Thập Niên 80: Xuyên Đến Sau Đêm Tân Hôn, Cả Nhà Xem Tôi Là Bảo Bối - Chương 293: Bất Ngờ Sinh Nhật
Cập nhật lúc: 2026-02-18 17:03:22
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giang Mật ngáp một cái, mệt mỏi : “Ngày mấy?”
Ánh mắt Tiêu Lệ tối sầm , cả khuôn mặt căng cứng.
Cô nhớ ngày tháng.
Thật sự quên mất ngày mai là sinh nhật .
Anh Giang Mật dụi đầu chăn, nửa khuôn mặt vùi trong, nhắm mắt ngủ, cô mơ màng hỏi: “Sao ? Ngày mai việc gì ?”
Cô lẩm bẩm một câu: “Mấy hôm mới bệnh viện khám, ngày mai chắc ngày khám.”
Tiêu Lệ: “…”
Anh thể nào ngày mai là sinh nhật .
Nếu cần nhắc, thì thật mất hứng.
Trước đây khi bố còn sống, nếu ở nhà, mỗi sáng thức dậy, sẽ nấu cho một bát mì trường thọ, thêm một quả trứng ốp la.
Sau khi bố qua đời, còn đón sinh nhật nữa.
Bây giờ vẻ mẩy.
“Không gì.” Tay Tiêu Lệ đặt lên bụng cô, trong lòng chút buồn bực: “Ngày mai hai mươi sáu, công tác.”
“Hửm?” Giang Mật sửa : “Ngày mai hai mươi tư ?”
Tiêu Lệ: “…”
Trong lòng càng nghẹn hơn: “Hai mươi tư ? Vậy nhớ nhầm, tưởng ngày mai hai mươi sáu.”
“Đi công tác ở ?” Giang Mật nén , mặt thì trêu chọc : “May mà nhớ nhầm ngày, nếu ngày mai công tác, hôm nay hành lý còn soạn, ngày mai vội vàng quá.”
“Ờ…” Tiêu Lệ sa sầm mặt, kéo chăn lên, “Ngủ .”
Nói nữa, còn trẻ mà nhồi m.á.u cơ tim mất.
Giây tiếp theo, bên cạnh truyền đến tiếng ngáy khe khẽ.
“Ờ…”
“Ờ…” Tiêu Lệ Giang Mật ngủ say, thở dài một , tạm thời ngủ .
Khoảng ba giờ, Tiêu Lệ mới ngủ , đến khi trời sáng tỉnh dậy, Giang Mật dậy từ sớm. Anh nhanh nhẹn dậy, từ trong phòng .
Tiêu Dương và Tiêu Noãn Noãn ngoan ngoãn bên bàn, Giang bưng một đĩa bánh chẻo đặt lên bàn, bà thấy Tiêu Lệ, sắc mặt lập tức nở một nụ : “Tiểu Lệ, bữa sáng ăn bánh chẻo với cháo thịt bằm rau xanh, dưa muối, con ăn quen ? Hay nấu cho con một bát mì nhé?”
Tiêu Lệ vốn còn ôm một tia hy vọng, nghĩ rằng Giang Mật cũng chơi trò như đây, lúc ngờ tới, sẽ lấy quà chúc mừng sinh nhật .
đĩa bánh chẻo lớn nóng hổi bàn, còn mấy bát cháo thịt bằm rau xanh, trong lòng thất vọng tả xiết, cô thật sự hôm nay là sinh nhật .
“Không cần ạ, con kén ăn, gì cũng ăn .”
Tiêu Lệ xuống bàn, cầm đôi đũa, chuẩn kéo bát cháo đặt giữa bàn về phía .
Mẹ Giang ngăn : “Bát cháo là của Mật Mật, bây giờ múc cháo cho con.”
Tiêu Lệ thu tay , vô tình thấy Tiêu Dương và Tiêu Noãn Noãn đang .
“Nhìn gì? Mau ăn sáng , lát nữa đưa các em đến cung thiếu nhi.”
Tiêu Dương c.ắ.n một miếng bánh chẻo, hỏi Tiêu Noãn Noãn: “Hôm nay là ngày mấy?”
“Cô giáo hôm qua là ngày hai mươi ba, hôm nay là hai mươi tư.” Má Tiêu Noãn Noãn bánh chẻo nhét căng phồng, “Hôm nay là sinh nhật cả, chị dâu hình như quên , nấu mì trường thọ cho cả.”
Tiêu Dương húp một ngụm cháo, chép miệng: “Chị dâu chỉ nhớ sinh nhật của thích, chị đợi đến sinh nhật em, sẽ tặng em một món quà bí mật.”
“Chị dâu cũng với em , tặng em thứ em nhất!” Mắt Tiêu Noãn Noãn long lanh, phấn khích : “Chị đ.á.n.h dấu lịch, sẽ quên sinh nhật em .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-xuyen-den-sau-dem-tan-hon-ca-nha-xem-toi-la-bao-boi/chuong-293-bat-ngo-sinh-nhat.html.]
“Hy vọng chị dâu quên.” Tiêu Dương phồng má, nghĩ một lát: “Nếu ám chỉ mà chị dâu còn nhớ , thì hổ lắm.”
Tiêu Noãn Noãn đồng tình, gật mạnh đầu nhỏ: “Nói thẳng thì chị dâu bất ngờ sinh nhật nữa.”
Ám chỉ thành, hổ Tiêu Lệ: “…”
Trái tim đ.â.m thành cái sàng.
Hai đứa nhỏ , đột nhiên nhận một chuyện, đôi mắt đen láy về phía Tiêu Lệ: “Anh cả, chúng em lén ám chỉ chị dâu, hôm nay sinh nhật nhé?”
Tiêu Noãn Noãn : “Chúng thể cố ý chuyện ở cửa bếp, thảo luận hôm nay sinh nhật, chúng tặng quà gì, chị dâu sẽ chúng cố ý nhắc chị .”
Tiêu Lệ: “…” Không cần .
Tim gan chúng nó chọc thành tổ ong .
Lúc , Giang bưng một cái bát lớn bước qua ngưỡng cửa nhà.
Mũi Tiêu Lệ khẽ động, ngửi thấy mùi thơm thanh khiết của mì gà, đôi mắt đen của sáng rực lên, chằm chằm cái bát lớn đang bốc khói.
Cho đến khi một bát mì đặt mặt , Tiêu Lệ mới nhận , Giang Mật chơi một vố.
Cô nhớ sinh nhật !
“Đây là mì Mật Mật nấu ?”
Lớp sương lạnh mặt Tiêu Lệ nứt , tựa như gió xuân thổi qua, lộ một tia xuân ý dịu dàng.
Mẹ Giang bát mì hai quả trứng, ha hả : “Hôm nay con sinh nhật, Mật Mật đặc biệt dậy sớm, tự tay nhào bột kéo mì, nấu cho con một bát mì trường thọ.”
Trái tim Tiêu Lệ lắng xuống, trong lòng lâng lâng, Tiêu Dương và Tiêu Noãn Noãn ngửi thấy mùi thơm của mì, thèm đến chảy nước miếng, mặt đổi sắc : “Chị dâu các em m.a.n.g t.h.a.i vất vả, dặn chị , đón sinh nhật, ngờ chị vẫn đặc biệt lòng chuẩn cho .”
Anh dùng đũa khuấy những sợi mì dài nhỏ, mùi thơm lập tức lan tỏa, ăn một miếng lớn, vị tươi ngon kích thích vị giác, đặc biệt thanh mát ngon miệng.
“Các em học tập .”
“Ực”
Tiêu Dương thèm đến nuốt nước miếng, khuôn mặt nhỏ đen sì lộ vẻ bướng bỉnh: “Chị dâu cũng sẽ nấu mì cho chúng em, còn quà chuẩn kỹ lưỡng nữa.”
Tiêu Noãn Noãn hỏi: “Anh cả, quà ?”
Sắc mặt Tiêu Lệ cứng , bình tĩnh : “Đương nhiên là .”
Hai đứa nhỏ “ừm” một tiếng, gặm bánh chẻo khô khốc, trong lòng mong mau đến sinh nhật, ăn mì sinh nhật chị dâu nấu.
Giang Mật từ ngoài , thấy Tiêu Lệ ăn hết một bát mì, ngay cả nước cũng uống sạch.
“Ủa, em quên lấy bát nước chấm bánh chẻo .” Giang Mật sai Tiêu Lệ: “Anh lấy giúp em .”
Tiêu Lệ vội vàng bếp, liếc mắt thấy đĩa nước chấm thớt, bên cạnh còn một cái hộp nhỏ.
Anh ngẩn , cầm lấy cái hộp nhỏ, xoay một vòng trong lòng bàn tay.
Đặt đĩa nước chấm xuống, mở hộp nhỏ , bên trong là một cái máy nhắn tin.
Khóe môi Tiêu Lệ cong lên, trực tiếp cài máy nhắn tin thắt lưng, bưng đĩa nước chấm nhà chính.
Tiêu Dương liếc mắt thấy máy nhắn tin thắt lưng Tiêu Lệ, tò mò hỏi: “Anh cả, thắt lưng đeo cái gì ?”
“Quà chị dâu em tặng.” Tiêu Lệ về phía Giang Mật: “Khi các em việc, thể gọi , ở cũng thể nhanh ch.óng gọi cho các em.”
Giang Mật húp một ngụm cháo, đàn ông khoe khoang với em trai, em gái, thầm mắng: “Trẻ con.”
Ăn sáng xong, Giang Mật và Tiêu Lệ đưa Tiêu Dương và Tiêu Noãn Noãn đến cung thiếu nhi, hai chuẩn cùng đến cửa hàng bách hóa mua quần áo cho con.
Giang Mật thấy một cửa hàng dán thông báo cho thuê: “Tiêu Lệ, dừng xe.”