Thập Niên 80: Xuyên Đến Sau Đêm Tân Hôn, Cả Nhà Xem Tôi Là Bảo Bối - Chương 187: Xem Mắt, Ngồi Tại Chỗ Tăng Giá
Cập nhật lúc: 2026-02-18 17:01:15
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giang Mật dừng bước, nghi hoặc Lâm Thiển Thiển.
Lâm Thiển Thiển ngượng ngùng : “Đó là chú hai của .”
Giây tiếp theo, đàn ông trung niên “bịch” một tiếng quỳ xuống đất.
“Anh, giúp em , giúp em thôi.” Lâm nhị thúc cúi đầu lạy bố Lâm, van xin: “Anh cả, em sai , trả xong món nợ , em bao giờ c.ờ b.ạ.c nữa. Anh giúp em, nhà em thật sự tan nát mất.”
Bố Lâm mắng: “Đây là thứ mấy ? Trước đây khuyên mày, đừng c.ờ b.ạ.c nữa, mày cứ . Anh lấy nhiều tiền thế?”
Lâm nhị thúc tình hình trong nhà, định trong tay mối , Lâm Thiển Thiển gả qua đó, lấy một khoản tiền cưới là thể trả nợ cho ông .
Hơn nữa Lâm Thiển Thiển ở nhà chồng, còn thể sống sung sướng, ông sẽ hại cháu gái !
“Mày , giúp mày .” Bố Lâm chuẩn đóng cửa, đột nhiên thấy Lâm Thiển Thiển và Giang Mật ở xa, mặt nở một nụ : “Đồng chí Tiểu Giang, cháu đến , mau nhà !”
Lâm nhị thúc , liền theo hướng bố Lâm, thấy gương mặt xa lạ của Giang Mật, bèn nuốt lời định bụng, định bụng đợi khách mới .
“Chú Lâm, chú đừng khách sáo.” Giang Mật khoác tay Lâm Thiển Thiển sân.
Lâm nhị thúc mặt dày theo sân.
Bố Lâm liền vung gậy, Lâm nhị thúc chân run bần bật, lủi thủi bỏ .
Giang Mật nhà.
Lâm Thiển Thiển rót cho cô một ly nước nóng: “Chú hai của đây là một chăm chỉ, thật thà, hai năm dính c.ờ b.ạ.c, chịu việc nữa, ngày nào cũng ở sòng bài, thua sạch gia sản, còn nợ một đống tiền. Thím hai của đưa con về nhà đẻ, đòi sống với chú nữa.”
Giang Mật nhíu mày, Lâm nhị thúc là một kẻ vô , mua đất của ông …
Trong lòng cô chút do dự.
“Haiz.” Bố Lâm khập khiễng , đối diện Giang Mật: “Đồng chí Tiểu Giang, để cháu chê .”
Giang Mật : “Người dính c.ờ b.ạ.c, về cơ bản là gặp đại nạn, mới thể tỉnh ngộ. Nếu , khó tự tỉnh . Chú giúp ông , chỉ hại ông , còn liên lụy cả .”
Bố Lâm khổ, chẳng là đạo lý ?
Bắt đầu giúp ông , liền như con đ*a bám .
Nếu giúp, coi như kẻ thù, bóng gió.
Giúp, là một cái hố đáy.
“ giúp, cũng giúp nổi nữa.” Bố Lâm thở dài: “Tiền dư trong nhà, đều cho nó hết , bản còn nợ một ít tiền, bọn trẻ cũng đang gây sự với .”
Giang Mật đến đây, từ bỏ ý định, mua đất nhà họ Lâm nữa.
Bố Lâm dường như cũng hiểu, khó Giang Mật: “Nếu cháu ưng mảnh đất khác, cần nể mặt chúng mà mua. Nếu mảnh đất nào phù hợp, sẽ tên , mua đất của em hai, bán cho cháu.”
Lâm Thiển Thiển áy náy : “Mật Mật, vốn giúp , ngờ gây thêm phiền phức cho .”
Giang Mật hai cha con, gia đình họ là , nhưng sợ là đến mức nhu nhược.
nghĩ đến việc Lâm Thiển Thiển cứu Giang, ở tiệm cơm cũng giúp đỡ .
Gia đình họ hiện tại cũng khó khăn.
Cô mềm lòng : “Chú Lâm, chú cứ tìm Lâm nhị thúc mua đất , nếu ông chịu bán cho chú, cháu sẽ mua từ tay chú.”
Lâm Thiển Thiển gây thêm phiền phức cho Giang Mật, mở miệng khuyên can: “Mật Mật, …”
Giang Mật ngắt lời cô: “Thiển Thiển, mua đất nhà , chú hai gây sự, thể báo cảnh sát trực tiếp.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-xuyen-den-sau-dem-tan-hon-ca-nha-xem-toi-la-bao-boi/chuong-187-xem-mat-ngoi-tai-cho-tang-gia.html.]
Lâm Thiển Thiển , trong lòng thở phào nhẹ nhõm.
Bố Lâm nhận lời: “Được, lát nữa chú hỏi nó, tin chắc chắn, ngày mai bảo Thiển Thiển nhắn cho cháu.”
“Vâng, chú cứ bận, cháu phiền chú nữa.” Giang Mật dậy rời .
Lâm Thiển Thiển cùng Giang Mật đến tiệm cơm.
Lâm nhị thúc xổm ở góc tường, thấy Giang Mật và Lâm Thiển Thiển rời , chui nhà.
Bố Lâm thấy bộ dạng lén lút của ông , hừ lạnh một tiếng, đuổi ông ngoài, định bụng bàn chuyện mua đất.
“Anh cả, hai năm nay em liên lụy , lấy ít tiền của , khiến chị dâu và cháu gái sống khổ. Bây giờ em hối cải , c.ờ b.ạ.c nữa, chỉ cần trả xong món nợ , em sẽ chăm chỉ kiếm tiền sống qua ngày.”
Lâm nhị thúc giành , thần bí : “Em quen một nhà bán xì dầu lớn trong huyện, nhà họ mở một tiệm tạp hóa, kiếm ít tiền. Nhà họ tìm vợ cho con trai, bằng lòng đưa mấy trăm đồng tiền cưới. Cháu gái gả qua đó, chắc chắn lo ăn mặc, thể sống sung sướng.”
Bố Lâm trợn mắt: “Nhà thiếu ăn thiếu mặc cho Thiển Thiển ?”
Ông tức chịu nổi, giơ gậy lên định đ.á.n.h Lâm nhị thúc: “Mày cút ngoài cho tao!”
Lâm nhị thúc vội vàng né tránh, gượng: “Anh cả, đừng giận. Cháu gái hai mươi , sang năm là hai mươi mốt tuổi, gả cho một nhà , nên vui mừng mới .”
Bố Lâm suy nghĩ một chút, cảm thấy Lâm nhị thúc lý.
Ông hỏi: “Nhà nào?”
Lâm nhị thúc đảo mắt một vòng, thành thật khai báo: “Tiệm tạp hóa Phương Hồng.”
Bố Lâm để ý, nhắc đến chuyện mua đất.
Lâm nhị thúc đang thiếu tiền, mua đất, một khoản thu, hai lời, đồng ý bán đất cho bố Lâm.
Bố Lâm : “Mày đưa giấy tờ đất cho .”
Lâm nhị thúc về nhà lấy giấy tờ đất, đến cửa, đột nhiên nghĩ một vấn đề.
Anh cả ăn buôn bán, mảnh đất hoang đó thể trồng trọt, bên cạnh cũng tiền dư, mua đất của ông gì?
Trong lòng ông một suy đoán, cô gái đến nhà cả, lẽ mới là mua đất thực sự.
Lâm nhị thúc nghĩ thông suốt, kéo dài đến tối, mới tìm bố Lâm : “Anh cả, sáng nay em từ nhà , bọn đòi nợ lôi em , bỏ tiền lớn để mua mảnh đất đó. Anh là ruột của em, nếu , em sẽ bán rẻ cho một chút, hai nghìn một mẫu.”
Bố Lâm thẳng: “Mày cút ngoài!”
?
Sáng hôm , Giang Mật thấy Lâm Thiển Thiển ở cửa ngẩn , vẻ mặt đầy tâm sự.
“Thiển Thiển, ?” Giang Mật xổm bên cạnh Lâm Thiển Thiển, quan tâm hỏi: “Có tâm sự ?”
“Mật Mật, chú hai hét giá trời, đòi hai nghìn một mẫu, bố khuyên đừng mua nữa.” Lâm Thiển Thiển ủ rũ, hai tay ôm gối, xuống đất ngẩn ngơ.
“Mình kẻ ngốc, ông hét giá trời, chắc chắn mua. Hơn nữa, cũng nhất thiết mua đất, cùng lắm thì thuê nhà cũng .”
Giang Mật thoáng, ôm vai Lâm Thiển Thiển: “Cậu cứ yên tâm, đừng vì chuyện mà phiền lòng.”
Lâm Thiển Thiển lắc đầu, vùi đầu vai Giang Mật: “Bố xem mắt cho , đối phương mở một tiệm tạp hóa Phương Hồng, nhưng lấy chồng sớm như .”
“Tiệm tạp hóa Phương Hồng…”
Trong đầu Giang Mật lập tức hiện một đoạn tình tiết về Lâm Thiển Thiển.