Thập Niên 80: Xuyên Đến Sau Đêm Tân Hôn, Cả Nhà Xem Tôi Là Bảo Bối - Chương 27: Tâm Tư Của Tiêu Lệ
Cập nhật lúc: 2026-02-18 09:21:19
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Cậu .” Lâm Quế Phương thèm rau của Giang Mật, chút khách sáo nhận lấy: “Tớ giúp gì, sẽ cố hết sức giúp.”
Giang Mật Lâm Quế Phương là thẳng thắn, liền thẳng nhu cầu của : “Tớ chuẩn trồng rau nhà kính, cần một lượng lớn màng nhựa, tớ nguồn mua, thể giúp tớ kiếm ?”
“Màng nhựa… tớ nghĩ cách cho .” Lâm Quế Phương nhận lời: “Cậu cần bao nhiêu?”
“Nhà kính cao 2 mét, rộng 9 mét, dài 60 mét, diện tích một nhà kính sáu trăm mét vuông.” Giang Mật hiểu nhất định về nhà kính, kiếp nhà cô kinh doanh nhà hàng, tham gia kế hoạch “giỏ rau sạch” trồng rau hữu cơ, kiếm một khoản lớn. Cô ước tính trong lòng: “Tớ định hai nhà kính.”
Lâm Quế Phương trong lòng giật , lượng nhiều: “Có thể khó, tớ thử xem .”
“Cảm ơn , mua cũng .” Giang Mật thấy Lâm Quế Phương ăn mặc chỉnh tề, như việc , cô lùi sang một bên: “Tớ phiền nữa, việc .”
Lâm Quế Phương gật đầu, về nhà.
Cô ghế sofa, nhấc điện thoại gọi cho Cố Lan Thanh: “Anh họ, em là Phương Phương đây.”
Giọng ấm áp của đàn ông truyền đến: “Có chuyện gì?”
“Anh họ, em cần màng nhựa, giúp em kiếm ?”
“Cần bao nhiêu?”
“Em cần hai nghìn mét vuông.” Bên im lặng.
Lâm Quế Phương chột : “Dưa chuột và cà chua dì mua là của bạn em bán, vị ngon mà. Bây giờ cô chuẩn trồng rau nhà kính, tăng sản lượng rau. Đến lúc đó chỉ thể ăn hàng ngày, mà giá rau còn thể rẻ hơn nữa. Đây là phúc cho dân ?”
Cô tiếc lời nịnh nọt: “Đây là công lao của ai? Tất cả đều là công lao của !”
“Ờ…” Cố Lan Thanh thẳng thừng từ chối: “Anh giúp em.”
“Anh họ, em xin đấy.” Lâm Quế Phương dùng chiêu cuối: “Không đang phiền vì dì cứ xem mắt cho ? Em sẽ đỡ cho !”
Người đàn ông dừng một lát: “Ba ngày cho em câu trả lời.”
“Cảm ơn họ!”
Lâm Quế Phương dứt khoát cúp máy, Cố Lan Thanh mối quan hệ rộng, chuyện đồng ý, chín phần mười là sẽ .
?
Giang Mật dẫn hai đứa nhỏ dạo trấn, chúng đông ngó tây, dường như tò mò về thứ ở đây.
Điều cho thấy Tiêu Lệ ít khi dẫn chúng ngoài.
Đàn ông trông trẻ về cơ bản chỉ lo cho ăn no mặc ấm, những chuyện khác quá để tâm.
Hai đứa nhỏ thấy những miếng dưa hấu trong tủ kính, lén lút một cái, sợ cô phát hiện, cố gắng dời tầm mắt . đôi mắt dường như lời chúng, bất giác dán c.h.ặ.t quả dưa hấu.
Giang Mật mua thẳng hai miếng dưa hấu, đưa cho hai đứa.
Tiêu Dương ngơ ngác miếng dưa hấu vỏ xanh ruột đỏ, mím c.h.ặ.t đôi môi mỏng, cụp mắt xuống.
Tiêu Noãn Noãn thì thiết với Giang Mật hơn, lúc nhận dưa hấu, đưa đến miệng cô: “Chị dâu, chị ăn .”
Giang Mật cầm lấy bàn tay nhỏ của Tiêu Dương, đặt miếng dưa tay , cúi đầu c.ắ.n một miếng nhỏ dưa của Tiêu Noãn Noãn, mắt cong thành vầng trăng khuyết: “Oa, dưa ngọt quá, Noãn Noãn ăn nhanh .”
Tiêu Noãn Noãn ăn một miếng, đôi mắt to tròn long lanh mở to, gật đầu lia lịa.
Thật sự ngọt!
Cô bé đưa miếng dưa đến miệng Giang Mật, “Chị dâu, chúng mỗi một miếng, chia ăn.”
Giang Mật trong lòng ấm áp, nhận lấy sự chia sẻ của cô bé, hai mỗi một miếng chia ăn.
Tiêu Dương một bên , cẩn thận cầm miếng dưa hấu trong tay, ăn một miếng nào.
Đồ vật trấn mới lạ, đến hoa cả mắt, khiến một thêm nữa, nhưng sợ Giang Mật tiêu tiền lung tung.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-xuyen-den-sau-dem-tan-hon-ca-nha-xem-toi-la-bao-boi/chuong-27-tam-tu-cua-tieu-le.html.]
Hai hàng lông mày của nhíu c.h.ặ.t , chút khổ sở : “Em về nhà.”
Giang Mật tôn trọng ý kiến của , việc cũng xong, nên về nhà.
Trên đường về, Giang Mật thấy bảo vệ miếng dưa hấu, nóng đến mức mặt đỏ bừng, nhưng vẫn nỡ ăn.
Về đến nhà, Giang Mật thấy Tiêu Dương lao bếp, dùng d.a.o thái cắt miếng dưa hấu thành hai nửa.
Một nửa đặt tủ bếp, dùng một cái bát lớn úp .
Cậu cầm nửa còn , chuẩn cho miệng c.ắ.n, đột nhiên nhớ điều gì đó, chia nửa miếng dưa hấu nhỏ thành ba phần, mỗi phần chỉ đủ ăn một miếng.
Giang Mật thấy cảnh , đột nhiên hiểu tại ăn dưa hấu, nửa là để dành cho Tiêu Lệ.
Tiêu Dương đặt d.a.o thái xuống, cầm hai miếng dưa nhỏ, ngẩng đầu thấy Giang Mật ở cửa bếp, sững sờ, chạy .
Lúc qua bên cạnh cô, hung hăng : “Miếng thớt , chị ăn thì vứt .”
Giang Mật: “…”
Cô cầm miếng dưa nhỏ thớt, đến cửa nhà chính, thấy Tiêu Dương và Tiêu Noãn Noãn xổm mái hiên, từ từ mút dưa hấu.
Nụ mặt chúng, còn ngọt hơn cả miếng dưa hấu trong tay.
Trong lòng cô dâng lên một cảm xúc khó tả, nhiều hơn là một cảm giác bình yên.
?
Tiêu Lệ hai giờ chiều về đến nhà.
Tiêu Dương và Tiêu Noãn Noãn xổm bóng cây mát trong sân, dùng đá chữ đất.
Nghe thấy tiếng cửa sân mở, chúng ngẩng đầu qua, đồng thanh gọi: “Anh cả!”
Tiêu Lệ ánh mắt dịu một chút: “Chị dâu các em ?”
“Chị dâu đang ngủ trưa, chắc sắp dậy .” Tiêu Dương lập tức dậy, chạy nhà, lấy nửa miếng dưa hấu đưa cho : “Anh cả, ăn ! Dưa chị dâu mua, ngọt lắm!”
Tiêu Lệ : “Em và em gái ăn .”
Tiêu Dương nhíu c.h.ặ.t mày, là chị dâu đặc biệt để dành cho , như cả nhất định sẽ ăn.
Một giọng trong trẻo nhanh hơn một bước: “Miếng dưa hấu là Dương Dương từ trấn mang về, nỡ ăn, đặc biệt để dành cho đấy.”
Tiêu Lệ đột nhiên ngẩng đầu cửa, Giang Mật dựa khung cửa, nụ mặt dịu dàng.
Anh khẽ mím môi, cúi đầu miếng dưa hấu trong tay Tiêu Dương, màu đỏ đó dường như quá ch.ói mắt, khiến mắt cay xè.
Tâm tư vạch trần, khuôn mặt nhỏ của Tiêu Dương đỏ bừng, gì đó.
Một bàn tay lớn đỡ lấy bàn tay nhỏ của , giơ cao lên, kinh ngạc cả cúi đầu c.ắ.n một miếng ở góc.
“Anh cả nếm , đúng là ngọt.” Giọng Tiêu Lệ trầm: “Phần còn em ăn .”
Nói xong câu đó, Tiêu Lệ bước nhanh nhà, đặt đồ trong tay lên bàn, bếp.
Giang Mật thấy tiếng nước vỗ mặt ào ào, cô , ghế dài chờ .
Một lúc , đàn ông từ bếp , đối diện cô.
Giang Mật khuôn mặt của đàn ông, xương mày cao, sống mũi thẳng, khiến đôi mắt trông sâu và thần.
Lúc , đôi mắt đen sâu thẳm đó, đầy những tia m.á.u đỏ.
“Em xem cái .” Người đàn ông đưa một tập tài liệu đến mặt cô: “Anh quen một giáo sư, ông việc ở viện nghiên cứu rau củ. Đây là tài liệu lấy từ chỗ ông , hy vọng ích cho em.”