Thập Niên 80: Xuyên Đến Sau Đêm Tân Hôn, Cả Nhà Xem Tôi Là Bảo Bối - Chương 241: Phiên Tòa Lật Kèo, Tiêu Lệ Hối Hận
Cập nhật lúc: 2026-02-18 17:02:21
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đáy mắt Giang Mật lóe lên vẻ chế giễu lạnh lùng, dường như thèm tranh luận với .
Thái độ khinh thường của cô càng kích động Lưu Mậu.
Sắc mặt Lưu Mậu tái mét, lạnh mấy tiếng trực tiếp dắt Dương Lê : “Lê Lê, em mang hết đồ đến ?”
Dương Lê giơ chiếc túi da trong tay lên: “Tất cả đều ở trong .”
“Em cho xem thiếu sót gì .” Lưu Mậu yên tâm, đưa tay định lấy túi của Dương Lê để xem cô chuẩn những bằng chứng gì.
Dương Lê tránh tay : “Người nhà họ Chân đều ở đây cả. Bây giờ lấy , lỡ họ càn phá hủy thì ?”
Lưu Mậu theo ánh mắt của Dương Lê, quả nhiên thấy Giang Mật và Chân Tú Châu tới.
Anh rụt tay , giọng điệu chút vui: “Thôi , đợi tòa.”
Dương Lê rạng rỡ với : “Anh đừng lo, hôm nay qua , chuyện sẽ kết thúc.”
Lưu Mậu như uống liều t.h.u.ố.c an thần, nghĩ đến những ngày tháng mặn nồng của hai , cánh tay khoác lên vai cô: “Sau khi chuyện kết thúc, sẽ đưa em đến Thượng Hải chơi.”
Dương Lê nép lòng Lưu Mậu như một phụ nữ nhỏ bé, tỉ mỉ kể những thứ mua.
Chân Tú Châu dáng vẻ mật của hai , khẽ cụp mắt.
Họ tính sai sự tin tưởng của Dương Lê đối với Lưu Mậu.
Vốn tưởng rằng Lưu Mậu đưa phụ nữ về nhà, Dương Lê đến tìm Lưu Mậu sẽ ầm lên, ngờ Dương Lê ly hôn, dứt khoát gả cho Lưu Mậu.
Nghĩ đến tất cả đều là trò quỷ của Lưu Mậu, Chân Tú Châu siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m: “Mật Mật, bố chị và Tiêu Lệ sẽ chứ?”
“Chị Tú Châu, bây giờ em chắc lắm.” Giang Mật liếc Dương Lê, dám chắc.
Ánh mắt Chân Tú Châu ảm đạm.
Hai ở hàng ghế dự khán.
Dương Lê là nhân chứng nên ở hàng ghế dự khán.
“Chân to giày to, vòng tròn thể hòa nhập thì đừng đ.â.m đầu cho sứt đầu mẻ trán, cái giá cuối cùng là thứ các thể gánh nổi .”
Lưu Mậu cố tình xuống cạnh Giang Mật với vẻ mặt hèn hạ, siết c.h.ặ.t áo khoác, vắt chéo một chân: “Các cứ ở huyện Nam trồng trọt ?”
“ , Tiêu Lệ nhà tinh ranh bằng .” Giang Mật lơ đãng : “Tổng giám đốc Lưu hy sinh bạn gái của để đổi lấy tiền đồ, một đứa con trai, cuối cùng còn ôm về. Người bình thường dù vắt óc suy nghĩ cũng nghĩ cách vẹn cả ba đường như , cũng đáng để phát tài.”
Sắc mặt Lưu Mậu âm trầm, sự mỉa mai trong lời của Giang Mật, điều khiến kinh hãi hơn nữa là câu “hy sinh bạn gái của ”.
Anh bất giác về phía Dương Lê, chỉ sợ cô .
lúc , thẩm phán đến.
Mười giờ mở phiên tòa.
Lưu Mậu cúi đầu đồng hồ, sắp đến giờ .
Dương Lê thể nào chuyện , ngoài , ai cả. Dù Giang Mật một vài chuyện nhưng cũng bằng chứng.
Hơn nữa, nếu Dương Lê , chắc chắn sẽ gả cho .
Nghĩ đến đây, lòng Lưu Mậu yên trở .
Cảnh sát dẫn Chân Hồng Minh và Tiêu Lệ .
Hai cổ tay đeo còng, ở ghế cáo.
Lưu Mậu Chân Hồng Minh từng một thời oai phong, mặc một bộ đồ Tôn Trung Sơn. Mái tóc vốn đen giờ bạc trắng, gương mặt tiều tụy nhiều.
Trong lòng vô cùng hả hê, coi như trút một giận.
Năm đó sắp nghiệp, vì vấn đề công việc mà tìm đến Chân Hồng Minh. Anh nhờ Chân Hồng Minh sắp xếp cho một công việc , nhất là ở Kinh Thị.
Chân Hồng Minh chỉ là trẻ tuổi, nhất nên bắt đầu từ cơ sở để tạo nền tảng cho tương lai. Nếu tài năng thực sự, thời cơ đến sẽ thăng tiến nhanh ch.óng.
Nghe qua là lời thoái thác, hơn nữa còn coi thường . Uổng công bao năm nịnh nọt Chân Tú Châu, để ấn tượng mặt Chân Hồng Minh. Với địa vị của Chân Hồng Minh, sắp xếp cho một công việc quả thực quá đơn giản.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-xuyen-den-sau-dem-tan-hon-ca-nha-xem-toi-la-bao-boi/chuong-241-phien-toa-lat-keo-tieu-le-hoi-han.html.]
Chân Hồng Minh là trưởng bối hiền từ như nghĩ, mà là một con cáo già mặt , một kẻ đạo đức giả.
Lưu Mậu trong lòng sinh oán hận, nên đầu quân cho Trương Vệ Quốc, chứng minh Chân Hồng Minh lầm .
Bây giờ đổi đời, gia sản kếch xù.
Chân Hồng Minh trở thành tù nhân, nghĩ thế nào cũng thấy hả hê.
Anh đầu Giang Mật bên cạnh, chỉ thấy cô bình tĩnh đến đáng sợ, chút xúc động nào khi thấy đàn ông của , mặt biểu cảm về phía , như đang Tiêu Lệ, như đang vô định.
Thực từ lúc cánh cửa mở , bóng dáng Tiêu Lệ bước , ánh mắt Giang Mật dán c.h.ặ.t , thấy râu ria lởm chởm cằm , nỗi chua xót trong lòng ngừng dâng lên.
Người đàn ông đó dường như đoán cô đang ở hàng ghế dự khán, mắt nghiêng, hề liếc một cái.
Hai tay Giang Mật siết c.h.ặ.t , ngón cái đè lên mu bàn tay, các đốt ngón tay trắng bệch vì dùng sức quá nhiều, cố gắng kiềm chế cảm xúc. Dù , hốc mắt vẫn dần đỏ lên.
Cô chằm chằm bóng lưng , vẫn thẳng tắp như cây tùng, nhưng gầy một vòng.
Nỗi chua xót trong lòng xộc lên mũi, mũi nghẹt , cô thậm chí còn thấy khó thở.
Tiêu Lệ cảm nhận một ánh mắt đang , chính xác là từ lúc bước , ánh mắt đó dán c.h.ặ.t . Không cần nghĩ cũng là Giang Mật.
Chưa bao giờ nghĩ rằng khi chia xa, gặp trong cảnh .
Anh dám Giang Mật, cố gắng kìm nén, chỉ sợ một cái là công sức đổ sông đổ bể.
càng kìm nén, cảm xúc cô một cái càng mãnh liệt.
Cuối cùng vẫn kìm , Tiêu Lệ đầu về phía hàng ghế dự khán.
Bốn mắt .
Cả hai đều thoáng ngẩn ngơ.
Tiêu Lệ mái tóc dài óng ả của cô buộc đuôi ngựa đơn giản rủ xuống n.g.ự.c, nổi bật khuôn mặt tái nhợt chỉ bằng bàn tay, đôi mắt đỏ hoe, dường như đang cố nén nước mắt, đôi môi run rẩy.
Anh lập tức vỡ phòng, đầu tiên trong lòng cảm thấy hối hận.
Đôi mắt đen láy trong veo của cô ngấn lệ, ẩn chứa sự hoang mang và bất lực khó nhận .
Anh bất chấp tất cả tới, ôm c.h.ặ.t cô lòng.
Tiêu Lệ quả thực , nhưng động đậy cảnh sát khống chế.
Anh thấy Giang Mật ngẩng đầu, mặt , một giọt nước mắt treo chiếc cằm nhọn của cô.
Tiêu Lệ siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, mu bàn tay nổi gân xanh, hận chính đến tột cùng.
Giang Mật đưa tay lau giọt nước mắt cằm, tưởng rằng thể nhịn , nhưng khoảnh khắc đầu , tất cả chỉ là cô tưởng.
Khuôn mặt gầy , đường nét càng thêm góc cạnh, đôi mắt đen láy càng thêm trầm , tối tăm một tia sáng.
Như thể cát bay mắt, nỗi chua xót trong lòng cô gần như nhấn chìm tất cả.
Trong lòng cô, là một đàn ông đội trời đạp đất, chỉ cần cho thời gian, nhất định sẽ đỉnh kim tự tháp.
Vậy mà đàn ông như , một ngày rơi vòng lao lý, ghế cáo chờ đợi phán quyết.
“Trật tự.” Thẩm phán tuyên bố kỷ luật phiên tòa với đương sự và đại diện tố tụng, đồng thời thông báo thành viên hội đồng xét xử, hỏi đương sự: “Có cần thành viên hội đồng xét xử nào tránh mặt ?”
Chân Hồng Minh và Tiêu Lệ trả lời: “Không cần.”
Tiếp theo là nguyên đơn trình bày bản cáo trạng, vụ án của Chân Hồng Minh thuộc vụ án công tố, do viện kiểm sát khởi tố.
Sau khi của viện kiểm sát trình bày xong, đến lượt Chân Hồng Minh biện hộ.
Giọng Chân Hồng Minh sang sảng: “Đối với tội danh mà nguyên đơn khởi tố, . Bằng chứng các cung cấp đủ để kết tội .”
Công tố viên : “Chúng nhân chứng.”
“Mời nhân chứng.”
Dương Lê từ ngoài bước .