Thập Niên 80: Xuyên Đến Sau Đêm Tân Hôn, Cả Nhà Xem Tôi Là Bảo Bối - Chương 304: Bộ Sưu Tập Báo Của Giang Mật
Cập nhật lúc: 2026-02-18 17:11:00
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhân viên phục vụ ý khác trong lời của trưởng ca, bởi vì những thể đến khách sạn Kinh Thị, giàu thì cũng sang.
Trước đây một phụ nữ trộn gây sự, cuối cùng xác định danh tính là tình nhân nhỏ của một m.á.u mặt.
Ánh mắt của nhân viên phục vụ Giang Mật đổi, nghi ngờ cô là phụ nữ b.a.o n.u.ô.i bên ngoài, thể bỏ rơi, hoặc là lợi dụng việc m.a.n.g t.h.a.i để ép cho một danh phận.
Dù thì dung mạo của cô cũng xinh , dễ dàng câu tiền.
“Thưa cô, mời cô xuất trình thiệp mời.”
Giang Mật nhận sự coi thường của họ, động đậy, mặt biểu cảm chằm chằm : “Anh mới xác nhận mà?”
Nhân viên phục vụ Giang Mật đến da đầu tê dại, sự khinh bỉ vô thức lộ trong mắt cũng thu : “Trước đây giả khách gây sự trong khách sạn, mong cô thể thông cảm. Nếu thể hợp tác, chúng sẽ biện pháp, mời cô rời .”
Lời gần như thẳng Giang Mật đến gây sự, bởi vì trong lòng họ sớm xếp cô cùng loại với phụ nữ .
“Cô rõ ràng là chột , khách sạn Kinh Thị là nơi cho loại như cô đến?” Trưởng ca kiên nhẫn với nhân viên phục vụ: “Đừng lề mề nữa, gọi bảo an , đuổi cô ngoài, đừng phiền đến quý khách.”
Giang Mật lạnh mặt, trực tiếp ném chiếc túi về phía trưởng ca: “Cho dù là chủ cửa hàng rau quả Bốn Mùa, thì cũng là khách của ông Vương. Tác phong chuyên nghiệp của các là dựa ngoại hình của khách để phân chia ba bảy loại ?”
Trưởng ca theo phản xạ bắt lấy chiếc túi, lời Giang Mật, còn kịp phản ứng, cô tiếp: “Giấy tờ chứng minh phận của ở trong túi, tự xem .”
Trưởng ca giọng điệu lệnh của Giang Mật cho tức giận, sắc mặt khó coi, để vạch trần Giang Mật đuổi , cô nén giận, mở túi da của Giang Mật .
Một chiếc kẹp sắt kẹp một đống giấy vụn, nhét căng phồng cả chiếc túi da.
Trưởng ca kiên nhẫn lôi đống giấy vụn , định tùy tiện ném cho nhân viên phục vụ, một ngón tay trắng nõn chỉ một chỗ, bên tai là một giọng trong trẻo: “Đây là ảnh của .”
Đây là để phòng trường hợp nghi ngờ phận của cô, nên chuẩn sẵn.
Ánh mắt của trưởng ca bất giác theo ngón tay của Giang Mật, lúc mới phát hiện đống giấy vụn là những mẩu báo cắt , đó giữ một trang báo chỉnh, chính là tin tức mà tòa soạn đăng về cửa hàng rau quả Bốn Mùa. Mà bức ảnh đen trắng bên cạnh giống hệt phụ nữ mặt.
Cô bất giác lật xuống , trang thứ hai là trang quảng cáo của xưởng thực phẩm chín Bốn Mùa, phụ nữ mang bụng bầu giữa xưởng, tươi rạng rỡ về phía ống kính.
Lật đến cuối cùng, mấy trang cuối là trang báo tin tức phụ nữ nhận giải thưởng cá nhân tiên tiến.
Trưởng ca: “…”
Nhân viên phục vụ: “…”
Giang Mật hất cằm: “Sổ hộ khẩu ở trong túi.”
“Ờ…”
“Ờ…” Mấy trang báo mang theo bên , còn mạnh hơn cả sổ hộ khẩu.
Nói cô khoe khoang, thì giống.
Nói cô khoe khoang, thì chút chút…
Ai sưu tầm báo chí các nơi đăng tin nhận giải thưởng danh dự cá nhân tiên tiến chứ?
Giang Mật : “Nếu các còn nghi ngờ, thể liên hệ với bộ phận thu mua.”
Vừa nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến.
Trưởng phòng thu mua của khách sạn từ trong thang máy , thấy Giang Mật, liền nhiệt tình : “Giang tổng, hôm nay cô đến khách sạn, báo một tiếng?”
“ đến dự tiệc, tiện thể mang một lô dưa đến, cho các xem thử sản phẩm mới.” Giang Mật tuy ngạc nhiên thái độ của trưởng phòng thu mua đối với , nhưng cũng ngại ngần mách lẻo, liếc trưởng ca một cái: “Lần đến, sẽ chú ý đến trang phục hơn.”
Trưởng ca hồn, cất hết báo túi, cung kính đưa cho Giang Mật: “Giang tổng, xin cô vì sự thất lễ của .”
“Cô sai.” Giang Mật nhận lấy túi da, khách sáo : “Là do đến những nơi như thế , chú ý đến ăn mặc, các hiểu lầm cũng là chuyện bình thường.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-xuyen-den-sau-dem-tan-hon-ca-nha-xem-toi-la-bao-boi/chuong-304-bo-suu-tap-bao-cua-giang-mat.html.]
Mặt trưởng ca xanh mét, Giang Mật đang tố cáo họ trông mặt mà bắt hình dong.
Cô đang định giải thích một câu, trưởng phòng thu mua lườm cô một cái cảnh cáo, cô đành tình nguyện mà ngậm miệng .
Trưởng phòng thu mua lành : “ sẽ báo cáo lên cấp , tăng cường quản lý nhân viên cấp .”
Anh hỏi: “Dưa cô mang đến ở ? sắp xếp chuyển.”
“Dưa ở bên ngoài.” Giang Mật trưởng ca và nhân viên phục vụ mặt mày xám xịt, mím c.h.ặ.t môi. Nếu họ tùy tiện tưởng tượng lung tung, dựa ngoại hình để phán xét cô, cô sẽ lý tha .
Nếu thái độ của họ đúng mực, tiến hành kiểm tra theo quy trình bình thường, cô sẽ hợp tác.
Bản họ là nhân viên phục vụ, thì tố chất của ngành, đều bình đẳng, chứ mặc bộ đồng phục của khách sạn Kinh Thị , thì cao hơn khác một bậc, dùng con mắt màu để .
Hai khỏi khách sạn, Giang Mật dừng bước, với trưởng phòng thu mua: “ đến tham dự tiệc thọ của cục trưởng Vương, đặc biệt mang một lô dưa hấu đến, cắt thành đĩa trái cây thập cẩm để dọn lên bàn.”
Trưởng phòng thu mua ngạc nhiên : “Cô nhân cơ hội , quảng bá cho cửa hàng rau quả Bốn Mùa ?”
Dù thì đồ của cửa hàng rau quả Bốn Mùa cũng đắt hơn bên ngoài một chút, những đến dự tiệc, giàu thì cũng sang, khả năng tiêu thụ.
Giang Mật chủ động tìm cớ cho , liền thuận thế : “ , cho rằng đây là một cách quảng bá .”
Trưởng phòng thu mua yên tâm về sản phẩm của Giang Mật, lo cô sẽ giở trò: “Chuyện với bếp trưởng một tiếng, ông đồng ý , thì mới .”
Giang Mật cảm kích : “Làm phiền .”
“ mà…” Trưởng phòng thu mua chuyển giọng: “Dâu tây của cửa hàng rau quả các cô, thể cung cấp bộ cho khách sạn ?”
Giang Mật hiểu , tại trưởng phòng thu mua thái độ nhiệt tình với cô như , hóa là việc cần nhờ.
Rau của cửa hàng rau quả Bốn Mùa giới hạn lượng mua, nhưng trái cây thì .
“Dâu tây của cửa hàng rau quả các cô vị ngon, quý khách của khách sạn chúng thích. mỗi mua lượng, đủ cung cấp. Nếu là ngày thường, chúng sẽ ép buộc, nhưng mấy ngày nữa sẽ khách nước ngoài, nhiều món tráng miệng cần dùng đến dâu tây.” Trưởng phòng thu mua đến cuối, vẻ mặt trở nên tha thiết.
Giang Mật đồng ý ngay: “Sau tiệc, sẽ đến cửa hàng rau quả xem xét tình hình.”
Trưởng phòng thu mua là hy vọng, vội vàng điều động nhân viên bảo an, cùng mang dưa hấu đến bếp .
Người trong bếp đang bận rộn, thấy mấy sọt dưa hấu đột nhiên xuất hiện, ngạc nhiên trưởng phòng thu mua.
Bếp trưởng tới: “Trái cây cung cấp hôm nay, giao đến ?”
“Lô lát nữa sẽ dọn lên tiệc thọ.” Trưởng phòng thu mua chỉ Giang Mật: “Vị là chủ cửa hàng rau quả Bốn Mùa.”
Bếp trưởng đưa tay với Giang Mật: “Cao Bình.”
Giang Mật bắt tay bếp trưởng: “Giang Mật.”
Bếp trưởng liếc dưa hấu trong sọt: “Nên dọn món gì, quả gì, định mức từ . Đột nhiên mang đồ đến, tăng thêm khối lượng công việc, chúng điều động .”
Ý tứ bên trong là đồng ý.
Giang Mật giải thích: “Cao sư phụ, chuẩn tự cắt đĩa, sẽ tăng gánh nặng cho các .”
Bếp trưởng liếc bụng của Giang Mật, nể mặt chút nào: “Không !”
Nói xong, liền việc.
Trưởng phòng thu mua lúng túng tại chỗ: “Chuyện …”
Giang Mật đụng một bức tường cứng, nản lòng, mà một ý tưởng khác: “Phiền cho một chiếc ghế, ba con d.a.o nhỏ.”