Thập Niên 80: Xuyên Đến Sau Đêm Tân Hôn, Cả Nhà Xem Tôi Là Bảo Bối - Chương 30: Bắt Gian
Cập nhật lúc: 2026-02-18 09:21:22
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Người đàn ông là ông chủ lớn của nhà hàng chứ?” Hồ Thúy Hồng chậc chậc: “Giang Mật tâm cơ quá sâu , nó bán rau, là cố tình quyến rũ ông chủ lớn chứ?”
Giang Điềm cảm thấy chút đúng: “Mẹ, Giang Mật là thật sự bán rau chứ?”
“Không thể nào!” Hồ Thúy Hồng thấy Giang Mật trả tiền cho xe ba gác, cùng lão đàn ông nhà hàng: “Nếu nó là giao rau, tại trong?”
Mí mắt Giang Điềm giật giật, trong lòng bất an một cách khó hiểu.
“Nhà hàng là của ông chủ lớn, Giang Mật , chắc chắn là ngủ với .” Hồ Thúy Hồng dùng sức kéo Giang Điềm trong, giọng điệu đầy căm hận: “Mấy lão già trong làng cố tình vu khống Giang Mật, nó tài nấu ăn giỏi, lo kiếm tiền, đến mức bán . Hôm nay bắt quả tang con tiện nhân hổ , để tát mặt mấy lão già đó.”
Giang Điềm mím c.h.ặ.t môi, những tin Giang Mật bán , đều là những hôm đó đến nhà Giang Mật ăn cơm.
Nếu Triệu Đông Hải cho rằng là cô vu khống Giang Mật…
Giang Điềm dám nghĩ đến hậu quả, theo Hồ Thúy Hồng nhà hàng, tìm kiếm bóng dáng Giang Mật khắp nơi.
Giang Mật đang ở trong bếp, trao đổi với bếp trưởng: “ ba ngày giao rau một , mỗi ngày các cần rau khác , là một cho thực đơn của ba ngày, sẽ giao theo thực đơn, nếu dễ trùng lặp.”
Bếp trưởng chút khó xử, rau cần cho ngày hôm , đều lên kế hoạch dựa tình hình kinh doanh của ngày hôm đó, ông khỏi về phía Tào Diệu Tông.
“Ông cứ đưa cho cô .” Tào Diệu Tông thể đắc tội với Giang Mật.
Bếp trưởng soạn thực đơn.
Giang Mật sự khó xử của bếp trưởng: “Số điện thoại cho chú là của đội sản xuất, nếu thực đơn đổi, chú thể gọi điện cho .”
Tào Diệu Tông : “Thường thì đổi nhiều, trừ khi thêm món mới.”
Giang Mật “ồ” một tiếng, liếc nhà bếp, tay chút ngứa ngáy, ý bếp.
Cô thu hồi tầm mắt, hỏi: “Chú ở bán thép cây ?”
“Thép cây?” Tào Diệu Tông nghi hoặc: “Cô định xây nhà ?”
“Không , rau nhà kính.” Giang Mật vẻ mặt lo lắng: “Chỉ còn thiếu thép cây thôi.”
Tào Diệu Tông là một tinh ranh, ăn kinh doanh, giao tiếp với đủ loại , sắc mặt khác.
Sau khi Tần tổng ăn bắp cải xong, vẻ mặt ngập ngừng, lẽ là hỏi rau của ông lấy từ .
Có lẽ chút e ngại, Tần tổng lúc đó hỏi. lúc thanh toán cuối cùng, một câu: “Có thể trồng rau trái mùa ngon hơn cả rau đúng vụ, quả là một nhân tài. Sau cơ hội gặp mặt, nhất định xin chỉ giáo.”
“ quen một vị tổng giám đốc, ông về xây dựng, chắc sẽ ở bán.” Tào Diệu Tông thầm nghĩ Tần tổng quen với Giang Mật, chắc mua rau từ cô, mở một nhà hàng khác, mà lẽ là thấy cơ hội kinh doanh từ rau trái mùa, trồng diện rộng?
Ông quyết định trung gian, bán một cái ơn cho họ: “Ông hứng thú với rau trái mùa của cô, bây giờ đang ăn sáng ở nhà hàng, giới thiệu cho hai quen nhé?”
“Được ạ, phiền chú .” Giang Mật ngờ buồn ngủ đưa gối.
Tào Diệu Tông trực tiếp dẫn Giang Mật lên phòng riêng lầu hai.
Lúc Giang Mật ở góc cầu thang, cô liếc hai con đang lén lút ở sảnh lớn. Từ lúc xuống xe, hai theo dõi cô, cô thèm để ý, xem hai con định giở trò gì.
“Cốc cốc!”
Tào Diệu Tông gõ cửa, vặn tay nắm cửa, ở khe cửa, thấy Tần tổng và một thanh niên trẻ tuổi đang bên trong.
Tần tổng khẽ nhíu mày: “Chuyện gì?”
Tào Diệu Tông mặt mày tươi : “Tần tổng, ngài gặp trồng rau trái mùa ? Hôm nay cô đến nhà hàng, giới thiệu cho ngài quen nhé?”
Tần tổng buông chân đang vắt chéo xuống, thẳng : “Mời .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-xuyen-den-sau-dem-tan-hon-ca-nha-xem-toi-la-bao-boi/chuong-30-bat-gian.html.]
Rồi Triệu Đông Hải đối diện: “Tiểu Triệu, phiền chứ?”
Triệu Đông Hải dám ý kiến? Tần tổng mười giờ rưỡi chuyến tàu Thâm Thị, đặc biệt dành thời gian gặp một , là khó .
Nhất là chuyện ăn bàn bạc gần xong, nếu gì bất ngờ, lẽ là thành.
Hắn vội vàng : “Lúc nãy còn lạ ăn sáng mà Tần tổng gọi mấy món rau, ăn xong mới thấy hương vị tuyệt vời. Hôm nay nhờ phúc của Tần tổng, diện kiến nhân tài , cũng vẻ vang.”
Tần tổng lên, ông là ăn thèm, hẹn đến Vạn Đức bàn chuyện ăn, mấy đĩa rau ăn kèm với mì, gì sướng bằng.
Đi công tác nửa tháng ở ngoài, cũng sẽ nhớ nhung.
Ông hiệu cho Tào Diệu Tông.
Tào Diệu Tông mở cửa , nép sang một bên, mời Giang Mật .
Giang Mật phòng, ánh mắt lướt qua Triệu Đông Hải, khẽ gật đầu với Tần tổng: “Tần tổng.”
Tần tổng nhướng mày, bất ngờ là một cô gái trẻ: “Hai .”
Giang Mật và Tào Diệu Tông ở vị trí gần cửa, đóng cửa .
Triệu Đông Hải kinh ngạc, món rau mà khen nức nở cả buổi, là do Giang Mật trồng?
Không đúng, Giang Mật trồng rau từ khi nào?
Hắn nghĩ đến những lời đồn trong làng, Tào Diệu Tông và Giang Mật với ánh mắt đúng.
“Giang Mật, cô trồng rau từ khi nào?” Triệu Đông Hải vạch trần Giang Mật, trong lòng khẳng định cô ngủ với Tào Diệu Tông, nên Tào Diệu Tông mới giới thiệu cô cho Tần tổng. “Lúc ở nhà, cô từng xuống đồng việc.”
Tần tổng kinh ngạc: “Tiểu Triệu, và cô bé quen ?”
Ánh mắt Triệu Đông Hải lướt qua mặt Giang Mật: “Chúng cùng một làng, coi như là chị vợ của .”
“ là duyên phận.” Tần tổng nghĩ đến lời của Triệu Đông Hải, về phía Giang Mật: “Rau là cô trồng?”
Giang Mật vô cùng thản nhiên: “ nhập hàng từ một cơ sở trồng rau bán cho ông chủ Tào, đồng thời học kỹ thuật trồng, định rau nhà kính.”
Tần tổng tỏ hứng thú, ông nhận khí giữa Giang Mật và Triệu Đông Hải đúng.
Chuẩn đuổi Triệu Đông Hải , chuyện chi tiết với Giang Mật.
“Tiểu Triệu, thành ý của thấy.” Tần tổng nâng ly nước, lấy rượu: “Cậu là một đối tác tồi, công tác về, đến chỗ …”
“Rầm——”
Cửa phòng đẩy .
Hồ Thúy Hồng tưởng sẽ bắt gặp cảnh Giang Mật và Tào Diệu Tông trần như nhộng, ngờ tất cả đều ăn mặc chỉnh tề, ngay ngắn.
Vẻ mặt tức giận mặt cứng đờ, khi thấy Triệu Đông Hải đối diện, như kích động, bà đột nhiên bùng nổ.
“Triệu Đông Hải, mày lừa Điềm Điềm lên huyện ăn, hóa là đến đây gian díu với Giang Mật!” Hồ Thúy Hồng tin Triệu Đông Hải đến đây bàn chuyện ăn, bàn chuyện ăn, Giang Mật là cái thá gì, tư cách gì ở đây?
Trong làng ai mà Triệu Đông Hải thích Giang Mật?
Bà Giang Mật với ánh mắt như ăn tươi nuốt sống cô. Vươn tay cào mặt Giang Mật: “Con điếm nhỏ, mày ngoài bán , bán đến cả em rể của , mày hổ ! Lão nương cào nát mặt mày, xem mày còn quyến rũ khác thế nào!”
Giang Mật vớ lấy đôi đũa bàn, đ.â.m mạnh tay Hồ Thúy Hồng.
“Ái da!” Cánh tay Hồ Thúy Hồng đau đến mức rụt , phịch xuống đất, lóc om sòm: “C.h.ế.t , chị gái gian díu, gian díu với cả em rể của . Con mất nhân tính bắt , còn đ.á.n.h c.h.ế.t , phân xử giúp !”