Thập Niên 80: Xuyên Đến Sau Đêm Tân Hôn, Cả Nhà Xem Tôi Là Bảo Bối - Chương 250: Bệnh Tình Nguy Kịch

Cập nhật lúc: 2026-02-18 17:02:30
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Bà ơi, bà đợi lâu . Sao nhà đợi, đây cháu cho bà chìa khóa ở mà.”

 

Giang Mật thấy đầu bà lão phủ một lớp sương mỏng, vội vàng dìu bà nhà: “Tay bà lạnh cóng , cháu nhóm lửa.”

 

Bà Tiêu nắm lấy tay Giang Mật, giọng khàn đến mức gần như : “Cháu đừng bận rộn, bà mấy lời với cháu, xong sẽ .”

 

Nụ mặt Giang Mật tắt ngấm, ngơ ngác bà lão. Có lẽ cả đêm ngủ, hốc mắt bà lão trũng sâu, cả tinh thần, đặc biệt tiều tụy.

 

“Mật Mật, cháu là một đứa trẻ , bà luôn cho rằng cháu là do con gái bà sắp đặt đến.” Bà Tiêu nở một nụ nhàn nhạt: “Cháu và Tiêu Lệ chăm sóc bà, còn tìm lão Nghiêm, trong lòng bà còn gì hối tiếc.”

 

“Bà…”

 

“Con bé ngoan, cháu .” Bà Tiêu ngắt lời Giang Mật, buồn bã : “Ông quên chuyện quá khứ, chứng tỏ bà và ông duyên phận. Chúng xa mấy chục năm, cùng chính là hai xa lạ. Bà già, chăm sóc ông , còn phiền ông chăm sóc bà.”

 

Bà từ trong túi lấy một chiếc khăn tay gấp gọn, từ từ mở , để lộ một tấm ảnh mỏng.

 

“Đây là con gái của chúng , con gái giống cha, nó và lão Nghiêm như một khuôn đúc .” Bà Tiêu đưa tấm ảnh cho Giang Mật: “Cháu đưa tấm ảnh cho lão Nghiêm, để ông xem con, đây là con gái của ông .”

 

Lòng bàn tay Giang Mật đặt một tấm ảnh mỏng, nhưng nặng tựa ngàn cân.

 

cô bé trong ảnh, nụ mặt rạng rỡ, toát lên vẻ ngây thơ trong sáng của trẻ con.

 

Đột nhiên hiểu tại bà lão là do con gái bà sắp đặt đến.

 

Vì mắt của hai quá giống , đều là mắt hoa đào.

 

“Bà ơi, ông đợi bà cả đời, bà cũng đợi ông cả đời. Dù tương lai thể cùng hết quãng đời còn , cháu cho rằng hai đều cần gặp một .”

 

Giang Mật gói tấm ảnh , cẩn thận đặt túi: “Cháu sẽ giúp bà đưa tấm ảnh cho ông.”

 

Bà Tiêu vịn bàn dậy: “Mật Mật, bà cảm ơn cháu.”

 

Giang Mật lắc đầu, bà lão tóc bạc trắng, trong lòng chua xót, khó chịu.

 

Cô dìu bà Tiêu về nhà, đó đến ủy ban thôn, gặp Giang Kiến Dân.

 

“Anh ba, em hỏi một chuyện.” Giang Mật sắp xếp lời , hỏi: “Nếu như năm xưa tham gia kháng chiến, vì một lý do bất khả kháng mà quên mất chị ba. từ những vật suy vợ, nên vẫn luôn lập gia đình mới. Anh chắc hẳn hy vọng tìm gia đình của ?”

 

“Đương nhiên .” Giang Kiến Dân gãi đầu, suy nghĩ nghiêm túc: “Dù quên cô , khi gặp . Dù nhớ , cũng sẽ vui vẻ, vì cô chính là mẫu thích. Trước đây là , chắc chắn cũng .”

 

những đàn ông lăng nhăng.”

 

“Người đàn ông lăng nhăng, sớm lập gia đình mới .”

 

Giang Mật : “Anh ba, cảm ơn , em .”

 

Cô gọi điện cho lão gia.

 

“Mật Mật ?” Giọng đầy nội lực của Dương lão gia truyền đến: “Cuối cùng cháu cũng gọi điện báo bình an cho ông .”

 

Giang Mật thấy giọng của lão gia, lập tức nghĩ đến bà lão, trong lòng một mảng chua xót.

 

Lão gia quên hết quá khứ, bà lão một chịu đựng đau khổ.

 

“Ông ơi, tối qua cháu về nhà an . Hôm nay gọi điện báo bình an cho ông, còn một chuyện với ông.”

 

Giang Mật hít một thật sâu: “Cháu tìm thương của ông .”

 

“Loảng xoảng…”

 

Bên truyền đến tiếng cốc sứ rơi xuống đất, và giọng lo lắng của cần vụ viên.

 

“Mật Mật, cháu gì?” Dương lão gia thể bình tĩnh nữa, vội vàng : “Cháu tìm ai?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-xuyen-den-sau-dem-tan-hon-ca-nha-xem-toi-la-bao-boi/chuong-250-benh-tinh-nguy-kich.html.]

 

“Tìm thương của ông .” Giang Mật sụt sịt, hốc mắt chua xót: “Trước đây cháu nhắc đến bà nội Tuyết Cầm, tên bà là Tiêu Tuyết Cầm, tên ở nhà là Tuệ Lan. Bà thêu cho thương một bức tranh phong cảnh tuyết, trùng hợp là thương của bà vành tai một vết khuyết nhỏ, trong dái tai một nốt ruồi son. Người thương của bà mới cưới lâu tham gia kháng chiến, mãi về. Bà cô đơn chờ đợi nửa đời , kiên trì giữ lời hứa với thương.”

 

Giang Mật cho rằng nên là bà Tiêu tìm lão gia, mà là lão gia về quê tìm bà Tiêu, như coi như thành lời hứa của hai .

 

Bà Tiêu thấy lão gia tìm đến, lẽ sẽ mềm lòng chăng?

 

Bên im lặng một lúc lâu, lão gia mới lên tiếng: “Ta .”

 

Sau đó, cúp máy.

 

Giang Mật sự nặng nề trong giọng của lão gia, lòng cô cũng nhẹ nhõm, đặt ống xuống. Cô chuẩn rời , đột nhiên nghĩ đến Giang Kiến Quân, gọi điện cho Chân Tú Châu, nhờ Chân Tú Châu chăm sóc Giang Kiến Quân.

 

Xử lý xong việc vặt, Giang Mật xe về huyện.

 

Lâm Thiển Thiển thể một gánh vác, Giang Mật yên tâm giao tiệm cơm cho cô, tự đến xưởng.

 

Chị dâu ba thấy Giang Mật đến, lập tức chạy đón: “Mật Mật, chúng còn nợ nhiều đơn hàng, đang chờ em đến xào nguyên liệu.”

 

Giang Mật văn phòng mặc áo khoác trắng, đội mũ và bao tay, đến xưởng sản xuất.

 

“Chị ba, chị theo em học.” Giang Mật dặn dò: “Sau em sẽ mở một cơ sở sản xuất ở Kinh Thị, xưởng sẽ giao cho chị quản lý, chị học cho tinh nghề.”

 

“Được.” Chị dâu ba thời gian hề lơ là, vẫn luôn miệt mài nghiên cứu theo công thức của Giang Mật. Chị tìm một chút manh mối, nhưng hương vị so với của Giang Mật vẫn còn kém một chút.

 

Giang Mật bận đến chín giờ tối mới nghỉ ngơi.

 

Tiêu Lệ đợi từ lâu, đưa cho Giang Mật một cốc nước ấm: “Mật Mật, chủ yếu là đưa em về nhà, ngày mai về Kinh Thị một chuyến, sẽ nhanh ch.óng sắp xếp chỗ ở cho các em. Bây giờ em từ từ giao công việc cho khác quản lý, lo xong việc sẽ đón em về Kinh Thị.”

 

Anh vốn định ở với Giang Mật thêm vài ngày, nhưng thấy cô hôm nay bận rộn ngừng, định nhanh ch.óng xử lý lô xe đó.

 

Giang Mật gật đầu.

 

Sáng hôm , Tiêu Lệ lên xe về Kinh Thị.

 

Giang Mật quen với việc chia ly, tiễn Tiêu Lệ, tiếp tục bận rộn với công việc ở xưởng.

 

Liên tục bốn năm ngày ngâm trong xưởng sản xuất để kịp đơn hàng, còn tận tay chỉ dạy chị dâu ba.

 

Chị dâu ba tin vui Giang Mật thai, thấy cô là một t.h.a.i p.h.ụ mà việc như một cuồng công việc, dám lơ là chút nào, học càng chăm chỉ hơn.

 

Hôm nay bà một thành việc xào nguyên liệu, đầu đầy mồ hôi.

 

“Mật Mật, em nếm thử .”

 

Chị dâu ba dùng một chiếc thìa nhỏ sạch múc nguyên liệu đưa cho Giang Mật.

 

Giang Mật nếm thử, mặt cuối cùng cũng nở nụ : “Không tệ, học tinh túy .”

 

Chị dâu ba thở phào nhẹ nhõm, tảng đá trong lòng rơi xuống.

 

Giang Mật giao nhiệm vụ cho chị dâu ba, bên cạnh giám sát chị dâu ba tự thành bộ quy trình, hương vị sai lệch, thể giao công việc, định ngày mai sẽ nghiên cứu một món dưa muối mới.

 

xuống nghỉ ngơi, nghĩ đến mấy ngày trôi qua kể từ cuộc điện thoại đó, lão gia vẫn thấy đến, chẳng lẽ ông định về nhận bà lão ?

 

Lúc , quản lý gọi: “Bà chủ Giang, điện thoại của bà.”

 

Giang Mật nhanh chân đến văn phòng, nhấc ống : “A lô, ai ?”

 

“Mật Mật, là .” Giọng Tiêu Lệ trầm thấp, giấu vẻ lo lắng: “Anh gọi điện cho tổng giám đốc Tần, nhờ mua vé xe cho em và bà nội Tiêu, để đưa hai lên tàu.”

 

Nói xong, Tiêu Lệ mới hồn, giải thích nguyên do: “Lão gia nhập viện , bệnh tình nguy kịch, hôm nay mới nhận tin.”

 

 

Loading...