Thập Niên 80: Xuyên Đến Sau Đêm Tân Hôn, Cả Nhà Xem Tôi Là Bảo Bối - Chương 239: Giang Mật Gặp Gỡ Quý Nhân

Cập nhật lúc: 2026-02-18 17:02:19
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lưu Mậu một tay điều khiển vô lăng, một tay đặt đùi cô gái nóng bỏng.

 

Mấy năm nay để xây dựng hình tượng chung tình, ở bên ngoài luôn giữ trong sạch, bên cạnh một phụ nữ nào.

 

Anh là một đàn ông bình thường, thể nhu cầu.

 

Dương Lê ngày ngày ngủ với lão già, dựa giữ như ngọc?

 

Anh thuê một giúp việc trẻ , thực là bạn giường.

 

Không dễ đồn ngoài.

 

Hôm nay bán xe sang một đám tiền quyền tâng bốc khiến lâng lâng, cuối cùng còn nhét cho một phụ nữ cả khuôn mặt lẫn vóc dáng đều chuẩn.

 

Anh uống chút rượu lên đầu, liền đưa về nhà.

 

Người chủ động, nhiệt tình, chơi.

 

Lưu Mậu kích thích, chơi đến sung sướng tột cùng, vẫn còn chút thỏa mãn.

 

“Tổng giám đốc Lưu, tối nay đến đây thôi.” Người chặn tay Lưu Mậu đang đưa tới, xuống giường nhặt váy mặc , ánh mắt quyến rũ như tơ: “Ngài đưa ngoài nhận đường, ngài nhớ , sẽ đến tìm ngài.”

 

Lưu Mậu l.i.ế.m môi, phụ nữ đủ nóng bỏng, đủ kích thích, quả thực ăn đủ.

 

Anh mấy tiếng, xách quần áo mặc , sảng khoái : “Cô qua đêm, đưa cô về.”

 

Tay Lưu Mậu ôm lấy vòng eo thon thả của phụ nữ, cùng cửa, đến bên chiếc xe nhỏ ở cửa.

 

Anh mở cửa ghế phụ.

 

Trước khi phụ nữ , cô ngẩng đầu ôm cổ Lưu Mậu, hôn lên môi .

 

Lưu Mậu bốc đồng ôm eo phụ nữ, đè lên xe hôn, một tay đặt lên n.g.ự.c phụ nữ.

 

Cộp, cộp, cộp——

 

Tiếng giày cao gót trong đêm tĩnh lặng, đặc biệt rõ ràng.

 

Ngày càng gần.

 

Lưu Mậu ngẩng đầu , đồng t.ử co .

 

Trong đêm tối, Dương Lê mặc một bộ sườn xám, vai khoác áo lông thú, tôn lên vẻ lộng lẫy quý phái của cô.

 

Dương Lê đàn ông một giây còn hôn đến khó rời, khoảnh khắc thấy cô, như thể gặp ma, cả đều sợ ngây , cô một khoảnh khắc bất giác chọc .

 

“Ồ, đến đúng lúc, phiền nhã hứng của tổng giám đốc Lưu .”

 

Hai chữ cuối cùng, Dương Lê nhấn mạnh.

 

Lưu Mậu hoảng hốt, giải thích.

 

Người phụ nữ vui : “Tổng giám đốc Lưu, cô là ai?”

 

“Cút!” Lưu Mậu gầm lên một tiếng.

 

Người phụ nữ lạnh một tiếng: “Đàn ông quả nhiên cùng một giuộc, giường thì một câu hai câu cưng ơi, xuống giường mặc quần nhận .”

 

Nói xong câu đó, phụ nữ tức giận rời . Khi qua Dương Lê, cố ý va vai cô, chế nhạo: “Cô cũng đừng đắc ý, đợi chơi chán cô, cô cũng sẽ bỏ rơi như thôi.”

 

Sắc mặt Dương Lê đột nhiên đổi, trừng mắt phụ nữ, con tiện nhân coi cô là loại gì?

 

Cũng là bán ?

 

Dương Lê sỉ nhục, sắc mặt âm trầm.

 

Từ lúc cô thấy Lưu Mậu và phụ nữ khác quấn quýt, cô lời của Chân Tú Châu, e rằng bảy mươi phần trăm là sự thật.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-xuyen-den-sau-dem-tan-hon-ca-nha-xem-toi-la-bao-boi/chuong-239-giang-mat-gap-go-quy-nhan.html.]

 

“Lê Lê, em đừng , giải thích.” Lưu Mậu hồn, nhanh chân tiến lên nắm lấy tay Dương Lê: “Hôm nay một đơn hàng lớn, vui quá nên hồ đồ. Đợi bán hết sáu mươi chiếc xe cao cấp trong tay, thể kiếm gần một trăm năm mươi vạn. Đợi tiền về tay, sẽ đưa hết cho em.”

 

Anh sợ khi Dương Lê phát hiện, sẽ còn tin tưởng nữa. Đến lúc tòa, hối hận chịu chứng.

 

“Chân Hồng Minh thể cho em cuộc sống , sợ bằng ông , nên mới nóng lòng kiếm tiền lớn. Lúc bàn chuyện ăn uống nhiều quá, mới hồ đồ.”

 

Lưu Mậu tiên bày tỏ tình cảm, đó biện minh: “Em thấy đó, phụ nữ đó quyến rũ …”

 

Dương Lê ngắt lời : “Anh yêu , đợi mấy năm, cưới ai khác?”

 

!” Lưu Mậu giơ tay thề: “Nếu nửa lời dối, trời đ.á.n.h sét đ.á.n.h!”

 

gả cho , sẽ đưa hết tài sản của cho ?” Dương Lê ánh mắt sắc bén chằm chằm Lưu Mậu, dường như nửa lời dối, cô sẽ trở mặt vô tình.

 

Lưu Mậu do dự một lúc, nghĩ đến hậu quả của thất bại, c.ắ.n răng : “Của đương nhiên đều là của em, chỉ cần em chịu gả cho …”

 

Dương Lê quả quyết : “Ngày mai sẽ ly hôn với Chân Hồng Minh, lập tức kết hôn với .”

 

Lưu Mậu kinh ngạc: “Cô điên ?”

 

“Sao? kết hôn với , nên vui ?” Dương Lê nhếch môi, mỉa mai: “Trước đây đều lừa ?”

 

“Không, .” Lưu Mậu phản ứng , vội vàng : “Anh chỉ cảm thấy em quá vội vàng, bây giờ ly hôn, em sẽ gì từ Chân Hồng Minh, quá đáng.”

 

“Gia Bảo là con trai duy nhất của ông , cho dù ly hôn, tài sản của lão già đó cũng là của Gia Bảo.” Dương Lê dùng ngón tay lau vết son cằm , ý tứ rõ ràng: “ nghĩ là một đàn ông bình thường, chắc chắn nhu cầu sinh lý. Sau thể sẽ gả cho , là chuyện sớm muộn, bằng sớm gả cho , để những bông hoa dại bên ngoài mê hoặc.”

 

Lưu Mậu vết son ngón tay trắng nõn của cô, mặt nóng bừng: “Được, ngày mai em ly hôn, chiều chúng đăng ký kết hôn, tài sản của đều tên em.”

 

“Được.” Dương Lê tiến lên ôm Lưu Mậu, nhỏ tai : “ đặt đồ vật bên cạnh ông theo lời các , vì những thứ đó mà ông bắt tù. Hôm nay nhận tin, tháng sẽ mở phiên tòa. Đến lúc đó sẽ tòa chứng, chuyện năm đó ông cưỡng bức cũng sẽ công bố, đủ để ông kết án t.ử hình.”

 

Lòng Lưu Mậu thắt , cô thật sự độc ác, bằng chứng đó Chân Hồng Minh nhiều nhất chỉ là tù chung .

 

Anh đột nhiên hiểu tại Dương Lê vội vàng gả cho .

 

Đây là sợ khi công bố, danh tiếng tổn hại, sẽ chịu cưới cô .

 

Bây giờ chỉ kết hôn mới thể định Dương Lê.

 

Trước khi Dương Lê lùi , cô nhẹ nhàng hôn lên má Lưu Mậu, e thẹn : “Ngày mai ăn mặc một chút, ba giờ chiều đợi ở cục dân chính.”

 

“Được.” Yết hầu Lưu Mậu trượt xuống, nắm lấy cổ tay cô: “Hôm nay đừng về nữa.”

 

?

 

Giang Mật và Chân Tú Châu về nhà họ Chân, khi hai ngoài, Dương Lê vẫn về.

 

Chân Tú Châu xách một chiếc túi: “Mật Mật, chị đưa em tìm một ông lão. Ông đây là đồng đội của ông nội chị, chắc thể giúp em gặp Tiêu Lệ.”

 

“Chuyện của bố chị tìm ông ?”

 

“Chưa phiền ông cụ, dù nghỉ hưu , trong tay thực quyền.”

 

Giang Mật gật đầu, cùng Chân Tú Châu thăm một vị lão thủ trưởng.

 

Họ đến đại viện, lính gác ở cổng chặn họ .

 

Chân Tú Châu tự giới thiệu: “Đồng chí, là Chân Tú Châu, con gái lớn của Chân Hồng Minh, đến tìm Dương lão thủ trưởng.”

 

Lính gác thông báo, một lát , đăng ký cho Giang Mật và Chân Tú Châu, dẫn hai trong.

 

Giang Mật theo lính gác, đến một dãy nhà nhỏ liền kề.

 

Cô thấy một thanh niên đang dìu một ông lão chống gậy từ trong nhà , ông lão tóc bạc trắng, nhãn cầu mắt lấy . Tay ông kiểm soát mà run rẩy, bước cũng vững.

 

Lính gác lên tiếng: “Lão thủ trưởng, hai vị là khách của ngài.”

 

 

Loading...