Thập Niên 80: Xuyên Đến Sau Đêm Tân Hôn, Cả Nhà Xem Tôi Là Bảo Bối - Chương 284: Ước Mơ Của Cô Bé
Cập nhật lúc: 2026-02-18 17:03:13
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mẹ Giang vẫn luôn cho rằng thanh niên trai tráng hừng hực sức sống, quan tâm khác, đây còn lo Giang Mật tính tình mềm yếu, Tiêu Lệ tính tình lỗ mãng, hai sẽ bậy.
Bây giờ lời Giang Mật , Giang vô cùng mãn nguyện, khỏi cảm thán lúc lầm .
Giang Mật: “…”
Cô nhỏ giọng : “Mẹ, ban ngày chăm sóc chúng con, ban đêm còn chăm sóc con, vất vả quá. Con là nguyên tắc, sẽ để bậy ạ.”
Mẹ Giang thấy con gái mấy tình nguyện, liền nhượng bộ: “Hai đứa chú ý một chút.”
Trong lòng khỏi hụt hẫng, đứa con gái nhỏ ngày nào còn dựa dẫm, quấn quýt đòi bà ngủ cùng, giờ đây còn quyến luyến bà nữa, trong đời một nửa để nương tựa.
Giang Mật chuyện phiếm với Giang, hỏi thăm tình hình ở nhà, ríu rít cả nửa đêm.
Mẹ Giang thúc giục: “Muộn , mau ngủ .”
Giang Mật lúc mới dậy về phòng, đến phòng Tiêu Noãn Noãn , mà về phòng .
Tiêu Lệ xách một thùng nước nóng, đặt trong phòng.
Anh thấy Giang Mật trở về, pha một chậu nước ấm, nhúng khăn nước vắt khô, đưa cho Giang Mật lau .
Giang Mật lau sạch sẽ, bên mép giường.
Tiêu Lệ đổ nước , một chậu nước nóng hơn một chút. Anh xổm bên giường, cởi giày của Giang Mật, đặt hai chân cô chậu, cẩn thận dùng khăn lau chân.
Giang Mật cúi đầu gò má của đàn ông, vẻ mặt chuyên chú, một chút thiếu kiên nhẫn.
Từ khi cô mang thai, hễ tắm là giúp cô rửa chân, dịu dàng và kiên nhẫn, e rằng mấy đàn ông đến mức .
“Mẹ mới …” Giang Mật dừng , thấy động tác của đàn ông khựng , ngẩng đầu cô, ánh đèn vàng vọt bao phủ lên khuôn mặt , sự sắc bén nơi khóe mắt dịu , toát lên vẻ thâm trầm của đêm. Cô mỉm : “Bà bảo em ngủ với bà, cho đến khi em sinh con.”
“Xì…”
Một chân của Giang Mật nắm đau, cô giãy , đầu ngón chân vẩy một ít nước lên mu bàn tay .
“Anh em đau.”
Tiêu Lệ mím c.h.ặ.t môi, gì, cúi đầu gợn sóng trong chậu, bàn chân trắng nõn của cô ngâm trong nước ấm, mu bàn chân một vệt đỏ rõ rệt, là do lúc nãy mất kiểm soát lực tay đỏ.
Ngón tay cái của xoa nhẹ vệt đỏ đó, hết đến khác, dường như xoa tan vết đỏ . theo động tác của , vùng da xung quanh ửng lên một màu hồng nhạt quyến rũ.
Giang Mật lòng bàn tay to lớn thô ráp của , bao bọc lấy bàn chân nhỏ nhắn xinh xắn của cô, sự lay động của sóng nước, mang một ý vị kiều diễm.
Trong lòng đàn ông im lặng , lẽ là đang hờn dỗi. Ngón tay thon dài của cô sờ lên đầu , mái tóc ngắn một tấc cọ lòng bàn tay ngưa ngứa.
“Giận ?”
“Không .”
Tiêu Lệ hẳn là giận, chỉ là bực bội.
Tiêu Noãn Noãn đến, Giang Mật liền ngủ cùng cô bé. Chuyện chỉ một hai đêm, để cho đứa trẻ cảm thấy ấm áp và an , cũng để trong lòng. ngờ vợ cũng nhắm đến Giang Mật, thậm chí còn ngủ cùng Giang Mật cho đến khi sinh.
Anh tài nào hiểu nổi, vợ của , trở thành miếng bánh thơm, ai cũng thèm ?
“Còn ?” Bàn tay mềm mại của Giang Mật véo cằm , nâng mặt lên, thấy đôi môi mỏng của mím thành một đường thẳng.
Hai ngón tay cô đẩy khóe môi đang trễ xuống của lên, tạo thành một khuôn mặt . “Trên mặt rõ mấy chữ vui kìa.”
Tiêu Lệ trả lời mà hỏi ngược : “Em đồng ý ?”
Giang Mật trêu : “Ừm.”
Tiêu Lệ nhíu mày, nghiêng mặt, há miệng c.ắ.n tay cô.
“Á!” Giang Mật rụt tay : “Tiêu Lệ, tuổi cún ?”
“Bây giờ em mới ?” Tiêu Lệ l.i.ế.m môi: “Anh chỉ ăn thịt thôi.”
Giang Mật lườm : “Vô liêm sỉ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-xuyen-den-sau-dem-tan-hon-ca-nha-xem-toi-la-bao-boi/chuong-284-uoc-mo-cua-co-be.html.]
Tiêu Lệ cong môi, nở một nụ đầy ẩn ý, toát lên vẻ hư hỏng.
Giang Mật mà lòng ngứa ngáy, như mê hoặc, cúi đầu hôn .
Giây tiếp theo, cô cấn bụng, bĩu môi.
“Thôi bỏ .” Giang Mật chút oán giận : “Em thấy đề nghị của cũng tồi, là ngủ với bà .”
Nam sắc mê hoặc lòng .
“Em thử xem.” Tiêu Lệ nheo mắt, toát vẻ nguy hiểm, như thể nếu cô dám , sẽ bắt .
Giang Mật thở dài, vịt dâng đến miệng mà cô còn ăn , thật quá thê t.h.ả.m.
“Giúp em lau chân , em ngủ.”
Giang Mật thấu, vẫn là ngủ thôi.
Tiêu Lệ lấy một chiếc khăn khô, lau sạch nước chân cô, bàn chân cô khi ngâm nước nóng, trắng hồng, ánh mắt tối , lực tay nắm bàn chân cũng mạnh hơn.
Giang Mật lập tức cảnh giác, xỏ dép, sang phòng Tiêu Noãn Noãn.
Tiêu Noãn Noãn sớm trong chăn, trong lòng ôm một con b.úp bê, cô bé ngủ, chằm chằm cửa, thấy Giang Mật đẩy cửa , mắt liền sáng lên, vội vàng vén chăn.
“Chị dâu, chị đến !”
Giọng Tiêu Noãn Noãn giấu niềm vui.
Giang Mật liền cô bé tưởng đến: “Chị hứa tối nay ngủ với em, chắc chắn sẽ thất hứa.”
Cô cởi áo khoác và quần ngoài, trong chăn: “Muốn kể chuyện ?”
“Muốn ạ!” Thân hình nhỏ bé của Tiêu Noãn Noãn chui lòng Giang Mật, bàn tay nhỏ đặt lên bụng cô, lập tức đạp một cái, Tiêu Noãn Noãn phấn khích : “Chị dâu, cháu trai chào em, nó chúc em ngủ ngon ạ?”
“ .” Giang Mật ôm Tiêu Noãn Noãn, để cô bé gối đầu lên tay ngủ: “Vậy hôm nay kể chuyện Cô bé quàng khăn đỏ và Sói bà ngoại nhé?”
“Không kể nữa ạ, cháu trai ngủ .” Tiêu Noãn Noãn chui trong chăn, với bụng Giang Mật: “Cháu trai, ngủ ngon nhé.”
Dưới lòng bàn tay Tiêu Noãn Noãn nổi lên một cục u nhỏ, cô bé lập tức cảm thấy mãn nguyện.
“Chị dâu, cháu trai hiểu đó, chúng nó đáp em !” Tiêu Noãn Noãn tự : “Ngày mai em với hai, cháu trai thích em, thích hơn một chút.”
Giang Mật cảm nhận bụng đạp hai cái, tâm trạng vi diệu, những lời ngây ngô của Tiêu Noãn Noãn, khỏi bật , xem hai đứa nhỏ hề bài xích đứa trẻ sắp chào đời.
“Noãn Noãn, mau ngủ , ngày mai dẫn các em đến Cung thiếu nhi chơi.” Giang Mật vén những sợi tóc tơ trán Tiêu Noãn Noãn: “Em thích múa ? Có học múa ?”
“Muốn ạ!” Tiêu Noãn Noãn tuy còn nhỏ nhưng yêu cái : “Em thấy các ngôi lớn múa tivi, lắm ạ.”
Giang Mật thấy trong mắt Tiêu Noãn Noãn lộ vẻ ngưỡng mộ, dịu dàng : “Được, Noãn Noãn của chúng sẽ học múa, trở thành một vũ công.”
“Vũ công lợi hại ạ?”
“Rất lợi hại.”
“Vậy em trở thành vũ công!”
Một hạt giống nhỏ mang tên ước mơ, rơi tâm hồn non nớt của Tiêu Noãn Noãn.
?
Sáng hôm , cả nhà ăn sáng xong, Tiêu Lệ lái xe chở cả nhà đến Cung thiếu nhi.
Mẹ Giang, Giang Mật, Tiêu Dương và Tiêu Noãn Noãn xuống xe , Tiêu Lệ đỗ xe.
Giang Mật đề nghị: “Chúng cổng đợi.”
Cô thấy Giang trả lời, đầu Giang, chỉ thấy Giang sang một bên, theo ánh mắt của Giang qua, thấy một phụ nữ trung niên xa lạ.
Giang Mật lên tiếng hỏi: “Mẹ, quen ạ?”
Mẹ Giang nhíu mày: “Mẹ thấy quen, giống như là bác dâu của Tiêu Lệ.”