Thập Niên 80: Xuyên Đến Sau Đêm Tân Hôn, Cả Nhà Xem Tôi Là Bảo Bối - Chương 213: Rũ Sạch Quan Hệ Giữa Bọn Họ
Cập nhật lúc: 2026-02-18 17:01:42
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chân Tú Châu vô cùng ngạc nhiên: “Trước đây dì từng thấy ?”
Trong ấn tượng của cô, Dương Lê dường như ghét Lưu Mậu. Mỗi nhắc đến Lưu Mậu, giọng điệu đều khó chịu, cô bao giờ nghĩ rằng giữa hai họ tình cảm.
“ tình cờ gặp hai , đến trường đưa đồ cho cô, cũng thấy mấy .” Dì Lưu lúc đó nghĩ nhiều, vì Chân Tú Châu mời họ đến nhà mấy , cho bạn bè mượn chỗ để tổ chức sinh nhật. Dương Lê và Lưu Mậu quan hệ , bà thấy bình thường: “Cô thấy gì đúng ?”
Chân Tú Châu nhíu c.h.ặ.t mày, nghi ngờ hỏi: “Sau khi Dương Lê cửa, cô và Lưu Mậu còn qua ?”
Dì Lưu suy nghĩ một lát, lắc đầu: “Không thấy nữa.”
Chân Tú Châu bên mép giường, đàn ông tuấn tú lịch lãm trong ảnh, gia thế của bình thường, chỉ trong vài năm trở thành ông chủ của công ty xây dựng Hào Thắng.
Chỉ là địa vị của bây giờ, liệu Dương Lê giúp sức ?
Nhổ củ cải lôi cả bùn.
Chân Tú Châu cảm thấy cần điều tra Lưu Mậu, thể tìm thấy manh mối.
?
Giang Mật và Tiêu Lệ cùng vợ chồng Cung lão giáo thụ xem Gala mừng xuân đón giao thừa, đến nửa đêm mười hai giờ, bên ngoài vang lên tiếng pháo.
Giang Mật vui vẻ : “Thầy, sư mẫu, chúc mừng năm mới!”
“Chúc mừng năm mới.” Cung lão phu nhân từ trong túi lấy bốn bao lì xì, lượt đưa cho Giang Mật, Tiêu Lệ, Tiêu Dương và Tiêu Noãn Noãn: “Năm mới, hai vợ chồng già chúc các con vạn sự như ý, năm năm bình an.”
Giang Mật nụ hiền từ khuôn mặt của Cung lão giáo thụ và Cung lão phu nhân, chỉ cảm thấy ấm áp và cảm động, mừng cho Tiêu Lệ.
Anh là ai thật lòng đối đãi, dù mất cha , vẫn còn nhiều bậc trưởng bối thương yêu như con ruột.
Bên ngoài tuyết rơi lất phất, trong TV vang lên tiếng chúc mừng năm mới rộn ràng.
Giang Mật cầm bao lì xì trong tay, cảm nhận một hương vị Tết và hạnh phúc khác lạ.
“Ngày mai các con còn xe, bây giờ ngủ .” Cung lão phu nhân dậy từ ghế sofa, hiền từ với Tiêu Dương và Tiêu Noãn Noãn đang ngáp ngắn ngáp dài: “Đi, đưa các con ngủ.”
Tiêu Dương và Tiêu Noãn Noãn ngoan ngoãn theo Cung lão phu nhân phòng.
Giang Mật và Tiêu Lệ cũng về phòng.
Tiêu Lệ chiếc giường ngăn nắp, chính là chiếc giường ngủ , vẫn dọn , như thể sẽ , lúc nào cũng chuẩn sẵn cho .
“Trước đây ở Kinh Thị đều ở phòng .” Tiêu Lệ cởi quần áo, lật chăn lên giường.
Nhà của Cung lão giáo thụ và Cung lão phu nhân hệ thống sưởi bằng lò .
Giang Mật bên cạnh , hỏi: “Chuyện của Tân Lập giải quyết thế nào ?”
“Hứa Hoa đồng ý ký cho chúng .” Tiêu Lệ ôm Giang Mật lòng, cúi đầu hôn lên vầng trán mịn màng của cô: “Đều nhờ vợ của cả.”
Giang Mật bật , đầu tựa l.ồ.ng n.g.ự.c , lắng nhịp tim trầm mạnh mẽ của : “Hợp đồng ký ?”
“Sau Tết mới ký.”
“Sẽ đổi gì chứ?” Giang Mật lo lắng : “Trước đó em Hứa Hoa và Từ Kiều cãi , Hứa Hoa vì em giúp xưởng may mà lung lay, chắc chắn là Hào Thắng mang cho lợi ích lớn hơn.”
[Fixed] Thiên hạ rộn ràng đều vì lợi mà đến, thiên hạ nhốn nháo đều vì lợi mà .
Thương nhân đều vì một chữ “lợi”.
Tiêu Lệ im lặng một lúc : “Vấn đề lớn.”
Giang Mật từ khoảnh khắc dừng , đoán rằng cũng chắc chắn, liệu đổi gì .
Dù đây Tân Lập chọn Hào Thắng, đó vì sự tranh giành của Tiêu Lệ, họ mới chọn Tiêu Lệ.
Nếu trong thời gian , Hào Thắng đưa thêm điều kiện, thì vẫn thể đổi.
Giang Mật thở dài, tiếc là đang trong dịp Tết, nhân viên phòng dự án nghỉ, ký sớm cũng khó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-xuyen-den-sau-dem-tan-hon-ca-nha-xem-toi-la-bao-boi/chuong-213-ru-sach-quan-he-giua-bon-ho.html.]
Cô hỏi: “Hào Thắng thực lực ?”
“Hào Thắng chống lưng.” Nói đến đây, Tiêu Lệ thêm một câu: “Ông chủ Hào Thắng trẻ, chỉ mới hai mươi sáu tuổi, là bạn cùng lớp với cô Chân.”
Giang Mật kinh ngạc: “Người chống lưng cho Lưu Mậu là Chân Hồng Minh chứ?”
“Không giống.” Tiêu Lệ phủ nhận: “Chân Hồng Minh ở phương diện đặc biệt trong sạch, bao giờ lạm dụng quyền lực vì lợi ích cá nhân. Hôm nay thầy với , lúc đầu Chân Hồng Minh giúp nhà hàng của chúng vượt qua khó khăn, ông dùng quan hệ của , mà là nhờ đồng đội của ông , rũ sạch quan hệ với ông , chuyện cần nhắc nữa.”
Giang Mật “ồ” một tiếng, hỏi nữa.
?
Sáng sớm hôm , Cung lão phu nhân dậy sớm nấu bữa sáng.
Gia đình Tiêu Lệ ăn sáng xong cáo từ.
Cung lão giáo thụ lưu luyến, vì ông , gặp mặt tiếp theo sẽ cách xa quá lâu.
Giang Mật và Tiêu Lệ về khách sạn , thu dọn hành lý, thẳng ga tàu.
Khi đến ga tàu, mới bảy giờ mười phút.
Ở cổng , Giang Mật thấy Chân Tú Châu xách vali da.
“Chị Tú Châu!” Giang Mật chạy nhanh về phía cô, thấy sắc mặt Chân Tú Châu tái nhợt, như thể cóng, vẻ mặt chút đờ đẫn: “Chị đợi lâu ?”
Chân Tú Châu nhếch môi: “Chưa, chị mới đến.”
Lúc cô định , thuê một vệ sĩ để bảo vệ dì Lưu. Cô tạm biệt bố, bố giữ cô , chỉ chúc cô lên đường bình an.
Lần về Kinh Thị, thái độ của bố khác hẳn so với ở huyện Nam.
Trước đây, ông cô về Kinh Thị, dáng một cha hiền từ, hòa ái.
bây giờ lạnh nhạt hơn nhiều.
“Chị chứ?” Giang Mật thấy cô vẻ nặng trĩu tâm sự, khỏi lo lắng.
“Chị .” Chân Tú Châu dẫn họ trong, dừng ở một góc , cô Tiêu Lệ đang im lặng bên cạnh, “Anh đến Kinh Thị là vì dự án của Tân Lập? Đối thủ cạnh tranh của một công ty tên là Hào Thắng?”
“Phải.” Tiêu Lệ nghĩ đến mối quan hệ giữa Chân Tú Châu và Lưu Mậu, “Cô và ông chủ Hào Thắng quan hệ ?”
Chân Tú Châu : “Chúng đây là bạn học, khá thiết, khi và Uông Nguyên ở bên thì còn qua với họ nữa. Bây giờ các lấy dự án ?”
Tiêu Lệ giấu giếm: “Đã chốt .”
“Vậy cẩn thận một chút, Lưu Mậu đây chút tự phụ, những năm gần đây tính cách đổi, hành sự khá quyết liệt.”
Chân Tú Châu dám bứt dây động rừng, liên lạc với một bạn học khác quan hệ , cố ý hỏi thăm tình hình của các bạn học khác, moi một thông tin về Lưu Mậu.
Trước đây cô tưởng Lưu Mậu tự năng lực, mượn sức của Dương Lê, nên nhanh ch.óng leo lên.
Kết quả bất ngờ, Lưu Mậu dùng quan hệ của Dương Lê, mà chỗ dựa khác.
Vòng tròn của họ lớn lớn, nhỏ cũng nhỏ.
Người chống lưng cho Lưu Mậu, là đối thủ của bố cô.
Chân Tú Châu lo lắng cho dự án của Tiêu Lệ: “ sợ các đối đầu trực diện, sẽ khó vững ở Kinh Thị.”
Tiêu Lệ sợ: “Mỗi một bản lĩnh.”
Chân Tú Châu tiện thêm, nhiều chuyện cô cũng rõ lắm, chỉ sợ nhiều phản tác dụng, cản trở tiền đồ của Tiêu Lệ.
Bên , tứ hợp viện nhà họ Chân.
Dương Lê từ phòng ngủ , đến nhà chính, thấy chỉ Chân Hồng Minh và Chân Gia Bảo đang ăn cơm, cô nhướng mày: “Tú Châu ?”