Thập Niên 80: Xuyên Đến Sau Đêm Tân Hôn, Cả Nhà Xem Tôi Là Bảo Bối - Chương 204: Dạy Dỗ Cho Một Bài Học
Cập nhật lúc: 2026-02-18 17:01:32
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giọng của Giang Mật xen lẫn tiếng rè của dòng điện truyền tai Chân Tú Châu, sống lưng đang cứng đờ của cô thả lỏng, giọng càng thêm mềm mại: “Mật Mật, em tìm Tiêu Lệ ?”
“Em tìm .” Giang Mật nhạy bén nhận giọng của Chân Tú Châu gì đó , trong nền hình như còn tiếng trẻ con , cô lo lắng hỏi: “Chị Tú Châu, chị ?”
“Chị .” Chân Tú Châu nhiều điều hỏi Chân phụ, nhưng thái độ của ông trong thư phòng chặn những lời cô định .
Ông dường như cô can thiệp quá nhiều, thậm chí còn cho cô cảm giác, nếu cô Dương Lê, e rằng trong mắt ông cô đang gây sự, cố tình ly gián.
Mỗi khi nghĩ đến những điều , những lời sắp buột khỏi miệng đều nghẹn ở cổ họng.
Ông chỉ hy vọng cô chăm sóc cho bản là đủ .
Cảm giác loại trừ ngoài càng thêm mãnh liệt, trong lòng một sự bức bối và tủi nên lời.
Đôi khi Chân Tú Châu thậm chí còn hy vọng, trong lòng ông một chút vị trí nào cho cô, chỉ chứa đựng hai con .
Như cô thể chút gánh nặng mà nhẫn tâm cắt đứt tất cả.
“Trẻ con đang mẩy thôi.” Chân Tú Châu với giọng thoải mái: “Em đến chỗ chị ?”
Lời của Chân phụ xen : “Tú Châu, nhà chúng bây giờ tiện tiếp khách, bạn của con cần đặc biệt đến thăm để cảm ơn, tấm lòng của cô bố nhận .”
Dương Lê đang phân tâm điện thoại của Chân Tú Châu, đột nhiên thấy lời của Chân Hồng Minh, cô thể đoán suy nghĩ của ông. Nếu là quan tâm Chân Tú Châu, nhưng ngay cả bạn của cô cũng gặp.
Nếu là quan tâm Chân Tú Châu, luôn ý che chở.
Chân phụ hờ hững liếc Dương Lê, giọng điệu ôn hòa: “Tú Châu, thời gian hãy gặp. Bạn của con cũng mới đến Kinh Thị, họ chắc việc riêng cần , bảo họ cần quá khách sáo.”
Chân Tú Châu đáp một tiếng, ngón tay siết c.h.ặ.t vạt áo, hít sâu một : “Mật Mật, các em nghỉ ngơi cho khỏe, thời gian hãy đến.”
Giang Mật thấy lời của Chân phụ, càng cảm thấy nhà họ Chân xảy chuyện. chào đón, cô đường đột đến sẽ thất lễ.
“Được, khi nào chị rảnh, chúng cùng ăn một bữa.”
“Được.”
Chân Tú Châu cúp điện thoại, đầu thì thấy vệ sĩ đang cứng rắn bế Chân Gia Bảo .
Chân phụ theo .
Trong phòng chỉ còn Dương Lê và Tào ma.
Chân Tú Châu chằm chằm Dương Lê, hai coi như vạch mặt .
Dương Lê dậy, chỉnh trang phục, lạnh: “Chân Tú Châu, chị thấy đấy. Trong lòng lão Chân, con trai quan trọng hơn con gái như chị nhiều. Con gái gả là nhà khác, con trai thì khác, khi ông trăm tuổi, con trai là nâng linh cữu cho ông .”
Chân Tú Châu lạnh lùng : “Dương Lê, nếu địa vị của hai con cô trong lòng bố thực sự thể lay chuyển, thì tại cô coi như kẻ thù, tốn công tốn sức ly gián quan hệ cha con chúng ?
Cô càng để ý , càng chứng tỏ địa vị của trong lòng bố. quan tâm cô mục đích gì, sẽ để cô như ý.”
Dương Lê nhướng mày, khá ngạc nhiên sự đổi của Chân Tú Châu: “ xem, chị định xử lý thế nào!”
“Xử lý thì dám.” Chân Tú Châu nở một nụ dịu dàng: “Lê Lê, chúng từng là bạn , đến mức phân biệt , cô thể tùy ý dùng đồ của . Vừa cô Gia Bảo và giống con, thể sinh con , cố tình những lời đó để chọc tức .
Hôn nhân của thất bại, bây giờ ngay cả một phụ nữ cũng coi là. Dựa mối quan hệ của gia đình, tìm một môn đăng hộ đối. Nhà đối phương tiền quyền, cưới một thể sinh con, còn ly hôn như để gì?
Không đúng, bây giờ ngay cả ngôi nhà cuối cùng cũng còn, coi như là gì cả.
kích động sẽ gì?
Cô mới quen ngày đầu, là một yếu đuối, sẽ như cô mong mà cắt đứt quan hệ cha con, vì dũng khí để cắt đứt. sẽ chỉ tuyệt vọng mà c.h.ế.t, kéo cô c.h.ế.t cùng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-xuyen-den-sau-dem-tan-hon-ca-nha-xem-toi-la-bao-boi/chuong-204-day-do-cho-mot-bai-hoc.html.]
Vẻ mặt Chân Tú Châu vô cùng nghiêm túc, thẳng mắt Dương Lê, giọng nhẹ nhàng, chút gợn sóng, vẫn dịu dàng mềm mại như , nhưng khiến Dương Lê bất giác cảm thấy sợ hãi.
Dương Lê sợ Chân Tú Châu tranh giành với cô , đấu trí đấu dũng với cô .
cô sợ một sống.
Một sống nữa, tương đương với điểm yếu, sợ gì cả, chuyện gì cũng thể .
Chân Tú Châu dịu dàng : “Lê Lê, cô bây giờ mới hai mươi sáu tuổi, là một phu nhân quan chức quyền thế, còn một đứa con trai đáng yêu. Cô giống , cô tất cả những gì ngưỡng mộ.
Nếu còn, sẽ tiếc cho cô bao. Không giống , nhiều nhất chỉ thở dài một câu, coi như là một cái c.h.ế.t , kiếp sáng mắt .”
Dương Lê lùi mấy bước, ngón tay siết c.h.ặ.t lòng bàn tay, cảm thấy Chân Tú Châu điên .
Chân Tú Châu thấy sự sợ hãi trong mắt Dương Lê, khóe môi khẽ nhếch xuống. Dù bố cô can thiệp, cô cũng cho nhẽ.
Nếu là nhà họ Chân với Dương Lê, cô sẽ chuộc tội, dù cũng là vì cô mà kéo Dương Lê chuyện .
Nếu là Dương Lê tính kế họ, cô sẽ để Dương Lê hưởng thụ tất cả những gì trộm .
“Tào ma, lúc bà đến nhà họ Chân ứng tuyển, ai dạy bà quy củ ? Là một giúp việc, khi chủ nhân chuyện, đến lượt bà lắm mồm.”
Chân Tú Châu nhẹ nhàng : “Bà sa thải , mời bà rời khỏi nhà họ Chân ngay bây giờ.”
Dương Lê mặt tái mét: “Dựa cái gì?”
“Dựa việc họ Chân.” Chân Tú Châu ôn hòa : “Lê Lê, cô xem, nếu cũng ầm lên như Gia Bảo, bố sa thải bà ?”
Cô tin bố sẽ vì Lưu ma ngã gãy chân mà đưa thẳng bà về quê, chắc chắn là Dương Lê gì đó.
“ sẽ với bố, để ông đón Lưu ma về.”
Sắc mặt Dương Lê lập tức đổi, ban đầu chính là đuổi Lưu ma , nên mới đổ nước cửa phòng Lưu ma cho đóng thành một lớp băng.
Lưu ma trời sáng dậy, lúc ngoài giẫm băng trượt chân ngã gãy chân. Sau đó cô danh chính ngôn thuận đưa , thuê Tào ma về.
Nếu Lưu ma nhà họ Chân, chắc chắn sẽ để mắt đến cô .
?
Giang Mật thấy tiếng tút tút ở đầu dây bên , liền đặt ống xuống.
Bên ngoài trời lạnh, cô để Tiêu Dương và Tiêu Noãn Noãn ngoài, nhờ Tiêu Lệ trông chừng chúng.
Cô xoa xoa tay, hít một cũng cảm thấy lạnh buốt.
Giang Mật kéo khăn quàng cổ che kín miệng mũi, hai tay đút túi, cúi đầu, nhanh chân về phía nhà trọ.
“Rầm…”
Giang Mật đ.â.m lảo đảo về phía , một chồng tài liệu rơi vãi đất.
“Xin , vội quá, để ý đường, va cô .”
Giang Mật thấy đối phương vội vàng xin , xuống nhặt những tài liệu rơi nền tuyết.
Cô vội : “Không , cũng đường.”
Giang Mật xuống nhặt tài liệu cùng, thấy những tờ giấy rơi vãi đó vẽ những bản thiết kế thời trang.