Thập Niên 80: Xuyên Đến Sau Đêm Tân Hôn, Cả Nhà Xem Tôi Là Bảo Bối - Chương 249: Bầu Trời Của Bà Đã Hửng Nắng

Cập nhật lúc: 2026-02-18 17:02:29
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Từ phản ứng của bà Tiêu, Giang Mật thể đoán bức tranh phong cảnh tuyết là do bà thêu.

 

Môi bà Tiêu run rẩy dữ dội: “Chiếc khăn tay đó một con sông chảy ngang giữa hai bờ, một cây cầu gỗ nhỏ, bờ bên một ngôi nhà tranh, và một vài cành cây trơ trụi ?”

 

Giang Mật gật đầu: “Trong sông còn một chiếc thuyền nhỏ.”

 

miêu tả đặc điểm ngoại hình của lão gia.

 

“Ông còn sống, còn sống…”

 

Nước mắt từ khuôn mặt đầy nếp nhăn của bà Tiêu chảy xuống, như thể niềm tin kiên định trong lòng, vượt qua mấy chục năm thời gian, cuối cùng thành hiện thực.

 

Và trong những năm tháng đó, bao tuyệt vọng đến đứt từng khúc ruột, nào đ.á.n.h gục bà. lúc , mất trụ cột tinh thần, đôi mắt đục ngầu của bà lộ vẻ hoang mang.

 

Bà Tiêu yếu ớt tựa ghế gỗ, vẻ ngoài già nua khô héo, tựa như cành khô lá úa ngoài cửa sổ.

 

Giang Mật nhận trạng thái của bà lão , nhận thể hiểu lầm.

 

Cho rằng lão gia còn sống, đến tìm bà, thể bội ước, lập gia đình khác.

 

Giang Mật vội vàng giải thích: “Bà ơi, ông lúc kháng chiến, từng trúng đạn rơi xuống sườn núi, thương ở đầu, chuyện đều quên hết . Mọi tưởng ông hy sinh, nên mang ông theo khi chuyển trận địa, may mà đội quân phía phát hiện ông, cứu sống ông.

 

Ông kháng chiến thắng lợi, chiến công hiển hách, tổ chức ý định giới thiệu đối tượng cho ông. Vì trong lòng ông chiếc khăn tay hình phong cảnh tuyết mà bà tặng, ông nghi ngờ vợ, từ chối sự sắp xếp của tổ chức.

 

Ông bây giờ một , hy vọng thể nhớ quá khứ, đoàn tụ với . Ông ký ức về quá khứ, cháu thể xác nhận với ông, nên đặc biệt đến tìm bà để xác nhận.”

 

“Đây lẽ là mệnh của , ông quên quá khứ mà khải trở về, bảo vệ con gái, ông lẽ sẽ tha thứ cho .”

 

Đáy mắt bà Tiêu một mảng hoang tàn: “Ông quên , lẽ là sự sắp đặt nhất.”

 

“Ông là một chiến sĩ nhân dân, cháu nghĩ lúc đó nếu là ông, ông cũng sẽ đưa lựa chọn giống như bà. Hai đều tấm lòng rộng lớn, thể thấu hiểu nhất, ông sẽ trách bà.”

 

Giang Mật lấy một chiếc khăn tay, lau nước mắt cho bà Tiêu: “Ông cưới bà, vì bà là ông chọn để hết cuộc đời, vì con gái mới chọn cưới bà. Tình yêu sâu sắc của ông dành cho con gái, cũng là vì con gái là kết tinh tình yêu mà bà sinh cho ông.”

 

Bà Tiêu lắc đầu, còn mặt mũi nào đối diện với chồng.

 

“Hai phận trêu đùa, lãng phí nửa đời . Trong cuộc đời , chỉ còn mười mấy năm ngắn ngủi, bà thực sự gặp ông một , để tiếc nuối trong những năm tháng cuối đời ?”

 

Giang Mật bà lão thể kiên trì nửa đời , trong lòng yêu lão gia: “Ông lúc đ.á.n.h trận, thương nhiều. Một mắt mảnh đạn b.ắ.n mù, lấy nhãn cầu. Cơ thể ông để nhiều di chứng, vẫn luôn kiên trì tập luyện. Ông cô đơn, mong bầu bạn, nên mới nhận cháu cháu gái.

 

Hôm đó cháu rời khỏi đại viện, ông chống gậy ở cửa, dõi mắt theo cháu rời .

 

Ông là một chân thật và phóng khoáng, sống hơn nửa đời , khổ nạn nào cũng trải qua, gì là thể tha thứ và hòa giải.”

 

Quả nhiên, Giang Mật đến tình trạng sức khỏe của Dương lão gia, bà Tiêu lập tức quan tâm: “Ông … ông bây giờ thế nào?”

 

Giang Mật lắc đầu, gì.

 

Ánh mắt bà Tiêu ảm đạm, màn đêm ngoài cửa sổ, im lặng .

 

Tiêu Lệ ngạc nhiên Giang Mật, thể ngờ Dương lão gia là chồng của bà Tiêu.

 

Giang Mật hai tay chống cằm, tâm trạng chút sa sút.

 

Ông Dương và bà Tiêu quá khổ.

 

Bây giờ đến tuổi già, hy vọng họ thể cùng hết quãng đời còn .

 

họ cũng đang chờ đợi .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-xuyen-den-sau-dem-tan-hon-ca-nha-xem-toi-la-bao-boi/chuong-249-bau-troi-cua-ba-da-hung-nang.html.]

 

Chỉ là hiện tại xem , bà Tiêu thể buông bỏ nút thắt trong lòng.

 

“Bà ơi, hôm nay muộn , bà ngủ sớm , cứ từ từ suy nghĩ.” Giang Mật đột nhiên từ trong túi lấy một chiếc hộp gỗ nhỏ, lấy chiếc huy chương khai quốc bên trong, xổm chân bà Tiêu, cài lên áo bông của bà: “Đây là huy chương của ông.”

 

Giang Mật và Tiêu Lệ rời , để cho bà Tiêu một gian yên tĩnh.

 

“Rầm” một tiếng, cánh cửa đóng .

 

Bà Tiêu cúi đầu chiếc huy chương n.g.ự.c, bàn tay thô ráp khô héo, nhẹ nhàng vuốt ve, như thể thể cảm nhận vinh quang của ông.

 

Bà siết c.h.ặ.t chiếc huy chương, nước mắt như mưa.

 

Nửa năm bên , nửa đời chờ đợi.

 

Bầu trời bên ngoài, cuối cùng cũng quang đãng.

 

chùn bước.

 

Sợ hãi ánh nắng.

 

Bà Tiêu vịn bàn run rẩy dậy, đến bàn thờ, đó đặt một bài vị.

 

Trên bài vị tên, chỉ một họ.

 

Năm đó bà đặt tên cho con gái, để dành cho chồng về đặt, dường như tin chắc ông sẽ sống sót trở về.

 

Thực tế ông vẫn còn sống, mà con gái họ.

 

Bà Tiêu cầm mấy nén hương, run tay thắp lên, cắm lư hương. Bà thắp hai cây nến, đốt mấy tờ giấy tiền, từ trong túi lấy mấy viên kẹo sữa đặt lên đĩa.

 

“Con ơi, đến báo tin vui cho con.” Bà Tiêu tháo chiếc huy chương n.g.ự.c, đặt bài vị, mắt ngấn lệ, khóe miệng khẽ nhếch lên: “Cha con vẫn khỏe mạnh, ông hùng của nhân dân.”

 

Bà Tiêu hai tay nâng bài vị, cầm khăn tay lau kỹ một lượt.

 

Bà vuốt ve bài vị, như đang vuốt ve khuôn mặt của con. Không nghĩ đến điều gì, bà ngẩng đầu lên bàn thờ, cầm lấy một tấm ảnh đen trắng vốn đặt bài vị.

 

Trong ảnh là một cô bé ba, bốn tuổi, tóc ngắn ngang tai, đôi mắt hoa đào long lanh thần, cô bé để lộ hàm răng nhỏ, hai bên má còn lúm đồng tiền nhỏ như hạt gạo.

 

Năm xưa trong làng một đồng chí kháng chiến đến, bà đưa ảnh con gái cho đồng chí . Nếu gặp chồng bà, nhờ đưa ảnh cho chồng.

 

đặc biệt sửa soạn cho con gái sạch sẽ, đến tiệm chụp ảnh ở huyện năn nỉ chụp cho.

 

Người ở tiệm chụp ảnh chồng bà tham gia kháng chiến, gửi cho chồng một tấm ảnh của con gái, nên chụp cho bà một tấm, lấy tiền.

 

Chỉ là ảnh rửa , con gái vĩnh viễn rời xa bà.

 

Tấm ảnh gửi , mà vẫn luôn đặt bài vị.

 

Bao nhiêu năm qua bà vẫn luôn đủ can đảm tấm ảnh, đến hôm nay, bà lấy , tấm ảnh ố vàng.

 

“Cha con là hùng trong lòng , con là ân nhân trong miệng khác, hai chúng nợ ai, cả đời chỉ nợ con.”

 

Bà Tiêu cô bé trong ảnh, vẫn là nỗi đau đớn như xé gan xé ruột, cổ họng nghẹn ngào: “Kiếp con đầu t.h.a.i một gia đình , đừng đến với nữa.”

 

?

 

Sáng hôm , Giang Mật ăn sáng xong ở nhà họ Giang, cùng chị dâu cả đối chiếu sổ sách, khi về đến nhà họ Tiêu, thấy bà Tiêu ở cửa.

 

 

Loading...