Thập Niên 80: Xuyên Đến Sau Đêm Tân Hôn, Cả Nhà Xem Tôi Là Bảo Bối - Chương 247: Tên Của Các Con Trai

Cập nhật lúc: 2026-02-18 17:02:27
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Giang Mật ngạc nhiên Dương Chấn Hải: “Ông Dương, ông sợ cháu cố tình tiếp cận ông ?”

 

Hai mới gặp hai , đầu tiên còn là việc nhờ ông.

 

Lão gia nhận cô cháu gái, thật thể tin .

 

Dương Chấn Hải hỏi : “Vậy cháu ?”

 

Giang Mật lắc đầu.

 

“Vậy là ? Phẩm chất cháu tuy đáng quý, nhưng cũng gặp ít. Có thể kể chuyện, chê dài dòng, còn đến cửa đòi kể chuyện, cháu là đầu tiên.”

 

Dương Chấn Hải từ trong mắt Giang Mật thấy sự ngưỡng mộ đối với hùng, trong sáng và thuần khiết, đây là điều thể giả vờ .

 

“Ta là cố chấp, coi trọng duyên phận, thích là thích, nhiều tại ?”

 

Dù Giang Mật giả vờ, thể lừa ông, cũng coi như là bản lĩnh của cô, ông cũng nhận.

 

Giang Mật im lặng, lão gia quá cô đơn.

 

Những trẻ tuổi bên cạnh ông, gia thế đều tương đương, những câu chuyện hùng đủ từ miệng trưởng bối trong nhà, thể kiên nhẫn ông kể?

 

Khó khăn lắm mới một chịu ông lải nhải, liền hợp ý.

 

“Ông Dương, ông là sống tình cảm, là cháu quá câu nệ .” Giang Mật điều, mặt nở một nụ rạng rỡ: “Có một hùng nhân dân ông, đây là vinh dự của cháu.”

 

Câu khiến lão gia bật .

 

Dương Chấn Hải trêu chọc: “Cháu gọi là gì?”

 

“Ông!” Giang Mật gọi một tiếng trong trẻo.

 

“Ê!” Dương Chấn Hải rạng rỡ, nhét chiếc hộp gỗ nhỏ trong tay lòng Giang Mật: “Đây coi như là quà gặp mặt của ông cho cháu, bao nhiêu , cũng cho.”

 

Giang Mật ôm chiếc hộp gỗ: “Cảm ơn ông.”

 

“Đồ đạc của các cháu thu dọn xong ? Chiều mấy giờ tàu chạy? Ở đây ăn trưa với , cho đưa các cháu ga.”

 

Dương Chấn Hải đầu ông, ý thức của một trưởng bối, yên tâm hỏi: “Các cháu đến Kinh Thị khó khăn, đừng tìm ngoài giúp đỡ. Cháu đến tìm ông, ông thể giúp cháu.”

 

“Ba giờ mười lăm phút chiều, thể ở ăn trưa với ông.” Giang Mật kiếp một ông nghiêm khắc nhưng kém phần đáng yêu, kiếp xuyên sách ông, bây giờ nhận lão gia, từ giọng điệu lải nhải dặn dò của ông, cô như thấy bóng dáng của ông kiếp .

 

Trong lòng cô tự nhiên nảy sinh một cảm giác thiết: “Cháu quen sai vặt nhà, ông đừng chê cháu là kẻ phiền phức.”

 

Dương Chấn Hải sang sảng: “Ta sợ phiền, chỉ sợ cháu phiền .”

 

Hai ông cháu vui vẻ đến phòng ngoài.

 

Giang Mật dìu lão gia xuống, bên cạnh Tiêu Lệ: “Em nhận lão gia ông, theo em gọi là ông.”

 

Tiêu Lệ ngạc nhiên lão gia, đột nhiên một suy nghĩ, lão gia nhúng tay giúp đỡ, chẳng lẽ là vì Giang Mật?

 

Anh thuận theo tự nhiên : “Ông.”

 

Dương Chấn Hải khẽ hừ một tiếng: “Là một đàn ông, trách nhiệm của một đàn ông, trở thành trụ cột của gia đình. Chứ để phụ nữ của vì chuyện của cầu xin khắp nơi.”

 

Tiêu Lệ thái độ thành khẩn: “Lời dạy của ông, con ghi nhớ trong lòng.”

 

Dương Chấn Hải giáo huấn Tiêu Lệ một hồi, nếm mùi vị trưởng bối, thái độ ôn hòa trò chuyện gia đình.

 

Ăn trưa xong, Giang Mật và Tiêu Lệ cáo từ.

 

Dương Chấn Hải nỡ xa cháu gái mới nhận, cho cảnh vệ điều một chiếc xe jeep, đưa hai vợ chồng ga tàu.

 

Khi Giang Mật lên xe, đầu thấy lão gia chống gậy ở cửa, tấm lưng thẳng tắp còng xuống, như đang tiễn xa. Ánh nắng nhạt bao phủ lên ông, toát lên một vẻ tang thương, cô quạnh.

 

Trong lòng cô chua xót, đột nhiên về phía lão gia, “Chúng cháu về nhà sẽ gọi điện cho ông, sẽ sớm Kinh Thị.”

 

Dương Chấn Hải dùng con mắt đó chằm chằm Giang Mật, khuôn mặt đầy nếp nhăn lộ nụ nhàn nhạt: “Được, ông đợi các cháu về.”

 

Giang Mật ôm ông một cái: “Ông, ông về nhà nghỉ ngơi , cần tiễn chúng cháu.”

 

“Ta ngoài dạo, tiễn các cháu.” Dương Chấn Hải kêu lên một tiếng: “Cháu mau , đừng lề mề, lát nữa kịp xe.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-xuyen-den-sau-dem-tan-hon-ca-nha-xem-toi-la-bao-boi/chuong-247-ten-cua-cac-con-trai.html.]

“Vậy cháu nhé?”

 

“Đi , mau .”

 

Giang Mật ngoan ngoãn lên xe, nhoài cửa sổ lão gia.

 

Lão gia yên tại chỗ, hình thẳng tắp, như cây dương trong gió.

 

Dương Chấn Hải thấy chiếc xe jeep rẽ một cái, liền biến mất.

 

Luôn cảm thấy cảnh tượng mắt một cảm giác quen thuộc khó tả, như thể từng tiễn biệt ông như , lưu luyến ông xa.

 

“Lão Dương, ông đây gì? Cảnh vệ ?”

 

“Hả?” Dương Chấn Hải , thấy lão Lưu hàng xóm, đắc ý : “Cảnh vệ đưa cháu gái ga tàu.”

 

“Cháu gái?” Lão Lưu nhạo: “Lão gà trống tơ , vợ còn , còn cháu gái!”

 

Dương Chấn Hải trợn tròn một mắt, đ.â.m chọc : “Ông nhiều con nhiều cháu thì , chúng nó đến thăm ông ? Mấy hôm nữa cháu gái, cháu rể đến thăm , mời ông sang nhà ăn cơm.”

 

Lão Lưu: “…”

 

Chẳng lẽ họ Dương tìm một bà lão, ông ngoại hờ?

 

Dương Chấn Hải gỡ một bàn, ngân nga một khúc hát .

 

Lão Lưu tìm mấy ông bà lão khác buôn chuyện.

 

?

 

Giang Mật giường mềm, khi định chỗ , mở chiếc hộp gỗ lão gia tặng, bên trong là một chiếc huy chương kỷ niệm.

 

Cô cầm huy chương lên xem kỹ, mới phát hiện đó là một chiếc huy chương kỷ niệm Lễ khai quốc.

 

đúc bằng đồng mạ vàng, phía là một lá cờ năm tung bay trong gió, chính giữa là hoa biểu và Thiên An Môn, khắc dòng chữ 1949.10.1.

 

Giang Mật thiết kế mang đậm nét đặc trưng của tổ quốc huy chương, ý nghĩa sâu sắc, bước sang một thời đại mới phồn vinh và giàu mạnh.

 

Chiếc huy chương ý nghĩa đặc biệt, khó trách lão gia trân trọng.

 

Bây giờ tặng cho cô.

 

Giang Mật lấy khăn tay nhẹ nhàng lau huy chương: “Về nhà em một chiếc hộp lụa, cất giữ nó cẩn thận.”

 

Tiêu Lệ nặn một câu: “Nếu là hai bé trai, một đứa tên Tiêu Kỷ, một đứa tên Tiêu Chương.”

 

Giang Mật: “…”

 

Cô hỏi: “Con gái thì ?”

 

Tiêu Lệ im lặng một lúc: “Anh về tra từ điển.”

 

Giang Mật: “…”

 

?

 

Chiều hôm , hơn bốn giờ, hai vợ chồng đến huyện Nam.

 

Giang Mật quá lâu, đau lưng mỏi gối.

 

nghỉ ngơi, tiên về tiệm cơm xem một vòng, đến xưởng.

 

Tiêu Lệ lo lắng yên, theo sát lưng cô. Ngoài những việc ai thế , bắt buộc Giang Mật tự tay , những việc khác đều do .

 

Công việc của hơn nửa tháng dồn , Giang Mật nhất thời cũng xử lý hết, cô chỉ xử lý những việc khẩn cấp. Định về Thôn Thanh Thủy một chuyến , ngày mai sẽ bắt tay xử lý những việc khác.

 

Giang Kiến Dân lái một chiếc xe máy đưa Giang Mật và Tiêu Lệ về Thôn Thanh Thủy: “Em gái, chúng tiện, nên mua một chiếc xe máy.”

 

“Bây giờ chúng tiền, lẽ nên mua xe máy từ lâu .” Giang Mật sờ bụng, dặn dò: “Anh ba, em khỏe, chậm một chút.”

 

Cô sợ bây giờ thai, Giang Kiến Dân sẽ lái xe xuống mương.

 

“Được thôi.” Giang Kiến Dân giảm tốc độ, đột nhiên nghĩ đến một chuyện: “Em gái, em về một tiếng? Anh hai Kinh Thị học kỹ thuật, còn định tìm em, hỏi ý kiến em nữa.”

 

 

Loading...