Thập Niên 80: Xuyên Đến Sau Đêm Tân Hôn, Cả Nhà Xem Tôi Là Bảo Bối - Chương 301: Lấy Độc Trị Độc

Cập nhật lúc: 2026-02-18 17:03:30
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bác dâu Tiêu mấy mặt, ai nấy đều cao to vạm vỡ, mặt mày hung thần ác sát, rõ ràng là đám đầu gấu, là loại lưu manh mà thể dây .

 

sợ hãi trong lòng: “Các nhầm ? Con trai thật thà, nhà thiếu tiền, nợ nần bên ngoài ?”

 

“Con trai bà thật thà?” Hai như chuyện , khách khí mà lên tiếng chế nhạo: “Nó vì chiếm cửa hàng của đại ca chúng nên vay của đại ca ba mươi hai vạn, lãi suất là hai mươi phần trăm tổng tiền vay, tính theo tuần, bây giờ nợ ba mươi tám vạn bốn nghìn tệ.”

 

Ba mươi tám vạn bốn nghìn?

 

Bác dâu Tiêu thấy con trời , kích động đến suýt ngất .

 

“Không, thể nào!” Bác dâu Tiêu tin Tiêu Nham to gan như , sắc mặt trắng bệch: “Nó thể nào vay nhiều tiền như thế, cả nhà chúng bán mạng cũng trả nổi. Nó sẽ chuyện hồ đồ , …”

 

Đám du côn nhất định là bắt nạt Tiêu Nham thật thà, cố ý đến nhà họ để lừa bịp.

 

Bác dâu Tiêu mắt tinh thấy Tiêu Nham lững thững , liền gân cổ hét lớn: “Con trai, con về đúng lúc lắm, mấy bắt nạt nhà chúng thật thà, cố ý đến cửa lừa bịp, con nợ họ một khoản tiền lớn.”

 

Tiêu Nham bước con hẻm thấy đám đòi nợ, đang định co cẳng bỏ chạy thì gào lên một tiếng, thu hút sự chú ý của hai , liền bán mạng mà chạy thục mạng.

 

Chưa chạy mấy bước, Tiêu Nham đè vật xuống đất.

 

Gã đàn ông to con dùng đầu gối đè lên cổ : “Chạy , chạy tiếp cho ông xem!”

 

Gã vung nắm đ.ấ.m lên mặt Tiêu Nham.

 

“Á…”

 

Tiêu Nham hét lên một tiếng t.h.ả.m thiết đau đớn, hai tay bẻ quặt lưng. Thắt lưng quần rút , trói c.h.ặ.t hai cổ tay .

 

Hai thô bạo lôi Tiêu Nham dậy, xô đẩy về phía nhà họ Tiêu.

 

Bác dâu Tiêu c.h.ế.t trân tại chỗ, hai mắt ngây dại Tiêu Nham trói một cách t.h.ả.m hại, còn hiểu nữa?

 

Người đòi nợ dối, Tiêu Nham thật sự nợ tiền, nếu thấy bỏ chạy.

 

“Các …”

 

Bác dâu Tiêu mở miệng, gã đàn ông to con ngắt lời: “Vào nhà .”

 

c.ờ b.ạ.c là phạm pháp, chuyện mà đồn ngoài thì chẳng ai kết cục .

 

Họ liếc những hàng xóm đang hóng chuyện xung quanh, áp giải Tiêu Nham nhà, đá một cú khoeo chân .

 

Tiêu Nham “bịch” một tiếng quỳ xuống đất, xương đầu gối như vỡ nát, đau đến mức ngã vật đất.

 

“Các ?” Bác dâu Tiêu lao về phía Tiêu Nham, thấy đau đến toát mồ hôi lạnh, bà trừng mắt , ngoài mạnh trong yếu : “Con trai mệnh hệ gì, bà già sẽ liều mạng với các !”

 

Gã đàn ông to con khẩy: “Không Tiêu Nham chịu khổ thì trả tiền .”

 

“Mẹ, , cầu xin giúp con trả nợ.” Tiêu Nham sợ đau, càng sợ c.h.ế.t, thấy họ lôi một cây b.úa từ trong áo, sợ đến co rúm , cầu xin: “Mẹ cửa hàng để bán bánh bao, họ lấy cửa hàng tiền cược, năm trăm tệ là cơ hội thắng một cửa hàng, con lừa, cứ thế đ.â.m đầu , từ lúc nào nợ mấy chục vạn.”

 

Giấy tờ cửa hàng đó, giấu kỹ, tìm thế nào cũng thấy. Thời gian trôi qua, nỗi sợ hãi của ngày một tăng, định tìm chủ quán thương lượng, nhưng bao giờ gặp đó nữa.

 

“Trả, lấy gì mà trả?” Bác dâu Tiêu nghiến răng nghiến lợi: “Mày nợ hơn ba mươi vạn, mỗi tuần tăng thêm mấy vạn, bán hết m.á.u của tao và bố mày cũng trả nổi!”

 

“Cửa hàng, còn một cửa hàng mà.” Tiêu Nham lóc t.h.ả.m thiết: “Mẹ, con c.h.ế.t ? Con c.h.ế.t , họ cũng sẽ tìm đòi nợ. Con sai , bao giờ c.ờ b.ạ.c nữa, sẽ sống một cuộc sống thực tế.”

 

Bác dâu Tiêu nỡ đem cửa hàng ? Chuyện khác gì lấy mạng của bà ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-xuyen-den-sau-dem-tan-hon-ca-nha-xem-toi-la-bao-boi/chuong-301-lay-doc-tri-doc.html.]

 

ăn vạ: “Cờ bạc là phạm pháp, đồn công an kiện các !”

 

“Kiện chúng ? Con trai bà cũng là con bạc, nó thoát ? Bà cần thằng con nữa, thì tất cả cùng bắt, những em khác của chúng nhất định sẽ khiến bà c.h.ế.t như thế nào !”

 

Gã đàn ông to con chọc giận, mặt mày hung tợn, lăm lăm cây b.úa trong tay, đột nhiên thẳng tay đập xuống tay Tiêu Nham.

 

Tiêu Nham “á” lên một tiếng t.h.ả.m thiết, mu bàn tay m.á.u thịt be bét, xương trắng cũng lộ cả .

 

Bác dâu Tiêu sợ đến hồn bay phách lạc, sự tàn nhẫn của họ dọa cho khiếp vía.

 

“Anh em bọn sống bằng nghề , đứa nào dám đập bát cơm của bọn , chuyện gì cũng dám .” Gã đàn ông to con chĩa cây b.úa về phía bác dâu Tiêu: “Bà báo công an thử xem.”

 

, …” Bác dâu Tiêu run như cầy sấy, sợ c.h.ế.t khiếp, còn dám chống cự? Cổ họng bà khô khốc, khó khăn lắm mới nặn mấy chữ: “, trả…”

 

lồm cồm bò dậy, hai chân mềm như b.ún, vững, liền quỳ lết đến bên giường, run rẩy tháo chiếc gối , từ bên trong lôi một tờ giấy chứng nhận quyền sở hữu đất.

 

“Đây… đây là cửa hàng của , thể bán mấy chục vạn, thể trừ nợ.”

 

Gã đàn ông to con nhận lấy giấy tờ, đ.á.n.h giá vị trí, diện tích, nhíu mày.

 

Bác dâu Tiêu sợ đến run rẩy, quỳ rạp xuống đất dập đầu: “Cửa hàng trị giá mấy chục vạn, nó là bộ gia sản của chúng , cầu xin các tha cho cả nhà chúng , coi như xóa nợ. Những thứ khác thật sự , các ép nữa, cả nhà chúng chỉ nước c.h.ế.t thôi!”

 

Gã đàn ông to con hiểu rõ nhất loại như bác dâu Tiêu, chính là một kẻ cùn, lấy độc trị độc.

 

Bởi vì bà cửa hàng để trả nợ, nên mới tham sống sợ c.h.ế.t.

 

Một khi gánh nặng vượt quá khả năng, nếu tiếp tục ép, thể sẽ ch.ó cùng rứt giậu, liều cho cá c.h.ế.t lưới rách.

 

“Chúng sẽ bán cửa hàng , nếu bán ba mươi tám vạn bốn nghìn, phần còn chỉ mấy vạn, thì coi như là tiền t.h.u.ố.c men bồi thường cho Tiêu Nham.” Gã đàn ông to con nhận lấy giấy tờ, giấu cây b.úa trong áo, nghênh ngang rời .

 

Bác dâu Tiêu ngã khuỵu xuống đất, như c.h.ế.t đuối cứu, thở hổn hển.

 

lau trán, một tay đầy mồ hôi lạnh.

 

Tiêu Nham từ quỷ môn quan trở về, vẫn còn sợ hãi, mặt trắng bệch: “Mẹ, đưa con đến bệnh viện băng bó.”

 

Bác dâu Tiêu thấy tay Tiêu Nham đầy m.á.u, nước mắt tuôn rơi: “Trời ơi, khổ thế , sinh một thằng báo đời như mày. khó khăn lắm mới sắp phất lên , bây giờ chẳng còn gì cả.”

 

Tim bà đau như nhỏ m.á.u.

 

Ngón tay Tiêu Nham đau nhức chịu nổi, nghĩ đến cửa hàng trị giá mấy chục vạn, ruột gan hối hận đến xanh cả .

 

Nếu lúc đầu tham lam, bây giờ tiền.

 

“Hít…”

 

Tiêu Nham đau đến mức ngừng hít .

 

“Mày ráng chịu , tao tiền đưa mày đến bệnh viện.” Bác dâu Tiêu trong lòng oán hận Tiêu Nham, lườm một cái sắc lẹm: “Tao kiếm ít cỏ mực đắp lên vết thương cho mày.”

 

Tiêu Nham mấp máy môi, cuối cùng dám thêm.

 

Bác dâu Tiêu trấn tĩnh , bò dậy, ngoài tìm t.h.u.ố.c.

 

Hàng xóm đều đang hóng chuyện, nhà họ Tiêu nợ tiền khác, đến đòi nợ, nên ai nhiều chuyện báo công an.

 

Bác dâu Tiêu cúi đầu, khỏi con hẻm hẹp, đụng mấy đồng chí công an.

Loading...