Thập Niên 80: Xuyên Đến Sau Đêm Tân Hôn, Cả Nhà Xem Tôi Là Bảo Bối - Chương 215: Đây Là Đối Tượng Của Thằng Hai

Cập nhật lúc: 2026-02-18 17:01:44
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Không khí dường như ngưng đọng.

 

Giang Kiến Quân chằm chằm đường chỉ rách găng tay, đầu óc “ong” một tiếng, trống rỗng.

 

Anh ngơ ngác Chân Tú Châu, thấy Chân Tú Châu đang găng tay, cũng đầu óc chập mạch chỗ nào, ngón cái và ngón trỏ véo đầu chỉ kéo c.h.ặ.t, vết rách theo đó cũng thu hẹp một chút.

 

Dùng sức quá mạnh, sợi chỉ đứt phựt.

 

“Ờ…”

 

“Ờ…” Giang Kiến Quân đầu chỉ trong tay, Chân Tú Châu, khó khăn nuốt nước bọt.

 

Anh hình như chuyện ngu ngốc.

 

cố ý, đợi lên thành phố mua một đôi găng tay khác đền cho cô.” Giang Kiến Quân lúng túng duỗi thẳng tay mặt Chân Tú Châu, lắp bắp giải thích: “Tay cước, găng tay của cô đeo , khác đeo sẽ lây.”

 

“Bệnh cước lây.” Chân Tú Châu lấy găng tay từ tay , nụ dịu dàng: “ mang về tiệm dùng máy may vá .”

 

Giang Kiến Quân trong lòng vô cùng áy náy, loại găng tay da đắt. Anh rách, cô Chân cần đền, cảm thấy áy náy, đầu Giang Mật.

 

Giang Mật hạ giọng : “Chị Tú Châu cần đền, đó là tấm lòng của chị . Anh đền một đôi mới, hôm nào lên thành phố mua đền cho chị .”

 

Giang Kiến Quân thở phào nhẹ nhõm: “Bao lì xì em cho , đưa cho , tiền mua găng tay.”

 

Nói đến đây, gãi đầu, bối rối : “Mẹ năm nay quản tiền cho nữa, bảo tự gửi ngân hàng.”

 

“Anh cả và ba thì ?”

 

“Mẹ quản nữa.” Giang Kiến Quân dừng bước, buồn bã : “Tối ba mươi, bàn cơm. Mẹ thể quản chúng cả đời, chúng lớn, đều lập gia đình, nên học cách tự quản lý tiền bạc. Tiền mỗi nhà kiếm , đều ghi chép , Tết gửi hết ngân hàng, dùng giấy đỏ gói sổ tiết kiệm đưa cho chúng .”

 

“Các quản lý cho , để hưởng phúc.” Giang Mật thể hiểu suy nghĩ của Giang.

 

Thứ nhất, mấy con trai đều sự nghiệp riêng, mỗi năm thu nhập nhỏ, chi tiêu của họ cũng tăng lên.

 

Thứ hai, họ đều lấy vợ, cha , nên học cách quản lý gia đình nhỏ của .

 

Thứ ba, bà lo già , trở nên hồ đồ, đến lúc chia gia tài, một bát nước bưng bằng, gây cảnh nhà cửa yên.

 

Thứ tư, cuộc hôn nhân thất bại của Giang Kiến Quân, Giang cũng đang tự kiểm điểm, lẽ bà cảm thấy các con trai gia đình riêng, bà còn quản tiền của họ, sẽ khiến con dâu oán giận, nên dứt khoát buông tay.

 

“Em gái, các em khắp nơi, ô tô bất tiện. Anh trông Tiểu Phúc Bảo, chỗ nào cần dùng tiền, nếu em thiếu tiền, góp tiền cho em, mua một chiếc ô tô nhé?”

 

[Fixed] Giang Kiến Quân thấy mặt Giang Mật lạnh đến đỏ bừng, hiền hậu : “Anh thấy họ lái ô tô, sang trọng.”

 

“Năm ngoái chính sách nới lỏng, tư nhân thể mua ô tô, nhưng cần phê duyệt, dù tiền cũng khó mua ô tô.”

 

Giang Mật nhớ mãi đến năm 94 nhà nước mới khuyến khích cá nhân mua ô tô, chỉ cần chứng minh thư là .

 

“Bây giờ vội, đến lúc đó hãy . Tiền của đừng tiêu lung tung em, giữ để phòng khi cần.”

 

Giang Kiến Quân cho là : “Lúc việc gấp, em chắc chắn sẽ bỏ mặc .”

 

“Anh nghĩ sai , em sẽ quản .” Giang Mật che túi: “Chỗ em chỉ , .”

 

Giang Kiến Quân tỏ vẻ lầm : “Em rể, quản em gái ?”

 

Tiêu Lệ : “Cô là chủ gia đình.”

 

Giang Kiến Quân ngây .

 

Giang Mật vui vẻ phá lên.

 

Chân Tú Châu cũng nhịn mím môi .

 

Không khí ngượng ngùng vì rách găng tay đó cũng theo đó tan biến, cả nhóm về nhà họ Giang.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-xuyen-den-sau-dem-tan-hon-ca-nha-xem-toi-la-bao-boi/chuong-215-day-la-doi-tuong-cua-thang-hai.html.]

Chân Tú Châu cửa nhà họ Giang, đột nhiên dừng bước: “Mật Mật, chị quên chuẩn quà Tết.”

 

Tết nhất, đến nhà khác chơi tay , dường như lắm.

 

Giang Mật trực tiếp lấy một hộp bánh quy và một gói kẹo từ trong túi du lịch, nhét tay Chân Tú Châu: “Em chuẩn cho chị .”

 

Từ lúc Chân Tú Châu định đến huyện Nam, Giang Mật chuẩn sẵn quà.

 

Chân Tú Châu ngạc nhiên Giang Mật, ngờ cô chuẩn .

 

Món quà chuẩn mực, gì để chê.

 

“Mật Mật, em nghĩ thật chu đáo.”

 

Chút thoải mái cuối cùng trong lòng Chân Tú Châu cũng tan biến.

 

Giang Mật đến mức cho cô, cô chỉ cần dùng tâm thế bình thường để đối đãi với các bậc trưởng bối nhà họ Giang.

 

nghĩ đến việc đây giả đối tượng của Giang Kiến Quân, đó còn nhận lời đến nhà họ Giang ăn Tết Lạp Bát, đó vì bệnh mà lỡ hẹn.

 

Nghĩ đến trận ốm Tết, Chân Tú Châu khỏi nhớ là Giang Kiến Quân đưa cô đến bệnh viện, ở bên cạnh cô, mua cho cô đồ hộp.

 

Cô nghĩ đến đây, bất giác về phía Giang Kiến Quân, đàn ông dường như cảm nhận , đầu cô.

 

Bốn mắt , Chân Tú Châu hiểu run rẩy mi mắt, vội vàng dời ánh mắt.

 

Giang Kiến Quân cũng nhanh ch.óng dời , giả vờ như chuyện gì bước sân.

 

Chân Tú Châu vì phận , trong lòng thêm một phần tự nhiên.

 

Đặc biệt là ánh mắt , ngay lập tức kéo ký ức của cô trở về bệnh viện, lúc sắp rời , hai .

 

Giang Mật hai đột nhiên trở nên im lặng, cũng nhớ chuyện , thầm nghĩ nhất nên nhắc nữa.

 

Mẹ Giang, bố Giang và Tiểu Phúc Bảo thấy tiếng động, mở cửa , thấy về, ai nấy đều nở nụ rạng rỡ.

 

“Các con về , chúng đợi lâu . Trong nhà đốt than, các con mau sưởi ấm.” Mẹ Giang Giang Mật, Tiêu Lệ, Tiêu Dương và Tiêu Noãn Noãn, thấy họ vẻ mệt mỏi, bà xót xa : “Các con mệt thì về phòng ngủ một giấc, ở nhà cần câu nệ lễ tiết.”

 

“Mẹ, tụi con ngủ tàu , bây giờ buồn ngủ.” Giang Mật khoác tay Chân Tú Châu, giới thiệu: “Đây là một chị con mới nhận, theo con từ Kinh Thị về huyện Nam.”

 

Mẹ Giang khi thấy Chân Tú Châu, kinh ngạc, chỉ xinh , khí chất tuyệt vời, giống con gái nhà nông thôn thể nuôi dưỡng .

 

Giang Mật giới thiệu như , dám nghĩ nhiều rằng Chân Tú Châu chính là “đối tượng” của Giang Kiến Quân.

 

Thực sự quá xinh .

 

Một cô gái như , kế chứ?

 

“Chào bác trai, bác gái.” Chân Tú Châu chào một tiếng.

 

Bố Giang và Giang đáp lời, nhiệt tình : “Cô gái, nhà , cháu ăn cay ?”

 

“Ăn một chút ạ.” Chân Tú Châu thản nhiên trả lời: “Cháu sống ở huyện Nam mấy năm, thể chấp nhận khẩu vị ở đây, bác cần đặc biệt chăm sóc cháu ạ.”

 

Mẹ Giang đến đây cảm thấy gì đó đúng, để lộ vẻ gì hỏi: “Cô gái, cháu năm nay bao nhiêu tuổi ? Quen Mật Mật ở Kinh Thị ?”

 

“Cháu năm nay hai mươi sáu tuổi mụ.” Chân Tú Châu thông đồng với Giang Mật, nên thành thật trả lời: “Cháu và Mật Mật quen ở huyện Nam.”

 

Nhà ở Kinh Thị, đến huyện Nam mấy năm, là bạn của Giang Mật, năm nay hai mươi sáu tuổi… tất cả đều khớp với đối tượng đây của Giang Kiến Quân.

 

Sắc mặt Giang đổi, mời Chân Tú Châu xuống, gọi Giang Kiến Quân bếp giúp rót nước sôi.

 

Giang Kiến Quân nghĩ nhiều, trực tiếp theo Giang bếp.

 

Mẹ Giang kéo sang một bên, ngó Chân Tú Châu trong nhà chính, nhỏ giọng hỏi: “Đây là đối tượng của con ?”

 

 

Loading...