Thập Niên 80: Xuyên Đến Sau Đêm Tân Hôn, Cả Nhà Xem Tôi Là Bảo Bối - Chương 261: Cóc Ghẻ Đòi Ăn Thịt Thiên Nga

Cập nhật lúc: 2026-02-18 17:02:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Giang Mật hẹn Chân Tú Châu qua điện thoại xong, bỗng nhớ một chuyện: “Lạ thật, hai hình như học xong nghề từ tháng . Cứ liên tục về về giữa Kinh Thị và huyện Nam, tháng ít nhất cũng ba chứ? Hỏi chạy chạy nhiều thế, bảo mở xưởng gặp khó khăn về kỹ thuật. Lần nào cũng đến vội vội, hôm nay thời gian đến nhà ăn cơm nhỉ?”

 

Tiêu Lệ khẽ nhíu mày: “Chắc là giải quyết xong việc , sẽ đến Kinh Thị nữa.”

 

Trước đây hỏi Giang Kiến Quân học kỹ thuật thế nào, gì khó, về cơ bản một tháng là học xong.

 

Giang Kiến Quân giữa Kinh Thị quá thường xuyên, với sự thấu hiểu của một đàn ông dành cho một đàn ông khác, khả năng cao vì vấn đề kỹ thuật của xưởng đồ hộp.

 

“Tiêu Lệ, xem… hai chuyện gì ?” Giang Mật đoán Giang Kiến Quân để ý cô gái nào đó, lẽ là cô gái quen lúc học kỹ thuật ở xưởng đồ hộp. Cô trầm ngâm: “Tối nay em thăm dò thử mới .”

 

“Tính hai trầm lặng, chuyện tình cảm em đừng hỏi nhiều.” Bàn tay to lớn của Tiêu Lệ đặt lên chiếc bụng tròn vo của Giang Mật: “Bác sĩ hơn bốn tháng sẽ t.h.a.i máy, bây giờ đến tháng , con cử động ?”

 

“Chưa cử động.” Giang Mật khỏi lo lắng, thời đại siêu âm 4D, cũng sàng lọc Down.

 

Nếu thì tuần thứ mười sáu sàng lọc Down và siêu âm 4D để kiểm tra dị tật .

 

Nếu cứ mơ mơ màng màng thì cả t.h.a.i kỳ cũng trôi qua.

 

ở đời xem tin tức nhiều, càng nhiều thì càng sợ con vấn đề.

 

Giang Mật tự an ủi: “Em siêu âm B , bác sĩ phát triển bình thường, chắc sẽ .”

 

Tiêu Lệ cảm nhận sự lo lắng của Giang Mật: “Em đừng lo, khác chỉ một đứa nên phát triển nhanh hơn một chút. Chúng hai đứa, phát triển chậm hơn một chút, nên t.h.a.i máy cũng chậm hơn.”

 

Ngón tay thon dài của Giang Mật đặt lên mu bàn tay , đầu cúi xuống bụng nhô lên, khóe môi nở nụ nhàn nhạt: “Bác sĩ sản phụ năm tháng mới t.h.a.i máy, con của chúng cũng năm tháng mới cử động.”

 

Tiêu Lệ cúi mắt phụ nữ nhỏ bé trong lòng, nụ của cô thật tĩnh lặng, mang một vẻ dịu dàng quyến rũ riêng.

 

Anh lật tay, nắm lấy tay cô, mười ngón tay đan c.h.ặ.t .

 

“Chúng về nhà .” Tiêu Lệ hũ thịt bàn việc, khẽ : “Sắp đến Tết Đoan Ngọ , đến lúc đó sẽ lấy một ít biếu.”

 

Giang Mật đây là đang giúp cô quảng bá, khỏi : “Việc kinh doanh ở Kinh Thị tuy thuận lợi như ở huyện Nam, nhưng chỉ cần chúng chịu khó tìm tòi, em nghĩ vẫn thể thành công, dù thì cách luôn nhiều hơn khó khăn. Anh đừng lo cho em, nếu chỗ nào cần giúp đỡ, em sẽ khách sáo với .”

 

Cô cất mấy hũ thịt còn , nắm tay Tiêu Lệ rời khỏi văn phòng, chợ mua thức ăn về nhà.

 

Giang Mật đó sẽ tự xuống bếp đãi Chân Tú Châu, cô đeo tạp dề , bắt đầu chuẩn bữa tối.

 

Tiêu Lệ mà tim đập thình thịch, lo cô sẽ va đó, nên giành hết việc rửa rau, thái rau.

 

Giang Mật bưng phần cánh gà Tiêu Lệ c.h.ặ.t sẵn, cho tiêu, rượu vàng, muối, bột năng và các gia vị khác , trộn đều ướp trong hai mươi phút. Dầu trong chảo nóng đến năm phần, cho cánh gà chiên vàng đều hai mặt vớt .

 

Ớt khô cắt khúc và hoa tiêu cho chảo phi thơm, mùi cay của ớt nồng, Giang Mật ho sặc sụa mấy tiếng, cho cánh gà chiên chảo, thêm một chút đường trắng, đảo đều, rắc một nắm hành lá xanh mướt múc đĩa.

 

Một đôi đũa từ bên cạnh vươn tới, Giang Mật đầu sang, chỉ thấy Giang Kiến Quân tay cầm đũa, bên cạnh cô, gắp một miếng cánh gà, cho miệng nhai nhóp nhép.

 

“Em gái, đây là thịt gì ? Ăn miệng ngoài giòn trong mềm, thơm nức mũi, mùi vị thì tuyệt cú mèo.”

 

Lúc ở tiệm cơm Bốn Mùa, Giang Kiến Quân từng ăn món , ăn một miếng ghiền, vươn đũa gắp thêm miếng nữa.

 

“Cánh gà chiên ớt.” Giang Mật nhắc nhở: “Anh đừng ăn hết đấy, lát nữa chị Tú Châu cũng đến.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-xuyen-den-sau-dem-tan-hon-ca-nha-xem-toi-la-bao-boi/chuong-261-coc-ghe-doi-an-thit-thien-nga.html.]

Tay Giang Kiến Quân run lên, đôi đũa lượn một vòng, đặt miếng cánh gà về chỗ cũ.

 

Giang Mật thấy đặt đũa xuống, mặt mày ủ rũ chằm chằm đĩa cánh gà, như một đóa hoa, lấy mấy cọng hành lá đậy lên , như thể đang che giấu tội chứng ăn vụng của .

 

“Ơ…” Giang Mật ngơ ngác, hiểu hành động của : “Anh hai, tuy chị Tú Châu là khách, nhưng nếm thử vài miếng cũng , chị nhận .”

 

Giang Kiến Quân rõ ràng nghĩ , mặt đầy phiền não, miếng cánh gà ăn như mắc kẹt trong cổ họng, nuốt xuống cũng , moi cũng xong.

 

Anh ngập ngừng : “Em gái, em mời chị đến ăn cơm?”

 

“Sao em thể mời chị Tú Châu đến nhà ăn cơm?” Giang Mật khẽ hừ một tiếng: “Trước đây Lưu Đại Nha bám riết, chị Tú Châu hy sinh danh dự cá nhân, giả bạn gái của . Lúc đó em thấy quan tâm đến chị Tú Châu, chuyện gì cũng xông xáo giúp đỡ. Bây giờ kết hôn , thái độ của ngoắt ba trăm sáu mươi độ.”

 

Giang Kiến Quân nghẹn lời, trong lòng thầm lẩm bẩm: hy sinh lớn lắm chứ, cống hiến cả cuộc hôn nhân thứ hai của . Sau tái hôn, thứ ba , cô gái nhà nào mà sợ chạy mất dép?

 

Anh ở góc tường, dám thêm một lời thừa thãi nào.

 

Giang Mật thấy giống như một con chim cút, bộ dạng đó là oan ức vô cùng, như thể chính cô đổ oan cho .

 

“Anh hai, giúp em bưng đồ ăn ngoài .” Giang Mật nghĩ đến điều gì đó, đột nhiên kéo tay áo Giang Kiến Quân: “Anh hai, đây ân cần với chị Tú Châu, là ý đồ trong sáng với chị ? Chị kết hôn , đến cả gặp mặt cũng ?”

 

Giang Kiến Quân trừng mắt: “Em gái, là loại đó ?”

 

Huống hồ, kết hôn với Chân Tú Châu là chính : “Anh là cóc ghẻ, dám ăn thịt thiên nga?”

 

Giang Mật chằm chằm Giang Kiến Quân, trông như một con ngỗng ngốc, dường như thật sự dám trèo cao với Chân Tú Châu, cô liền buông tay .

 

“Ồ, .” Giang Mật xua tay: “Anh ngoài , em món cá nấu dưa chua.”

 

Giang Kiến Quân: “…”

 

Giang Mật Giang Kiến Quân bưng đồ ăn ngoài, trong lòng thở phào nhẹ nhõm. Từ cuộc thăm dò , cô gái để ý là Chân Tú Châu, mà chắc là một cô gái khác. Dù thì Chân Tú Châu bây giờ kết hôn, nếu mà thích chị thì gay go .

 

Giang Mật tổng cộng sáu món: cánh gà chiên ớt, cá nấu dưa chua, gỏi ba sợi gồm rong biển, cà rốt và đậu phụ khô, gỏi bò rau mùi, canh sườn rau cải.

 

Cô bưng món rau cải cuối cùng , thấy Giang Kiến Quân và Chân Tú Châu đang bên bàn, hai đối diện , , cũng chuyện.

 

Im lặng như tờ.

 

“Chị Tú Châu, chị đến .” Giang Mật đặt đĩa rau lên bàn, tươi : “Cơm nước xong , ăn cơm thôi.”

 

Chân Tú Châu thấy Giang Mật đến, khẽ thở phào một cách dễ nhận .

 

Tay Giang Kiến Quân bàn đang cấu đường may của quần, thấy Tiêu Lệ bưng bát đũa , bất giác xoa đầu gối, mồ hôi tay ướt cả quần.

 

Ánh mắt Tiêu Lệ liếc xuống bàn.

 

Giang Kiến Quân đột ngột dậy.

 

Chân Tú Châu liếc .

 

Giang Kiến Quân chạm ánh mắt của Chân Tú Châu, lưỡi líu : “Anh… rửa tay, em… em rửa ?”

 

 

Loading...