Thập Niên 80: Xuyên Đến Sau Đêm Tân Hôn, Cả Nhà Xem Tôi Là Bảo Bối - Chương 208: Bọn Họ Muốn Chiêu Mộ Giang Mật

Cập nhật lúc: 2026-02-18 17:01:37
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Từ Kiều hiểu Hứa Hoa, chọn công ty xây dựng ở Kinh Thị vì hai lý do.

 

Một là công ty xây dựng ở huyện Nam tuy , nhưng là ngoại tỉnh.

 

Hai là công ty xây dựng ở Kinh Thị điều.

 

“Anh xem mà , em chọn vật liệu mẫu đây, sáu giờ cùng đón .”

 

Từ Kiều can thiệp quyết định của Hứa Hoa, cầm bản vẽ thiết kế rời .

 

Hứa Hoa ý trong lời của cô, đây đợi cô tan .

 

Anh dụi tắt điếu t.h.u.ố.c, cầm lấy một xấp bản vẽ bàn việc, ngạc nhiên nhướng mày.

 

Bản vẽ thiết kế khác hẳn với phong cách thường ngày của Từ Kiều.

 

Bản vẽ mà phòng thiết kế thêm giờ trong thời gian , sáng nay Từ Kiều cho xem qua, so với thiết kế mắt, nhiều sự mới mẻ.

 

Gần như thể nghĩ ngay , những bản thiết kế , lẽ là do quý nhân cung cấp cảm hứng cho Từ Kiều.

 

là một nhân tài.” Hứa Hoa nảy sinh ý định chiêu mộ.

 

“Cốc cốc!” Cửa gõ, giọng thư ký vang lên bên ngoài: “Tổng giám đốc Hứa.”

 

Hứa Hoa khóa bản vẽ thiết kế ngăn kéo: “Vào .”

 

Thư ký bước , cung kính : “Tổng giám đốc Hứa, của Hào Thắng mời ngài tối nay ăn cơm.”

 

“Bên Hào Thắng từ chối , ngày mai hãy .” Hứa Hoa dặn dò: “Cô đến khách sạn lớn Kinh Thị đặt một phòng riêng, tối nay mời khách quý.”

 

Thư ký hỏi: “Mấy giờ ạ? Khách kiêng món gì ?”

 

Hứa Hoa sững sờ, thẳng đến tìm Từ Kiều.

 

Từ Kiều đang bận tối mắt tối mũi, thấy đến, liền vỗ bản vẽ : “Chúng vải denim mài màu chàm, sắp xếp .”

 

“Được.” Hứa Hoa thấy cô định , liền nắm tay cô : “Khách quý kiêng món gì ?”

 

Từ Kiều vỗ trán: “Em quên hỏi . Thế , lo vải , lát nữa đích đến nhà hàng gọi món, em đến nhà trọ Hữu Nghị đón .”

 

Hứa Hoa đột nhiên thấy nhà trọ Hữu Nghị, chút quen tai, nghĩ nhiều, rời khỏi nhà xưởng.

 

?

 

Sáu giờ tối, một chiếc ô tô con đỗ nhà trọ Hữu Nghị.

 

Giang Mật dẫn Tiêu Dương và Tiêu Noãn Noãn lên xe.

 

Tiêu Lệ lên xe cuối cùng.

 

Từ Kiều thấy hai đứa trẻ, ngạc nhiên hỏi: “Cô Giang, đây là con của cô ?”

 

“Đây là em trai, em gái của .” Giang Mật vuốt b.í.m tóc của Tiêu Noãn Noãn, chúng ngay ngắn, mắt tròn xoe về phía , ngoan ngoãn lung tung, khóe môi nở một nụ : “Các con gọi chị .”

 

Tiêu Dương và Tiêu Noãn Noãn ngoan ngoãn : “Chị ạ.”

 

Từ Kiều hai đứa nhỏ dễ thương, một tiếng “chị” khiến cô vui mừng khôn xiết, vội vàng lấy hai thanh sô cô la đưa cho chúng.

 

“Chị cho các em ăn sô cô la!”

 

Tiêu Noãn Noãn và Tiêu Dương thanh sô cô la mặt, lặng lẽ nuốt nước bọt, đồng loạt đầu Giang Mật.

 

Giang Mật đồng ý: “Chị cho các con ăn, các con cảm ơn chị .”

 

Loại sô cô la hàng nội địa.

 

Tiêu Dương nhận lấy sô cô la, chia một miếng cho Tiêu Noãn Noãn, đồng thanh : “Cảm ơn chị ạ.”

 

“Các em ngoan quá!” Từ Kiều thấy hai đứa nhỏ điều, lễ phép, cảm tình tăng lên gấp bội: “Các em học ?”

 

“Chúng con học lớp mẫu giáo lớn ạ.”

 

“Thi bao nhiêu điểm?”

 

Tiêu Noãn Noãn ưỡn n.g.ự.c nhỏ, tự hào : “Hai điểm một trăm ạ.”

 

Tiêu Dương mím c.h.ặ.t môi, gì.

 

Tiêu Noãn Noãn vạch trần: “Anh hai hai điểm 0 ạ.”

 

Tiêu Dương cảm thấy mất mặt, cãi : “Dễ quá, trẻ con ba tuổi cũng , con lười .”

 

Tiêu Noãn Noãn đưa câu hỏi chí mạng: “Vậy thi 0 điểm, bằng cả trẻ con ba tuổi ?”

 

Tiêu Dương: “…”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-xuyen-den-sau-dem-tan-hon-ca-nha-xem-toi-la-bao-boi/chuong-208-bon-ho-muon-chieu-mo-giang-mat.html.]

Cậu bé sĩ diện : “Con thèm , chứ .”

 

Tiêu Noãn Noãn : “Vậy em hỏi , một vạn nhân một vạn bằng mấy?”

 

Tiêu Dương: “…”

 

Cậu bé sĩ diện : “Cái con học.”

 

“Cái học thì , cái học thì .” Tiêu Noãn Noãn hừ hừ: “Anh hai, chính là con thỏ chạy đua với rùa.”

 

Chị dâu , tiền đồ, một chút thông minh, nhưng nỗ lực nhiều.

 

Nếu nỗ lực, cho dù thông minh, cũng sẽ tiền đồ.

 

Gương mặt nhỏ của Tiêu Dương đỏ bừng.

 

Từ Kiều hai em cãi , ngặt nghẽo.

 

Giang Mật bênh vực Tiêu Dương, nhóc quá kiêu ngạo tự mãn, cho một bài học, mới chịu khó học hành.

 

Tiêu Lệ bất ngờ : “Con mà thi đạt nữa là sẽ lớp. Đến lúc đó Noãn Noãn học lớp một, con vẫn còn học mẫu giáo lớn.”

 

Tiêu Dương trợn tròn mắt, vẻ mặt kinh hãi.

 

Lại thể lớp?!

 

“Con thấy mất mặt ?” Tiêu Lệ nhếch môi: “Anh thấy khá hổ đấy.”

 

Tiêu Dương hoảng hốt: “Anh cả, bây giờ con thi 0 điểm, lớp ? Lần con sẽ học hành chăm chỉ, sẽ lớp chứ?”

 

Em gái học lớp một, còn học mẫu giáo lớn, mà còn mặt mũi ở trong lớp?

 

Đám đàn em của sẽ nhạo .

 

Giọng Tiêu Lệ nghiêm túc: “Anh học mẫu giáo lớn, vì ốm nên thi. Học kỳ cuối, cô giáo thi hai điểm một trăm mới lớp.”

 

Tiêu Dương cảm thấy như trời sập, co rúm như một con chim cút nhỏ.

 

Trong đầu là thi hai điểm một trăm mới lớp.

 

Nếu bất cẩn thiếu một điểm, là sẽ lớp?

 

Cậu lo lắng Giang Mật, xác nhận với chị dâu.

 

Giang Mật dịu dàng: “Lúc chị học, từ mẫu giáo lớn nhảy cóc lên lớp hai, phiền não lớp.”

 

Miệng Tiêu Dương tròn xoe, chị dâu lợi hại như !

 

Cậu đột nhiên phát hiện thi 0 điểm chẳng ngầu chút nào, ngược còn hổ.

 

Cậu cũng nhảy lớp như chị dâu!

 

“Anh cả, em lớp.” Tiêu Dương hùng hồn : “Em học chị dâu nhảy lớp! Ngầu quá!”

 

Tiêu Lệ: “…”

 

Anh nhớ Giang Mật lúc nhỏ đòi học, còn thiếu một năm mới đến tuổi học, gia đình gửi học. Cô lúc nhỏ , thường xuyên trốn học, học ba năm mẫu giáo lớn mới lên lớp một.

 

Môn toán của cô chỉ thi vài điểm, phê bình ở hội trường lớn của trường. Tuy nêu tên, nhưng đều là cô, ngày hôm cô xin nghỉ học.

 

Giang Mật ánh mắt khó của Tiêu Lệ đến ngơ ngác.

 

Chiếc ô tô con dừng , một nhóm xuống xe.

 

Từ Kiều dẫn gia đình họ đến phòng riêng, giữa đường hỏi: “Các vị kiêng món gì ?”

 

Giang Mật đáp: “Không .”

 

Từ Kiều gật đầu, đẩy cửa phòng riêng, Hứa Hoa đang chuyện với thư ký, thấy tiếng động, đầu cửa, thấy Giang Mật Từ Kiều.

 

Gương mặt quá trẻ trung khiến sững sờ, nhưng nhanh ch.óng phản ứng , ung dung dậy.

 

“Chào cô, tên là Hứa Hoa.” Hứa Hoa lịch sự đưa tay với Giang Mật.

 

Giang Mật bắt tay : “Giang Mật.”

 

Hứa Hoa bóng dáng cao lớn phía cô, nhận ngay là của công ty xây dựng huyện Nam.

 

Anh suy nghĩ nhanh ch.óng, nhưng vẻ mặt hề đổi: “Cô Giang, Tiêu là gì của cô?”

 

Giang Mật giới thiệu: “Tiêu Lệ, chồng .”

 

Sự nghi ngờ trong lòng Hứa Hoa ngày càng lớn.

 

Từ Kiều bên cạnh cũng ngạc nhiên: “Lão Hứa, quen chồng của cô Giang ?”

 

 

Loading...