Thập Niên 80: Xuyên Đến Sau Đêm Tân Hôn, Cả Nhà Xem Tôi Là Bảo Bối - Chương 306: Lão Chân À, Ông Sắp Có Cháu Ngoại Rồi
Cập nhật lúc: 2026-02-18 17:11:02
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hai con đến đúng giờ, đặc biệt chọn một vị trí ở góc để xuống.
Mẹ Giang đầu tiên tham dự một bữa tiệc thọ sang trọng như , giống như Lưu lão lão Đại Quan Viên, chỗ , ngó chỗ , dám tùy tiện sờ mó, chỉ sợ hỏng một mảng sơn tường, đền một con trời.
Giang Mật thì chằm chằm bàn chủ tọa, lão thọ tinh mặc bộ quần áo màu đỏ may mắn, con cháu vây quanh ở vị trí chính, bên cạnh hai đàn ông trung niên, khí chất nho nhã, dung mạo vài phần tương đồng, cô nhận ai là Vương Khải Chi.
Nhân viên phục vụ bưng những miếng dưa hấu cắt hình tam giác lên bàn, vỏ dưa xanh biếc trang trí nhẹ nhàng, nổi bật phần ruột đỏ trông hấp dẫn.
Vị khách cùng bàn thấy dưa hấu, khen một câu: “Quả dưa hấu hạt đen, là ruột đỏ, trông ngon miệng thật.”
Có lấy một miếng: “Quả dưa ăn miệng nhiều nước, còn sảng khoái hơn cả uống nước nho đá và nước ngọt, đặc biệt giải khát.”
Một khác phụ họa: “Thật sự ngọt như mật ong, mà ngọt gắt. c.ắ.n một miếng, trời ơi, nước chảy cả xuống cằm, bộ quần áo mới mua của cũng bẩn .”
“Ha ha ha, bộ quần áo mới của bà dù cũng là hàng rẻ tiền.”
“Bà tức, tháng con trai nhà Khải Văn cưới vợ, cũng tổ chức tiệc ở khách sạn lớn . Họ chê chúng là họ hàng nghèo, mời chúng đến dự tiệc.
đặc biệt lôi bộ quần áo mới nỡ mặc mặc , cầm thiệp mời đến, ở cửa giữ hỏi han, tra khảo như tội phạm, ánh mắt đó như thể sẽ bẩn sàn nhà của họ.
Nếu sợ Khải Văn mất mặt, c.h.ử.i . Mở cửa ăn, hợm hĩnh như ? Người nghèo , thì cứ thẳng với , mời họ hàng nghèo là chứ gì?”
“Chứ còn gì nữa? Lần đến cũng chặn , bắt chứng minh thiệp mời là của . Trên thiệp mời ghi tên , còn chứng minh thế nào nữa? May mà gia đình Khải Chi đến, gọi tên , gọi một tiếng em dâu họ, đó mới cho .”
“Hôm nay đến , nhưng em Khải Chi coi trọng chúng , chúng đến thì , đến coi thường, phiền đến cháy cả ruột.
Lần quyết tâm, nếu như coi thường khác, chặn ở cửa cho , sẽ ầm lên, ai ngờ thái độ của họ trưa nay, thể tả.”
Họ bàn tán sôi nổi về nhân viên phục vụ của khách sạn, thái độ quả thực là một trời một vực.
Người ở bàn bên cạnh, chuyện phiếm , nhịn mà chen : “Trưởng ca là hợm hĩnh nhất, cô là quan hệ, vì vấn đề thái độ phục vụ, cô yêu cầu đào tạo . Phó trưởng ca , cô là năng lực thật sự, trưa nay chính là cô phụ trách.”
Giang Mật bưng ly nước ấm uống một ngụm, kiếp nhà cô cũng ngành dịch vụ, ông nội từng , kỵ nhất là trông mặt mà bắt hình dong.
Mỗi đều tiềm năng trở thành khách hàng, cho dù phát triển cũng tổn thất gì. Nhân viên cấp cần mấy điều cơ bản, dung mạo, cử chỉ, khả năng ứng biến và giao tiếp.
Người thể trở thành trưởng ca, các năng lực hẳn xuất sắc.
“Oa, đây là cái gì ?”
Xung quanh vang lên những tiếng kinh ngạc.
Giang Mật ngẩng đầu , thấy nhân viên phục vụ đẩy chiếc xe tác phẩm điêu khắc dưa hấu , đặt ở bàn chủ tọa.
Nhiều từng thấy loại điêu khắc , nên cảm thấy mới lạ, đều vươn đầu xem.
Còn đối với những ở bàn chủ tọa, đây là đầu tiên họ thấy điêu khắc, nhưng là đầu tiên thấy một tác phẩm điêu khắc lớn như .
Đặc biệt là hình ảnh đó, lập tức thu hút ánh mắt của họ.
Con hạc tiên điêu khắc với những lớp lông vũ rõ ràng, sống động như thật, cây tùng xanh bên khắc họa với những đốt cành to nhỏ khác , trông mạnh mẽ.
Nhân viên phục vụ giới thiệu: “Hạc tiên là loài chim cao quý nhất, tượng trưng cho sự trường thọ, phú quý, cây tùng tượng trưng cho sự trường thọ, khí phách hiên ngang, chúng đặc biệt dùng hình ảnh để chúc mừng lão phu nhân tùng hạc diên niên.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-xuyen-den-sau-dem-tan-hon-ca-nha-xem-toi-la-bao-boi/chuong-306-lao-chan-a-ong-sap-co-chau-ngoai-roi.html.]
Vương lão thái thái tác phẩm điêu khắc dưa hấu, cảm thấy mới mẻ: “Đây là thật ?”
Nhân viên phục vụ mỉm : “Lão phu nhân, đây là dưa hấu thật, bà thể ăn.”
“Điêu khắc như , nỡ ăn chứ.” Vương lão thái thái đưa tay sờ cây tùng, đây là dùng vỏ dưa hấu điêu khắc, sờ con hạc tiên, đây là dùng lớp trắng bên trong của dưa hấu điêu khắc, mặt còn là những bông hoa mẫu đơn nở rộ, dùng ruột đỏ điêu khắc .
Bà kinh ngạc : “Đứa bé nào tay nghề như ? Con chim sống động như thật, như sắp bay khỏi đó. Không ăn, đều ăn, mang về nhà.”
“Mẹ, thích thì mời điêu khắc là .” Vương Khải Chi đẩy gọng kính, kỹ thì thấy tay nghề điêu khắc giỏi: “Mấy chữ khắc tồi.”
Vương lão thái thái chắp tay: “Quả dưa mang về nhà để ngắm nghía, tám chữ gọt xuống, thái sợi cho ăn, sẽ phúc như Đông Hải, thọ tỷ Nam Sơn.”
Vương Khải Chi hiếm khi thấy quan tâm đến một tác phẩm điêu khắc, tự nhiên sẽ trái ý bà.
Vương lão thái thái thật sự thích những thứ mới lạ, khi thứ mới lạ khác thế, bà sẽ chán trong một thời gian ngắn.
Vốn dĩ đang trong mùa hè oi bức, khẩu vị, hôm nay tác phẩm điêu khắc dưa hấu vui, lập tức ăn hết một bát cơm, một bát cháo thịt gà xé.
Vương Khải Chi và Tưởng Anh thấy , hai vợ chồng , khi tan tiệc, tìm hỏi thăm tác phẩm điêu khắc dưa hấu là do đầu bếp nào điêu khắc, đó là do chủ cửa hàng rau quả Bốn Mùa điêu khắc.
Vương Khải Chi nhíu mày, tìm ông việc nhiều, chiêu trò đủ loại, ngờ một bán rau quả, cũng đến góp vui.
Tác phẩm điêu khắc dưa hấu cùng lắm chỉ là một sự khéo léo.
Tưởng Anh suy nghĩ: “Khải Chi, bất kể đối phương mục đích gì, hôm nay vui, coi như là một công lao, cứ coi như chuyện . Ngày mai em sẽ sắp xếp đến cửa hàng rau quả Bốn Mùa, ăn với cô một phen, coi như là trả nợ hôm nay.”
Vương Khải Chi gật đầu: “Cứ theo lời em .”
?
Giang Mật vì tay nghề điêu khắc xuất sắc, các đầu bếp giữ trong bếp, hỏi han kỹ thuật.
Cô ở một tiếng, tự nhiên nhà họ Vương đến hỏi thăm chuyện điêu khắc dưa hấu.
Giang Mật trong lòng chút chắc chắn, tâm tư yên rời khỏi bếp, đến đại sảnh tầng một, tình cờ gặp Chân Hồng Minh.
Chân Hồng Minh một , bên cạnh còn mấy cùng.
Giang Mật chào một tiếng: “Bác Chân.”
Chân Hồng Minh tiên liếc bụng bầu của cô: “Cháu một đến khách sạn ?”
“Mẹ cháu cùng, cháu để bà về .” Giang Mật tạm biệt ông: “Bác bận việc, cháu về nhà đây.”
“ sẽ sắp xếp đưa cháu về.” Chân Hồng Minh dặn dò thư ký đưa Giang Mật về.
Giang Mật từ chối ý của ông, một tiếng cảm ơn, rời .
Người bên cạnh Chân Hồng Minh theo bóng dáng Giang Mật, còn tưởng ông lớn tuổi cháu.
Anh nghĩ đến việc thủ tục sang tên nhà cho con gái Chân Hồng Minh, Chân Tú Châu hình như đang trong tình trạng hôn nhân. Anh liền : “Lão Chân, đừng ghen tị với , ông chẳng bao lâu nữa cũng thể bế cháu ngoại .”