể diện.
Hiện tại học đại học nhất định là con đường duy nhất, xưởng của bây giờ ăn , sống hơn nhiều giáo d.ụ.c đại học, cho nên cần quá coi nhẹ bản ."
Câu chạm đến đáy lòng Giang Kiến Quân, Chân Tú Châu đang an ủi , cả như đang trong mộng, kiềm chế nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, sợ động đậy, lên tiếng, ảo ảnh mắt sẽ tan vỡ.
"Anh một đứa con, thể sinh nở, bù đắp cho nỗi tiếc nuối của , sẽ coi Tiểu Phúc Bảo như con ruột mà yêu thương."
Chân Tú Châu rõ ràng từng điểm mà Giang Kiến Quân để ý, lấy hết can đảm : " hỏi từng nghĩ đến chuyện phim giả tình thật , bởi vì nỡ buông tay, phim giả tình thật."
Căn phòng chìm tĩnh lặng.
Hồi lâu.
Vẫn động tĩnh gì.
Gió ngoài cửa sổ mát, từ từ thổi , lạnh thấu tâm can Chân Tú Châu.
Có lẽ là cô hiểu lầm ý, Giang Kiến Quân căn bản hề thích cô.
Sở dĩ những lời hai xứng đôi, chỉ là để giữ cho cô một chút thể diện.
Anh vốn là một đàn ông thật thà chất phác, tặng chiếc sườn xám họa tiết sĩ nữ đó cho cô, lẽ thực sự chỉ là để cảm ơn cô giúp đỡ.
Trong lòng tuy buồn bã vô cùng, nhưng cô tranh đấu , việc tiếp theo cần là thu dọn sự nhếch nhác vương vãi đầy đất, giữ chút thể diện cuối cùng mà rời .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-xuyen-den-sau-dem-tan-hon-ca-nha-xem-toi-la-bao-boi/chuong-311-toi-khong-no-buong-tay-em.html.]
Chân Tú Châu từ từ buông tay , giả vờ bình tĩnh ung dung lùi một bước.
Giây tiếp theo, hai cánh tay ôm lấy eo cô, kéo cô trong lòng .
Nước mắt Chân Tú Châu cố kìm nén tuôn trào.
"Em đừng ." Giang Kiến Quân hoảng hốt, rảnh một tay lau nước mắt cho cô, nhưng lau thế nào cũng sạch, cô khiến tim đau nhói, vụng về hôn lên mắt cô: "Đừng ."
Anh hôn lên mắt cô một cách loạn xạ theo quy luật nào, Chân Tú Châu cảm nhận sự hoảng loạn và luống cuống của trong đó, còn mang theo một tia xót xa.
Kể cũng lạ, lúc nhận sự hồi đáp của , trong lòng dù đau khổ buồn bã đến , cô đều thể kiên cường nhẫn nhịn.
khi nhận sự thương xót và an ủi của , cảm xúc cuộn trào trong lòng thế nào cũng áp chế mà trào , tủi chịu nổi.
"Bố là bố , bất cứ lời nào ông , đều cần để trong lòng, ông chủ ."
Chân Tú Châu hai tay chống lên vai , hỏi câu đè nặng trong lòng: "Hôm nay đến tìm , ngày mai thực sự sẽ ly hôn với ?"
" ..." Giang Kiến Quân cúi đầu đôi mắt ngập nước của cô, cảm xúc của cô d.a.o động quá lớn, đến đỏ cả mắt, gò má trắng nõn đỏ bừng, ch.óp mũi nhỏ nhắn tinh xảo cũng đỏ lên.
Đặc biệt là đôi môi của cô còn đỏ thắm hơn cả hoa tường vi. Cổ họng khô khốc, vô thức l.i.ế.m môi một cái, đầu lưỡi nếm vị nước mắt mặn chát của cô, từ tận đáy lòng: " trả em về."
Tay Chân Tú Châu đang chống vai buông lỏng lực đạo, dường như mất sự chống cự, sự chống đỡ của cô, gương mặt ghé sát .
Cô căng thẳng đến mức tim đập thình thịch, ngón tay vô thức nắm c.h.ặ.t lấy áo sơ mi của , hổ nhắm mắt .
Hơi thở nóng hổi của phả lên mặt, gò má Chân Tú Châu ngứa ngáy, ngay đó ch.óp mũi cọ ch.óp mũi cô, thở cô ngưng trệ, hai cánh môi dán lên môi cô, cô cảm nhận cánh tay đang ôm eo của siết c.h.ặ.t hơn, giống như sợ mạo phạm cô, nhẹ nhàng, cẩn thận từng li từng tí, run rẩy ngậm lấy môi cô.
Giang Kiến Quân nếm vị ngọt ngào thuộc về cô, trong lòng vô cùng thỏa mãn, chỉ nếm thử một chút, liền buông , giống như để dành mỗi ngày ăn một ít.
Anh sợ quá tham lam sẽ dọa cô sợ.
Hai tuy lĩnh chứng kết hôn, nhưng rốt cuộc chuyện là thế nào, trong lòng tự rõ, khi chính thức đến nhà cô gặp lớn, cuộc hôn nhân thiếu một chút danh chính ngôn thuận.
Giang Kiến Quân nhịn xuống, tiếp tục mạo phạm Chân Tú Châu. Bởi vì quá trân trọng, nên dành cho cô sự tôn trọng tuyệt đối.
"Bố em ngày mai rảnh ?" Giang Kiến Quân Chân Tú Châu với gương mặt đỏ bừng, vẫn còn cảm giác chân thực, ngón tay nhẹ nhàng chạm mặt cô: "Ngày mai đến nhà em, chuyện của chúng cho nhà ."
"Được." Chân Tú Châu áp mu bàn tay lên gò má chạm , da mặt nóng ran từng đợt, nghĩ đến việc lóc t.h.ả.m thiết, da mặt càng nóng hơn, trong lòng tự nhiên, nhẹ nhàng : " về nhà hỏi ông , ngày mai gọi điện cho Mật Mật, báo cho thời gian đến nhà ."
"Hôm nay muộn quá , em về ." Giang Kiến Quân đến bên cửa sổ, thấy xe nhà họ Chân đang đậu bên lề đường lầu: " tiễn em xuống."
Chân Tú Châu e thẹn , chỉnh quần áo, mở cửa .
Cửa sổ và cửa phòng mở , khí đối lưu, loãng mùi hương dịu nhẹ cô để trong phòng.
Động tác tay Giang Kiến Quân nhanh hơn não, ngốc nghếch đóng cửa sổ , sải bước đuổi theo Chân Tú Châu, đóng sầm cửa phòng .