Thập Niên 80: Xuyên Đến Sau Đêm Tân Hôn, Cả Nhà Xem Tôi Là Bảo Bối - Chương 281: Sự Hụt Hẫng Của Tiêu Dương Và Tiêu Noãn Noãn
Cập nhật lúc: 2026-02-18 17:03:10
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiêu Lệ lái xe thẳng về phía , , nét mặt bình thản và dịu dàng, : “Trước đây chúng nó em sắp sinh cháu trai thì vui lắm, nhưng khi thấy bụng bầu của em, chúng nó sẽ thương em.”
Giang Mật nghĩ đến hai đứa trẻ ấm áp, cong cong mày, mỉm .
Cô khung cảnh lùi dần ngoài cửa sổ, đặc biệt gặp chúng.
“Lâu lắm gặp, chắc chúng nó cũng cao lên một chút , sắm sửa quần áo mới cho chúng nó thôi.”
Giang Mật bấm ngón tay đếm những thứ cần mua cho Tiêu Dương và Tiêu Noãn Noãn, tâm trạng vô cùng thoải mái: “Chúng mua sô cô la mà chúng nó thích ăn ?”
Cô nhớ hình như mua , nhưng giờ nghĩ , thấy như mua.
Giang Mật gõ gõ đầu : “Thôi xong, con còn đời mà em bắt đầu ngốc .”
Tiêu Lệ khẽ: “Người ngốc phúc của ngốc.”
Giang Mật: “…” Cô thể coi đây là một lời khen ?
Xe dừng bên đường, Tiêu Lệ lo ga tàu đông qua , sẽ va Giang Mật, “Em ở trong xe đợi bọn , đón và hai em.”
Giang Mật dòng đông đúc ngoài cửa sổ, ngoan ngoãn gật đầu: “Vâng, .”
Cô chỉ gánh hàng rong cách đó xa, thèm đến chảy nước miếng: “Tiêu Lệ, tàu còn tới ga, em ăn bánh trứng rán ở đó.”
Tiêu Lệ nhíu mày: “Đồ bên ngoài sạch, về nhà cho em.”
“Về nhà em ăn nữa.” Giang Mật nghĩ đến mùi vị đó, càng thèm hơn, trong xe mà như ngửi thấy mùi thơm.
Cô giơ nửa ngón út lên, đáng thương : “Em chỉ ăn một chút xíu thôi, còn cho bọn họ ăn.”
Tiêu Lệ đôi mắt đen trắng rõ ràng của cô, như phủ một lớp sương mờ, trông tủi đáng thương, giọng nũng nịu mềm mỏng, khiến nỡ từ chối.
“Đợi đó.”
Tiêu Lệ bước đến gánh hàng rong mua bánh trứng rán.
Giang Mật nhoài cửa sổ gọi: “Anh mua bốn cái nhé!”
Tiêu Lệ về: “Bốn cái?”
Giang Mật: “?”
Cô chớp chớp mắt: “Có vấn đề gì ?”
Rồi cô bẻ ngón tay đếm: “Mẹ, Tiểu Dương, Tiểu Noãn, em, là bốn cái ?”
Tiêu Lệ nhướng mày: “Anh ?”
Giang Mật nghiêng đầu, rạng rỡ: “Chúng ăn chung.”
Tiêu Lệ bất ngờ b.úng nhẹ trán Giang Mật.
“Á.” Giang Mật ôm trán, trừng mắt đàn ông đáng ghét: “Tiêu Lệ, quỳ ván giặt ?!”
Tiêu Lệ xa, giả vờ thấy.
Giang Mật tựa lưng ghế, xoa bụng bầu : “Con yêu , bố các con dám tay với , là ông ngứa đòn ?”
Bụng cô khẽ động, như đạp một cái, tỏ vẻ đồng tình với lời cô .
Giang Mật ngẩn , bật vui vẻ.
Tiêu Lệ xách bánh trứng rán , liền thấy Giang Mật cúi đầu, đang tự chuyện với cái bụng.
Anh đến gần, kịp cô gì thì thấy cô đột ngột ngẩng đầu, khịt khịt mũi như cún con.
“Bánh trứng rán!”
Giang Mật ngửi thấy mùi thơm nức, sớm quên mất cú b.úng trán của Tiêu Lệ.
Cô ngoắc ngoắc ngón tay với Tiêu Lệ, thúc giục: “Nhanh lên, nhanh lên.”
Tiêu Lệ đưa cho cô một cái bánh trứng rán, dặn dò: “Vừa em chỉ ăn một chút thôi đấy.”
Giang Mật gật đầu, vội vàng c.ắ.n một miếng.
Ừm…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-xuyen-den-sau-dem-tan-hon-ca-nha-xem-toi-la-bao-boi/chuong-281-su-hut-hang-cua-tieu-duong-va-tieu-noan-noan.html.]
Thơm quá!
Từ khi mang thai, Giang Mật thích ăn đồ ăn vặt ven đường.
Mỗi ngang qua, ngửi thấy mùi thơm là cô nổi.
Vài miếng ngồm ngoàm, ăn hết một nửa.
Tiêu Lệ nhắc nhở: “Em ăn hai ‘một chút’ đấy.”
Giang Mật nhét bánh trứng rán miệng, liếc Tiêu Lệ một cái, lý sự cùn: “Lúc nãy em ăn một chút xíu, còn cho bọn họ ăn, bây giờ em đang ăn phần của hai đứa nhỏ, giờ mới bắt đầu ăn phần của em.”
Tiêu Lệ: “…”
Anh tuyên bố: “Vừa em chúng ăn chung.”
“ .” Giang Mật miệng đầy thức ăn, rõ chữ: “Em là hai chúng ăn chung , ‘chúng ’ còn bao gồm cả các con nữa mà.”
Tiêu Lệ: “…” Anh cần mang theo luật sư bên ?
Anh véo má cô: “Đồ cún con mặt dày.”
Không là cho cô ăn, mà là lo cô ăn nhiều quá sẽ đau bụng.
Giang Mật bĩu môi, “ngồm ngoàm” “ngồm ngoàm” ăn hết phần bánh còn , đến cả vụn bánh cũng mút sạch. Sau đó, cô hất cằm Tiêu Lệ, như mang vẻ khiêu khích.
Em mặt dày đấy, gì em?
Tiêu Lệ im lặng một lúc, lấy khăn tay lau vụn bánh bên mép môi cô, đặt ba phần còn ở chỗ cô, thời gian cũng sắp đến, đón .
Giang Mật l.i.ế.m mép, ăn một cái bánh trứng rán vẫn thèm, bụng vẫn no. Cô ăn bánh trứng rán nữa, ăn thứ gì đó chua cay.
Ví dụ như đồ nướng, lẩu, mì cay, dưa muối, củ cải muối…
Trong đầu Giang Mật nghĩ đến những món ăn , bụng đói.
Bỗng nhiên, Giang Mật thấy Tiêu Lệ dắt một lớn hai đứa nhỏ tới, dòng suy nghĩ lập tức chuyển hướng.
“Chị dâu!”
“Chị dâu!”
Tiêu Dương và Tiêu Noãn Noãn vui vẻ lao ghế , ôm lấy Giang Mật, nhưng khi thấy cô mặc quần áo rộng thùng thình, bụng tròn vo, chúng liền khựng .
Chúng ngây , miệng há hốc, mắt chớp chằm chằm bụng Giang Mật.
Trước đây trong bụng chị dâu em bé, chúng cảm nhận gì nhiều, chỉ sắp chú/cô, nhưng bây giờ thấy bụng chị dâu như quả bóng bay thổi căng.
Chúng thực sự cảm nhận bên trong bụng chị dâu em bé.
Hai đứa nhỏ dám gần Giang Mật, câu nệ và luống cuống bên cạnh xe, gì.
“Tiểu Dương, Tiểu Noãn, hai đứa mau lên xe .” Giang Mật hai đứa nhỏ tò mò bụng , đưa bánh trứng rán trong tay : “Đói bụng ? Ăn tạm cái bánh lót , lát nữa chúng ăn ngon nhé!”
Tiêu Dương và Tiêu Noãn Noãn thấy nụ dịu dàng mặt Giang Mật, vẫn là chị dâu quen thuộc, liền trèo xe, lấy bánh nhưng ăn.
Chúng một cách cẩn thận, dám sát Giang Mật, sợ tổn thương em bé trong bụng.
Giang Mật nhận sự gò bó của chúng, cầm tay hai đứa nhỏ đặt lên bụng : “Các em chào em bé .”
Cô rảnh một tay, xoa xoa bụng: “Con yêu, đây là chú và cô của các con.”
Tiêu Dương và Tiêu Noãn Noãn cả căng cứng, dám động đậy.
Bỗng nhiên, chúng trợn tròn mắt.
Dưới lớp da bụng, thứ gì đó khẽ chạm lòng bàn tay họ.
Hai đứa lập tức rụt tay , chằm chằm lòng bàn tay , bụng Giang Mật, thật quá kỳ diệu.
“Chị dâu, em bé đang chào em ?” Tiêu Noãn Noãn với đôi mắt đen láy, chằm chằm bụng Giang Mật, bằng giọng mềm mại: “Em bé thích cô út ạ?”
“ , chúng nó thích cô út nhất đấy.” Giang Mật xoa mái tóc mềm mại của cô bé.
Tiêu Noãn Noãn rạng rỡ, chút hụt hẫng trong lòng, khi em bé chạm tay , tan biến ngay lập tức.
Tiêu Dương trong lòng chua lòm, ngốc nghếch tranh sủng: “Em bé còn chào cả con nữa, nó thích con nhất!”