Thập Niên 80: Xuyên Đến Sau Đêm Tân Hôn, Cả Nhà Xem Tôi Là Bảo Bối - Chương 283: Tiêu Lệ: Cả Nhà Cùng Tôi Giành Vợ
Cập nhật lúc: 2026-02-18 17:03:12
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiêu Lệ Tiêu Dương đang nhảy nhót như một con khỉ, mặt mày căng thẳng, nhíu c.h.ặ.t mày, bàn tay đặt lên gáy Giang Mật, từ từ kéo cô gần.
“Tiểu Dương sáu tuổi , nó thể tự ngủ, cần lớn ngủ cùng.” Tiêu Lệ tìm một cái cớ: “Tiểu Noãn còn nhỏ, nếu tướng ngủ của nó , đá bụng em thì ?”
“Em hứa với Tiểu Noãn , thể thất hứa .” Gáy Giang Mật ngứa ngáy rụt cổ , cô ôm lấy cánh tay , nũng nịu: “Chuyện hứa với trẻ con, dù lớn nhỏ đều . Hơn nữa, chúng lâu ở cùng Tiểu Dương và Tiểu Noãn, bây giờ con riêng, nội tâm chúng nó càng nhạy cảm, mỏng manh hơn, thể sẽ nghĩ rằng chúng con thì còn thương chúng nó nữa. Bây giờ chúng nên ở bên chúng nó nhiều hơn, để chúng nó cảm nhận tình yêu thương, nội tâm mới cảm giác an .”
Giang Mật đến đây, trong lòng chút buồn: “Lúc ở ga tàu đón hai đứa, chúng nó vốn định nhào lòng em, nhưng khi thấy em bụng mang chửa, chúng nó sững sờ, dám gần em. Em nghĩ trong lòng chúng nó lẽ đang hoang mang bất an, tràn đầy cảm giác hụt hẫng.”
Trái tim Tiêu Lệ như đ.â.m một nhát, chua xót mềm nhũn, ngầm đồng ý cho Giang Mật ngủ với Tiêu Noãn Noãn.
Giang Mật Tiêu Noãn Noãn xích đu, Tiêu Dương đẩy cô bé, chiếc xích đu đưa Tiêu Noãn Noãn bay lên cao, lướt qua một trời nhuốm màu hoàng hôn, phát những tiếng trong trẻo như chuông bạc.
Cô lâu thấy hai đứa trẻ vui vẻ như , đây mới là sự ngây thơ mà trẻ con nên .
“Bây giờ chúng con , càng quan tâm đến chúng nó nhiều hơn.” Giang Mật trán Tiêu Dương lấm tấm mồ hôi, nụ mặt còn rạng rỡ hơn cả ánh nắng cuối trời, đó là niềm vui từ tận đáy lòng, tỏa sức sống căng tràn: “Bây giờ cần sắp xếp cho chúng nó lớp mẫu giáo nữa, em định gửi chúng nó đến Cung thiếu nhi, cho chúng nó học các lớp năng khiếu, như múa, vẽ.”
“Được.” Tiêu Lệ ý kiến: “Em sắp xếp .”
Về việc nuôi dạy con cái, Tiêu Lệ cho rằng Giang Mật giỏi hơn .
“Ăn cơm thôi!” Mẹ Giang thò đầu từ bếp, gọi Tiêu Lệ: “Gọi hai đứa nhỏ rửa tay, lau mặt . Lát nữa ăn cơm xong, để ráo mồ hôi hẵng tắm.”
Tiêu Lệ tới giữ lấy xích đu, một tay bế Tiêu Noãn Noãn xuống.
Tiêu Noãn Noãn vòng tay ôm cổ Tiêu Lệ, khuôn mặt rạng rỡ nụ : “Anh ơi, em xích đu, giống như con chim bay lên trời .”
Tiêu Lệ : “Vui ?”
“Vui ạ!” Tiêu Noãn Noãn mặt đỏ bừng, vui vẻ : “Rất vui ạ!”
Cô bé hy vọng ngày nào cũng như !
“Rửa tay ăn cơm , ngày nào cũng chơi.” Tiêu Lệ bế Tiêu Noãn Noãn đến cửa bếp, lúc mới đặt cô bé xuống, múc cho cô bé một chậu nước ấm để rửa tay.
Tiêu Noãn Noãn cẩn thận dùng xà phòng rửa tay.
Tiêu Dương mồ hôi nhễ nhại, đưa tay quệt một cái, lập tức biến thành một khuôn mặt lem luốc.
Cậu bé chạy bếp, thò tay chậu nước, lập tức rút , vẩy vẩy nước, chùi hai tay quần.
“Con rửa sạch ?” Giang Mật nắm lấy cổ tay bé, lòng bàn tay vẫn còn bẩn: “Con rửa tay sạch sẽ, cầm đồ ăn miệng, trong bụng sẽ giun. Đồ ăn ngon con ăn bụng, đều sẽ giun ăn hết.”
Cô nhớ trẻ em thời dễ giun đũa, vì vệ sinh môi trường quá kém.
Tiêu Dương dọa sợ, gấp đến mức sắp : “Chị… chị dâu, cái bánh trứng rán lúc nãy của con, giun ăn mất ạ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-xuyen-den-sau-dem-tan-hon-ca-nha-xem-toi-la-bao-boi/chuong-283-tieu-le-ca-nha-cung-toi-gianh-vo.html.]
Cậu bé nghĩ đến cái bánh trứng rán ngon lành còn ăn đủ, bụng giun ăn mất, nước mắt lưng tròng: “Con giun đáng ghét, chắc chắn là nó ăn mất bánh trứng rán của con! Nếu con ăn một cái bánh mà vẫn đủ! Hu hu hu, thảo nào con ăn một cái bánh trứng rán mà vẫn đói…”
Giang Mật: “…”
Cô Tiêu Dương thương tâm, dở dở : “Sau con giữ vệ sinh, khi ăn rửa tay thật sạch, trong bụng sẽ giun nữa.”
Cô xoa đầu Tiêu Dương: “Trong bụng con bây giờ giun , nếu ăn bánh trứng rán, ngày mai chị dâu mua cho con hai cái.”
Tiêu Dương nức nở đưa một ngón tay út: “Chúng ngoéo tay, ai giữ lời là cún con.”
Giang Mật đưa ngón út ngoéo tay với bé: “Ngày mai mua cho Dương Dương hai cái bánh trứng rán.”
Tiêu Dương toe toét , rửa tay một cách nghiêm túc, hiếm hoi dùng cả xà phòng, chỉ sợ giữ vệ sinh ăn giun bụng, ngày mai con giun trong bụng sẽ ăn mất hai cái bánh trứng rán của .
?
Cả nhà ăn tối xong, nghỉ ngơi một lát, Tiêu Lệ dắt Tiêu Dương tắm.
Tiêu Noãn Noãn nhảy chân sáo về phòng lấy quần áo, xếp hàng chờ tắm.
Giang Mật ở trong bếp cùng Giang, tay cầm giẻ lau bếp.
Mẹ Giang vội giật lấy: “Con là mang song thai, trong bụng đến hai đứa, mấy việc lặt vặt để một là , con một bên .”
Giang Mật chỉ thể , Giang bận rộn, giọng mềm mỏng: “Mẹ, vất vả quá, nuôi chúng con lớn đành, chị sinh con, giúp chăm sóc , còn giúp con chăm sóc Tiểu Dương, Tiểu Noãn, bây giờ qua đây chăm sóc con, lúc nào nghỉ ngơi, sống cuộc sống của riêng .”
“Nói gì .” Mẹ Giang liếc Giang Mật một cái, ánh mắt hiền từ: “Các con chính là cuộc sống của , chăm sóc cho các con, vui lắm. Vất vả gì , cam tâm tình nguyện.”
Giang Mật trong lòng chua xót, đối với cha thế hệ , con cái là tất cả cuộc sống của họ.
“Vợ chồng cả con gia đình hòa thuận, hai con đang khởi nghiệp, cũng một đứa con , cũng vội chuyện nó kết hôn. Vợ chồng ba con tình cảm , bây giờ chỉ thiếu một đứa con thôi.”
Mẹ Giang khỏi lo lắng cho con trai thứ ba: “Vợ chồng ba con cưới gần ba năm mà vẫn con.”
“Con cái cũng xem duyên phận.” Giang Mật an ủi Giang, bảo bà đừng nghĩ nhiều: “Duyên đến thì con sẽ đến. Mẹ đừng hỏi ba chị ba, sẽ tạo áp lực cho họ.”
Mẹ Giang thở dài: “Mẹ chúng nó tranh thủ lúc còn trẻ sinh một đứa… Thôi… Công việc của chúng nó cũng bận, bây giờ chăm sóc con, rảnh chăm sóc cho nhà thằng ba, cứ từ từ .”
Giang Mật thấy Giang nghĩ thoáng, trong lòng nhẹ nhõm. Dù áp lực quá lớn cũng khó thai.
“Con mang thai, đừng để chồng con bậy, nghĩ cho hai đứa trong bụng.” Mẹ Giang yên tâm : “Con còn mấy tháng nữa là sinh , ngủ với con, ban đêm thể chăm sóc con.”
Giang Mật mặt đỏ bừng, ngượng ngùng : “Con… chúng con chuyện đó, kiềm chế, chăm sóc con và các con, bậy ạ.”
Mẹ Giang nở nụ : “Ngày mai với Tiểu Lệ, con ngủ với .”