Thập Niên 80: Xuyên Đến Sau Đêm Tân Hôn, Cả Nhà Xem Tôi Là Bảo Bối - Chương 201: Tát Thẳng Vào Mặt Ả Ta
Cập nhật lúc: 2026-02-18 17:01:29
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiểu Liêu cầm tấm vé tàu trong tay, chuyến xe lúc bốn giờ rưỡi chiều nay.
Trong lòng cảm thấy khó chịu, chua xót, chẳng còn chút tâm tư ghen tị nào nữa.
“Anh, là chị dâu sẽ đến ? Anh định một ở Kinh Thị ?”
“Không, vé của cũng trả.”
“Ồ.” Tiểu Liêu chìa tay : “Vé của cần dùng nữa, em trả giúp .”
Tiêu Lệ: “…”
“Anh, là .” Tiểu Liêu chân thành : “Cho nên mới một chị dâu như .”
Cậu toe toét : “Em mua bữa sáng cho chị dâu, ở với chị dâu nhiều hơn .”
Cậu xong câu đó hớn hở bỏ .
?
Giang Mật dẫn Tiêu Dương và Tiêu Noãn Noãn từ nhà tắm công cộng về, về thấy Tiêu Lệ ở cửa.
Cô đảo mắt một vòng, tay trống , chẳng thấy bữa sáng .
Tiêu Lệ : “Tiểu Liêu mua bữa sáng .”
“Ồ.” Giang Mật mở khóa, đẩy cửa phòng: “Em về cùng với chị Tú Châu, em nghĩ thầy của và ông Chân giúp đỡ chúng , bây giờ đến Kinh Thị thì nên đích đến nhà cảm ơn mới phép.”
“Trước đây hứa với thầy, Tết sẽ đưa em đến Kinh Thị đến thăm họ.” Tiêu Lệ cầm lấy cái chậu trong tay cô đặt xuống: “Buổi sáng các em nghỉ ngơi một chút, buổi chiều đến nhà ông Chân , sáng mai hãy đến nhà thầy.”
Giang Mật gật đầu, mai là đêm giao thừa, tiện đến nhà họ Chân.
“Sau bữa trưa, em sẽ gọi điện cho chị Tú Châu.”
Lúc chia tay Chân Tú Châu, Giang Mật lưu điện thoại nhà cô , chỉ sợ đường đột đến thăm mà nhà họ tiện thì sẽ thất lễ quá.
“Không chị Tú Châu về đến nhà .”
Giang Mật khá lo lắng cho Chân Tú Châu.
Tiêu Lệ khẽ : “Ông Chân vẫn còn tình cha con với cô Chân, chắc sẽ để cô chịu thiệt thòi .”
Giang Mật thở dài: “Hy vọng là .”
?
Ở một nơi khác, khi chia tay Giang Mật, Chân Tú Châu về thẳng nhà họ Chân.
Nhà họ Chân là một tứ hợp viện nhỏ mang đậm dấu ấn thời gian.
Cô cửa, cánh cổng lớn sơn son thếp vàng mà lòng dâng lên cảm giác bồi hồi của xa quê trở về.
Cô chần chừ mãi thể đưa tay lên gõ cửa.
Bên trong tiếng chuyện vọng , Chân Tú Châu bất giác lùi mấy bước, trốn .
ngay đó, cánh cổng lớn mở , một phụ nữ trung niên xuất hiện cửa.
“Cô là ai?” Người phụ nữ thấy Chân Tú Châu thì bất giác đ.á.n.h giá cô một lượt, thấy khí chất và dung mạo của Chân Tú Châu, bà nhíu mày: “Cô tìm ai?”
Chân Tú Châu thấy gương mặt xa lạ thì khỏi ngẩn .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-xuyen-den-sau-dem-tan-hon-ca-nha-xem-toi-la-bao-boi/chuong-201-tat-thang-vao-mat-a-ta.html.]
Cô đáp: “ tên Chân Tú Châu, đây là nhà của .”
Người phụ nữ sững sờ, lập tức nhớ ông chủ còn một cô con gái, hạ gả đến huyện Nam.
Chỉ điều bà chủ coi thường cô cả, một tiểu thư khuê các phận, địa vị, gả cho một gã đàn ông ăn bám thì cũng thôi , mà còn gã ăn bám đó bắt nạt, đúng là thứ bùn nhão trát tường, bắt nạt cũng đáng đời.
Ánh mắt phụ nữ Chân Tú Châu bất giác mất vài phần kính trọng: “Cô cả, bà chủ đang ở nhà đấy ạ.”
Chân Tú Châu siết c.h.ặ.t t.a.y cầm vali, các đốt ngón tay trắng bệch, một lời, bước nhà chính.
“Tào ma, bà còn lấy máy ảnh ? Mai lão Chân và Gia Bảo chơi, chụp ảnh cho hai cha con họ đấy!”
Người phụ nữ đầu , thấy Chân Tú Châu ở cửa, nụ mặt lập tức cứng đờ, kinh ngạc : “Tú Châu?”
Chân Tú Châu phụ nữ mặt, dung mạo xinh , mặc một chiếc sườn xám màu sẫm, trông vẻ chững chạc, già dặn, hợp với gương mặt quá đỗi trẻ trung của cô .
Tiếng nhạc du dương vang lên từ phía phụ nữ.
Chân Tú Châu chiếc máy hát đĩa bên cạnh phụ nữ, đĩa nhạc đang mâm xoay.
Chiếc máy hát đĩa là di vật của cô, cô vô cùng trân trọng, lúc đến huyện Nam đặc biệt dùng tấm vải chống bụi che , khóa trong tủ.
Người phụ nữ theo ánh mắt của Chân Tú Châu, điều chỉnh vẻ mặt: “Tú Châu, máy móc dùng sẽ dễ hỏng. Chị quý chiếc máy hát đĩa , em thấy nó sắp rỉ sét nên lấy bật đĩa nhạc, ngày nào cũng bảo dưỡng cẩn thận.”
Người phụ nữ tiến gần Chân Tú Châu vài bước: “Chị để ý chứ?”
“Dương Lê, để ý, đây là đồ của để .” Sự giáo dưỡng của Chân Tú Châu khiến cô thể những lời tục tĩu: “Cô dùng chồng của , đến đồ của bà cô cũng nhúng chàm ?”
“Tú Châu, câu chị sai . vốn động đồ thừa của khác, nhưng ai bảo xui xẻo, ép nhặt đồ khác dùng.
Trước đây quyền lực thế nào, vẫn luôn xem bố chị như bậc trưởng bối, là gia đình các hủy hoại . buộc chịu đựng tất cả những điều , đột nhiên nhận đây quá trẻ non , cuộc sống hiện tại cũng gì .”
Khi Dương Lê nhắc đến chuyện cũ, đáy mắt cô lóe lên tia hận thù, nhưng tia hận thù đó vụt qua nhanh, thế bằng nụ : “Bố chị là nữ chủ nhân của ngôi nhà , thứ ở đây đều quyền quyết định, chỉ là một cái máy hát đĩa thôi mà. Chị tin , cho dù ở phòng của chị, cũng chỉ là chuyện một câu .”
Móng tay Chân Tú Châu bấm lòng bàn tay đến đau nhói, cô cố gắng gượng: “Cô cứ thử xem, hôm nay cô dọn , đảm bảo ngày mai cô sẽ mất tất cả những gì đang !”
Dương Lê trong lòng chút e dè, câu chỉ là cố ý chọc tức Chân Tú Châu, cô rõ vị trí của Chân Tú Châu và vợ quá cố trong lòng lão Chân.
Căn phòng đó bây giờ đang khóa, chìa khóa trong tay ông .
Dương Lê để lộ sự yếu thế mặt Chân Tú Châu, đầy ẩn ý: “Tú Châu, đây khi sinh con cho nhà họ Chân, chị thể ngăn cản . Bây giờ sinh cho bố chị một đứa con trai, chị nghĩ bản lĩnh để nhà họ Chân đổi một nữ chủ nhân khác ?”
Nói đến cuối, Dương Lê nở một nụ mỉa mai, chế giễu Chân Tú Châu tự lượng sức : “Chị tò mò tại Lưu ma ở nhà ?”
Chân Tú Châu trong lòng dâng lên một dự cảm lành, Lưu ma thể coi là v.ú nuôi của cô, vẫn luôn ở bên cạnh chăm sóc cuộc sống hàng ngày của cô.
Từ lúc dọn từ nhà ông bà nội đến ở cùng bố, Lưu ma cũng theo cô đến đây. Khi cô về huyện Nam, Lưu ma cùng, cô để bà chịu khổ nên để bà ở nhà họ Chân dưỡng lão.
Dương Lê khoanh tay n.g.ự.c: “ cho bà nghỉ việc, thuê Tào ma về .”
“Cô dựa cái gì?” Chân Tú Châu thể nhịn nữa, ném thẳng vali xuống chân Dương Lê, quát: “Lưu ma là thuê, cô quyền xử lý bà !”
Dương Lê giật , vội lùi mấy bước, nhanh ch.óng trấn tĩnh : “Lưu ma lớn tuổi , việc lóng ngóng, nhà chúng thể nuôi ăn .”
Cô nở một nụ : “Tú Châu, chị đúng, quyền xử lý, thì là ai xử lý nhỉ?”
“Dương Lê, cô đừng quá đáng!”
Chân Tú Châu giơ tay tát thẳng mặt cô .