Thập Niên 80: Xuyên Đến Sau Đêm Tân Hôn, Cả Nhà Xem Tôi Là Bảo Bối - Chương 175: Tiêu Lệ: Anh Không Muốn Để Cô Ấy Thất Vọng

Cập nhật lúc: 2026-02-18 16:56:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tần tổng liếc Giang Mật, thật đầu cô xem bên trong chứa cái gì.

 

Tuy cảm thấy kỳ lạ, nhưng cũng chút lý.

 

Anh nhịn lẩm bẩm: “Bọn họ cũng thật tính toán, dù cũng sinh , chi bằng nhận nuôi một đứa, công việc định, lo ăn uống.”

 

Món hời xem lợi.

 

Giang Mật tung một tin tức chấn động: “Lưu Tâm t.h.a.i .”

 

Tần tổng trợn tròn mắt, đây quả là một thử thách lớn đối với Lý Văn Hoa.

 

Anh chút hả hê: “Ông trời nổi việc thất đức của , nên mới trừng phạt .”

 

Tần tổng là một đàn ông, sẽ tự cho là cao thượng.

 

Bản tính con đều ích kỷ, nếu là , vợ ban đầu thể sinh, lựa chọn nhận nuôi một đứa trẻ, sẽ dồn hết tình yêu thương đứa con nuôi.

 

Nếu vợ đột nhiên thai, tình cảm của đối với đứa con nuôi sẽ đổi, dù cũng là tự tay nuôi lớn.

 

cũng sẽ nỡ bỏ giọt m.á.u của .

 

Tần tổng xoa tay: “Đàn ông coi trọng nhất là sự nghiệp và hương hỏa, bây giờ cả hai xảy xung đột, Lý Văn Hoa sẽ lựa chọn thế nào.”

 

Giang Mật thấy ý xem kịch, trêu chọc : “Đàn ông coi trọng vợ ?”

 

“Không !” Tần tổng lưng toát mồ hôi lạnh, liên tục xua tay: “ là Lý Văn Hoa, trong lòng , vợ một.”

 

Giang Mật chống cằm: “Anh xem, nếu như suy đoán của là đúng, chúng nên giúp Lý Văn Hoa đưa lựa chọn ?”

 

Tần tổng giật , lập tức Giang Mật định gì.

 

“Vừa Lưu Tâm nỡ bỏ con, đợi đứa con nuôi của họ trở về với gia đình , họ thể sinh con của chính .”

 

Giang Mật : “Anh cũng , đàn ông coi trọng hương hỏa, nghĩ Lý Văn Hoa sẽ cảm ơn .”

 

Tần tổng: “…”

 

Anh cảm thấy nụ của Giang Mật đáng sợ.

 

Trong bối cảnh thời đại lớn, nhiều sẽ lén lút sinh con, Giang Mật sẽ xen chuyện của khác. Dù chuyện thuộc về hành vi cá nhân, một cách nghiêm túc thì phạm pháp, gây ảnh hưởng đến xã hội.

 

Chỉ thể trách Lý Văn Hoa chọc cô.

 

là tượng đất!

 

“Anh Tần, cảm ơn , đến lúc đó sẽ dẫn kiếm tiền.”

 

Giang Mật dậy cáo từ, chuẩn điều tra sâu hơn.

 

Tần tổng dùng giấy giới thiệu mua cho Tiêu Lệ vé giường mềm.

 

Tiêu Lệ tàu hỏa một ngày một đêm, cuối cùng cũng đến Kinh Thị, dựa giấy giới thiệu để ở trọ.

 

Giường mềm thoải mái hơn ghế cứng, nhưng trong lòng chuyện, Tiêu Lệ chợp mắt .

 

Tắm nước nóng, một bộ quần áo sạch sẽ, mua quà, thăm Cung lão giáo thụ.

 

Tiêu Lệ đến khu tập thể giáo viên, đưa tay gõ cửa.

 

“Đến đây.” Cung lão phu nhân mở cửa, thấy Tiêu Lệ ở cửa, kinh ngạc vui mừng : “Tiểu Lệ, con đến , mau nhà .”

 

Tiêu Lệ chào một tiếng: “Sư mẫu.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-xuyen-den-sau-dem-tan-hon-ca-nha-xem-toi-la-bao-boi/chuong-175-tieu-le-anh-khong-muon-de-co-ay-that-vong.html.]

 

Đi theo Cung lão phu nhân nhà, đưa đồ trong tay cho bà.

 

“Con bé , đến thì đến, mua gì gì? Tốn tiền quá!” Cung lão phu nhân thấy đồ Tiêu Lệ mang đến, khỏi xót xa, “Con đến là chúng vui lắm .”

 

Tiêu Lệ , gì.

 

Cung lão phu nhân Tiêu Lệ là ít , mời xuống ghế sofa, rót cho một ly nước nóng, bày đĩa hoa quả: “Ta lão Cung con lập gia đình , nhà cửa đều cả chứ?”

 

Tiêu Lệ đáp: “Đều ạ.”

 

“Sao con đưa vợ đến thăm thầy và sư mẫu.” Cung lão phu nhân từ trong lòng thích Tiêu Lệ, bỏ học, trong lòng tiếc nuối mãi, bây giờ vẫn cảm thấy đáng tiếc: “Lão Cung gặp bạn , chắc sắp về. Lần con về Kinh Thị dự định gì khác ?”

 

Câu cuối cùng, Cung lão phu nhân chút thăm dò, hy vọng Tiêu Lệ nghĩ thông, trường học.

 

Tiêu Lệ giấu giếm, trong lòng coi thầy và sư mẫu như trưởng bối: “Sư mẫu, con về Kinh Thị là nhờ thầy giúp đỡ.”

 

Cung lão phu nhân thấy vẻ mặt Tiêu Lệ nghiêm trọng, nhận thể trường, mà là chuyện khác, e rằng còn khá nghiêm trọng.

 

Đứa trẻ Tiêu Lệ xưa nay kiên cường, nếu thật sự còn cách nào, sẽ mở miệng nhờ họ.

 

Cung lão phu nhân bày tỏ thái độ: “Nhà chuyện gì ? Thầy con giúp , nhất định sẽ giúp con vượt qua khó khăn.”

 

“Vợ con mở một tiệm cơm, việc theo quy trình, ban đầu cấp một giấy phép tạm thời. Tiệm cơm kinh doanh , chọn để tiếp đãi khách nước ngoài, đắc tội với của tiệm cơm quốc doanh.”

 

Tiêu Lệ kể những khó khăn gặp đó, chi tiết cho Cung lão phu nhân , trầm giọng : “Con để cô thất vọng.”

 

Cung lão phu nhân ban đầu vô cùng tức giận, cuối cùng câu cuối cùng của Tiêu Lệ cảm động, thể câu mặt bà, chứng tỏ là coi bà như trưởng bối trong nhà.

 

Gặp khó khăn, bất lực, nên về nhà nhờ trưởng bối giúp đỡ.

 

Bà trong lòng buồn, một cảm giác phẫn uất như con bắt nạt.

 

“Con bé , chống đỡ nổi, mới về Kinh Thị nhờ thầy giúp.” Cung lão phu nhân gương mặt tiều tụy của Tiêu Lệ, xót xa : “Chuyện xảy , con nên gọi điện cho chúng , cần đích chạy một chuyến, cũng chuyện gì to tát.”

 

Tiêu Lệ lời Cung lão phu nhân, trong lòng dâng lên một cảm giác chua xót.

 

“Bọn họ chỗ dựa, chúng cũng chống lưng.” Cung lão phu nhân vỗ vai Tiêu Lệ, hiền từ : “Bọn họ hổ cậy mạnh h.i.ế.p yếu, chúng cũng cần khách sáo với họ.”

 

“Ai chống lưng cho ai?” Cửa lớn mở , Cung lão giáo thụ phủi tuyết , cởi mũ bước nhà, liếc Tiêu Lệ đang ghế sofa: “Ồ, khách quý .”

 

Ông vẫn còn nhớ, thằng nhóc con , mà chạy học trồng rau với lão Cao!

 

Kẻ phản bội sư môn!

 

Lão Cao đặc biệt đến ruộng rau của Tiêu Lệ thị sát, còn mang về một ít rau nhà Tiêu Lệ trồng, khoe khoang mặt ông.

 

Ông ăn rau, mắng Tiêu Lệ, đúng là lãng phí tài năng.

 

Tối hôm đó giường, nhớ vị ngọt của rau, ông càng đau lòng hơn.

 

Ngay cả trồng rau cũng tài năng như , trồng ngon như , theo ông học thứ khác chắc chắn thể tạo một vùng trời, đóng góp cho sự phát triển của đất nước.

 

“Ngoài trời tuyết ?” Cung lão phu nhân đến bên cạnh Cung lão giáo thụ, dùng khăn tay lau tuyết dính lông mày ông, “Tiểu Lệ khó khăn lắm mới đến một chuyến, ông bớt móc cho .”

 

Cung lão giáo thụ trừng mắt.

 

“Sao, ông còn gây sự với ?” Cung lão phu nhân trừng mắt : “Ông bếp nấu cơm , Tiểu Lệ đến , ba món một canh.”

 

Cung lão giáo thụ trong lòng tủi , Tiêu Lệ đang dậy, tức giận bếp.

 

Tiêu Lệ chuẩn theo bếp, Cung lão phu nhân ngăn : “Con đừng chiều cái tính của ông , để ông tự , ai để ý, nghẹn đến mức trong lòng khó chịu, sẽ nhớ đời, dám nữa.”

 

 

Loading...