Thập Niên 80: Xuyên Đến Sau Đêm Tân Hôn, Cả Nhà Xem Tôi Là Bảo Bối - Chương 243: Giang Mật Mang Song Thai
Cập nhật lúc: 2026-02-18 17:02:23
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Mật Mật, em khỏe ở ?” Vẻ mặt Tiêu Lệ nghiêm nghị, như thể gặp vấn đề nghiêm trọng, từ phía đỡ lấy hai tay Giang Mật, ôm cô lòng: “Chúng khám bác sĩ ngay.”
Trong dày Giang Mật khó chịu, cổ họng cũng khó chịu, nôn đến mức nước mắt sinh lý cũng chảy .
Nếu như đây hiểu tại mỏi mệt, uể oải, ăn uống thất thường. Sau mấy ngày nay, cô cơ bản đoán chuyện gì.
Trước đó một thời gian dùng biện pháp, luôn là xuất ngoài, thể vì thế mà trúng thưởng.
Cô lấy khăn tay lau sạch miệng, đưa tay lấy cốc sứ tráng men chiếc bàn thấp bên cạnh súc miệng, nhổ ống nhổ.
Tiêu Lệ nhận lấy cốc sứ tráng men từ tay cô, chằm chằm ống nhổ đất.
Trước Tết ở đây, nhà nghỉ ống nhổ.
Đây là do Giang Mật tự mua?
Lòng chùng xuống, lo lắng hỏi: “Mật Mật, tình trạng bao lâu ? Em khám bác sĩ ?”
Giang Mật gạt tay đang nắm tay : “Trên đường đến bệnh viện kiểm tra, em gặp tổng giám đốc Tần, với em chuyện của . Em tức tốc đến Kinh Thị, chạy vạy khắp nơi vì chuyện của , nghĩ em thời gian kiểm tra ?”
Cô ngẩng đầu đàn ông mặt, đường nét của rõ ràng, góc cạnh, gò má hóp nhiều, khiến sống mũi càng cao thẳng, hốc mắt càng sâu. Cằm lún phún râu ngắn, vẻ thô ráp đó càng tăng thêm vài phần nam tính.
Nhìn mắt Giang Mật, đàn ông quá đáng ghét, chỉ đ.ấ.m cho hai phát!
Cô cố tình , chính là để áy náy, để tự trách, để rằng còn một , khi quyết định gì, xin hãy thông báo cho nửa !
“Anh xin .” Tiêu Lệ ôm chầm lấy Giang Mật, bàn tay to lớn giữ lấy gáy cô, giọng khàn khàn: “Mật Mật, xin , lúc đó tình hình tiện báo cho em. Thời gian qua để em lo lắng cho , em thể đ.á.n.h mắng để xả giận, đừng giận dỗi trong lòng, sẽ hại sức khỏe. Chúng đến bệnh viện kiểm tra sức khỏe ngay, xem tình hình thế nào.”
“Trước đây em nhờ , khó khăn lắm mới gặp , hỏi rõ tình hình, chịu gặp em.”
Giang Mật đầy ấm ức, giằng khỏi vòng tay Tiêu Lệ, đ.ấ.m n.g.ự.c hai cái. Cơ bắp cứng, nắm đ.ấ.m của cô cũng đau, mà đàn ông vẫn hề hấn gì.
Cô càng tức hơn, đá mấy cái.
Tiêu Lệ yên, mặc cho cô đ.á.n.h mắng.
“Em nhớ đây hai chúng gọi điện, chính giấu giếm đối phương. Em cũng nghiêm túc, nếu giấu em, em sẽ tha thứ cho !”
Giang Mật quyết định cho đàn ông một bài học, nếu cô dễ dỗ, sẽ để lời cô lòng, sẽ tái phạm.
Lần trị một trận trò!
Tiêu Lệ nắm lấy cổ tay cô, xoa xoa mu bàn tay đỏ ửng của cô: “Hết giận ?”
Giang Mật gạt tay đàn ông , nén hỏi chuyện của , chỉnh quần áo, ngoài.
Tiêu Lệ bóng lưng mảnh mai của cô, rằng Giang Mật vẫn tha thứ cho .
Anh vội vàng khóa cửa theo Giang Mật, tâm trạng nặng nề.
Giang Mật khi ở huyện Nam cô định đến bệnh viện, lúc đó sức khỏe . Vì chuyện của , cô vội vàng đến Kinh Thị, nên mãi vẫn thời gian khám.
Năm ngoái kiểm tra ở bệnh viện huyện, cô đau dày.
Nghĩ đến tiếng nôn mửa khó chịu của cô lúc nãy ở cửa, bệnh tình của cô nặng hơn .
Anh bước khỏi nhà nghỉ, thấy ánh nắng chiếu lên mặt Giang Mật, khuôn mặt trắng bệch gần như trong suốt, một chút huyết sắc.
Tiêu Lệ nghiến c.h.ặ.t răng, ba bước gộp hai, trực tiếp bế ngang cô lên.
Giang Mật giãy giụa.
Tiêu Lệ siết c.h.ặ.t vòng tay, khiến cô thể thoát , cúi đầu vành mắt đỏ hoe của cô, khỏi ngẩn .
Người đàn ông thô lỗ !
Giang Mật đ.ấ.m mạnh mấy cái, vẫn hết giận, ôm lấy cổ , c.ắ.n mạnh một cái vai .
Tiêu Lệ một tiếng rên, mặc cho cô trút hết cơn giận trong lòng.
Giang Mật c.ắ.n mạnh một cái, cảm nhận phản ứng của , cơ bắp lập tức căng cứng, giây tiếp theo thả lỏng. Cô nỡ, ôm c.h.ặ.t cổ , vùi mặt hõm cổ .
Làn da cổ Tiêu Lệ những giọt nước mắt nóng hổi bỏng rát, trái tim như ai đó bóp mạnh.
Anh l.i.ế.m đôi môi khô khốc: “Trong miệng em mặn ? Anh mấy ngày tắm, quần áo từ lúc trong đó .”
Đồ đàn ông thối!
Nước mắt Giang Mật lập tức nín , nhổ mấy bãi xuống đất, tức giận trừng mắt Tiêu Lệ, thật cào cho mấy phát.
Tiêu Lệ đôi mắt tròn xoe của cô, khóe miệng khẽ nhếch lên: “Anh lừa em.”
“Im miệng!”
Giang Mật tức giận tựa l.ồ.ng n.g.ự.c , thấy nhịp tim trầm của , trái tim cuối cùng cũng yên .
Thật vững chãi.
Thời gian qua cả thể xác lẫn tinh thần đều mệt mỏi, thần kinh căng thẳng của Giang Mật thả lỏng, đặc biệt mệt mỏi, mặc kệ .
Tiêu Lệ đưa Giang Mật đến bệnh viện.
Giang Mật từ trong lòng xuống, đăng ký khám.
Nhân viên thu ngân hỏi: “Khám khoa nào?”
Giang Mật: “Phụ khoa.”
Tiêu Lệ: “Khoa tiêu hóa.”
Nhân viên thu ngân: “…”
Anh mất kiên nhẫn hỏi: “Rốt cuộc là khám khoa nào, hai bàn bạc cho kỹ , đừng lãng phí thời gian.”
Giang Mật thẳng: “Phụ khoa.”
Tiêu Lệ: “Mật Mật…”
Giang Mật trừng mắt .
Tiêu Lệ im lặng, chuẩn móc tiền.
Sờ đến túi quần trống rỗng, mới nhớ từ trong đó , một xu.
Giang Mật mím môi, từ trong túi lấy tiền đăng ký.
Tiêu Lệ nhận lấy phiếu đăng ký, tất cả đều quen thuộc, như thể trùng lặp với cảnh tượng ở bệnh viện huyện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-xuyen-den-sau-dem-tan-hon-ca-nha-xem-toi-la-bao-boi/chuong-243-giang-mat-mang-song-thai.html.]
“Mật Mật, em đau dày, khám phụ khoa đúng bệnh.”
Tiêu Lệ nghĩ đến chạy đến khoa tiêu hóa để thử thai, một bác sĩ già mắng cho một trận.
Hôm nay khám tiêu hóa đến phụ khoa, chỉ sợ bác sĩ sẽ cho cô sắc mặt .
Giang Mật lạnh: “Anh mắng em ?”
Tiêu Lệ: “…”
Anh yếu thế : “Không .”
Giang Mật liếc một cái, dường như đang “Vậy là ”.
Tiêu Lệ dám lên tiếng, ngoan ngoãn bên cạnh Giang Mật.
Đến lượt Giang Mật, Tiêu Lệ nhanh chân bước , chắn mặt Giang Mật.
Bác sĩ thấy Tiêu Lệ, đẩy gọng kính sống mũi, Giang Mật phía , hỏi: “Không khỏe ở ?”
Tiêu Lệ thấy vẻ mặt nghiêm nghị của bác sĩ, vội vàng hỏi: “Bác sĩ, vợ đau dày, nôn mửa, cả gầy một vòng, chúng nên đến khoa tiêu hóa ?”
Bác sĩ nhíu mày, vẻ mặt càng thêm nghiêm nghị.
“Bác sĩ, vấn đề về đường ruột.” Giang Mật xuống ghế, giải thích chi tiết tình trạng sức khỏe của : “Tháng mỏi mệt, dễ buồn ngủ, hơn nửa tháng nay cứ nôn. Kỳ kinh cuối của là ngày mùng năm tháng mười hai, bây giờ là mùng sáu tháng hai.”
“Tình trạng của cô khả năng cao là t.h.a.i .” Bác sĩ liếc Tiêu Lệ, dường như đang trách móc chồng mà quá vô tâm với vợ, bà hỏi: “Vợ siêu âm B ? Tính từ kỳ kinh cuối của cô , bây giờ gần hai tháng, thể xem tình hình phát triển của phôi thai.”
Tiêu Lệ sững như trời trồng, từ lúc Giang Mật những lời đó, não trống rỗng.
Lời bác sĩ , mỗi chữ đều hiểu, nhưng ghép với , chỉ IQ của đột nhiên giảm xuống mức mẫu giáo, phản ứng là ý gì.
Giang Mật bộ dạng ngơ ngác của , sốc, não đang trong trạng thái đơ.
“Tiêu Lệ.”
“Có.”
“Ờ…” Giang Mật từ trong túi lấy tiền đưa cho : “Anh đăng ký khám khoa tiêu hóa .”
“Được.” Tiêu Lệ cầm tiền, chân tay luống cuống bước ngoài.
Anh còn tiện tay đóng cửa .
Giang Mật: “…”
Bác sĩ: “…”
“Rầm…”
Giây tiếp theo, cửa tông mở.
Tiêu Lệ xông , ôm chầm lấy Giang Mật, kích động đến mức đôi tay run rẩy.
“Mật Mật, em… em t.h.a.i ?”
Tiêu Lệ ngoài gió lạnh hành lang thổi qua, cả tỉnh táo , lúc mới hồn.
Tim cũng run lên, niềm vui sướng như một chai nước ga lắc mạnh ngừng trào ngoài.
“Đồ ngốc.” Giang Mật đưa tay vỗ nhẹ trán : “Mau lấy phiếu siêu âm B .”
“Vâng!”
Tiêu Lệ cẩn thận buông Giang Mật , nhanh như một cơn gió, chớp mắt thấy bóng dáng.
Bác sĩ thấy cảnh , lắc đầu: “ còn tưởng là thương vợ, hóa là một kẻ ngốc, quá thương, quá lo lắng cho vợ.”
Giang Mật đưa tay vén một lọn tóc tai, nụ dịu dàng: “Anh quan tâm , chỉ là vợ chồng chúng xa một tháng, tình hình của .”
Bác sĩ gật đầu, dặn dò: “Hai đóng tiền xong siêu âm, lấy kết quả đến tìm .”
“Vâng ạ.” Giang Mật xách túi: “Cảm ơn bác sĩ.”
Giang Mật lo Tiêu Lệ tìm , ở cửa đợi.
Tiêu Lệ đóng tiền xong , thấy Giang Mật ở cửa, phòng khám đóng cửa, nhíu mày: “Sao em trong đợi ? Bên ngoài lạnh, lâu mỏi chân.”
“Em yếu ớt đến thế.” Giang Mật đến khu siêu âm.
Tiêu Lệ cầm lấy túi của cô, đưa một tay che chở cô, sợ va cô.
Giang Mật vẻ mặt lo lắng của , chút tự nhiên, bước chân nhanh hơn một chút.
Tiêu Lệ vội : “Mật Mật, em chậm một chút, đừng bước quá dài.”
Giang Mật đầu : “Bước dài thì ? Sẽ rách đũng quần ?”
Tiêu Lệ: “…”
Hai đợi một tiếng đồng hồ mới đến lượt Giang Mật.
Giang Mật giường siêu âm, vén áo lên để lộ bụng phẳng.
Bác sĩ đặt đầu dò màu đen giống như viên gạch nhẹ nhàng ấn lên bụng để kiểm tra.
“Phôi t.h.a.i hình thành, tim t.h.a.i .” Bác sĩ đột nhiên ồ lên một tiếng, kinh ngạc : “Có hai phôi thai, đều tim thai.”
Giang Mật ngẩn : “Hai phôi thai, là song t.h.a.i ?”
“ , song thai.” Bác sĩ rút nửa tờ giấy vệ sinh màu hồng đặt lên bụng Giang Mật: “Bây giờ là tám tuần cộng, phát triển khá .”
Giang Mật lấy giấy vệ sinh lau sạch bụng, mơ màng : “Cảm ơn bác sĩ.”
Cô tưởng chỉ một em bé, ngờ là hai.
Trong thời đại kế hoạch hóa gia đình , m.a.n.g t.h.a.i đôi quả là một niềm vui bất ngờ!
Cô mang giày về phía cửa.
Tiêu Lệ cửa, đế giày sắp mài mòn.
Cửa mở, Tiêu Lệ đột ngột dừng , thấy Giang Mật vẻ mặt mơ màng, tim đập thình thịch, một dự cảm lành.
Cổ họng khô khốc, căng thẳng hỏi: “Mật Mật, thế nào ?”