Thập Niên 80: Xuyên Đến Sau Đêm Tân Hôn, Cả Nhà Xem Tôi Là Bảo Bối - Chương 171: Đá Phải Tấm Sắt Rồi

Cập nhật lúc: 2026-02-18 16:56:34
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Động tác của Tiêu Lệ khựng , ngẩng đầu, đôi mắt đen láy chăm chú gương mặt kiều mị của cô, yết hầu khẽ trượt, hôn lên môi cô một cái.

 

“Giấy phép tạm thời hết hạn ?” Tiêu Lệ chống hai tay hai bên đầu cô, suy nghĩ: “Anh nhớ là tháng một năm mới hết hạn mà?”

 

“Em lo biến cố, sớm lấy tay cho yên tâm.” Giang Mật kéo đàn ông xuống bên cạnh, cô nghiêng, mặt đối mặt với , “Tiệm cơm quốc doanh sắp chuyển đến đối diện tiệm chúng , quản lý rõ là cạnh tranh với . Nếu ông dùng thủ đoạn bẩn thỉu để đối phó với em, với năng lực hiện tại của chúng , chỉ nước rút lui thôi.”

 

Giang Mật từ khi sinh đến giờ luôn thuận buồm xuôi gió, tổ tiên giúp cô gây dựng cơ nghiệp, các mối quan hệ cũng trải đường sẵn, cô chỉ cần kế thừa tay nghề, đó quản lý tập đoàn.

 

khi đến thế giới , hai bàn tay trắng, tất cả đều tự vận động, bắt đầu từ con .

 

Trước đây là do cô may mắn, dù là ông chủ Tào Tần tổng, đều là những , dùng thế lực để chèn ép cô, thậm chí khi cần còn giúp cô liên hệ khắp nơi, chạy ngược chạy xuôi.

 

Người trong thôn Thanh Thủy nhiều kiến thức, nên cô mới thể thuận lợi như .

 

bây giờ việc kinh doanh ngày càng lớn mạnh, chặn đường tài lộc của một . Những đó sẽ tự cải thiện bản , dùng thủ đoạn đường đường chính chính để cạnh tranh với cô, mà chỉ dùng những chiêu trò hạ cấp để ép cô rút lui, chiếm lấy thị phần của cô.

 

Thương trường như chiến trường, quyền lên tiếng thường trong tay kẻ mạnh.

 

“Lòng hiểm ác.” Giang Mật tựa đầu vai , khẽ : “Chúng thể đề phòng.”

 

“Mấy giờ ?” Tiêu Lệ nắm lấy tay cô, đồng hồ, lật xuống giường: “Ba rưỡi , thôi, bây giờ luôn.”

 

Giang Mật ngửa động đậy, giơ hai tay lên, với .

 

Tiêu Lệ nắm lấy hai tay cô, kéo dậy.

 

Giang Mật thuận thế nhào lòng , hì hì hôn lên khóe môi một cái.

 

Tiêu Lệ lấy một chiếc khăn choàng quàng cho cô, ngón tay vuốt mái tóc dài của cô, nắm tay cô xuống lầu.

 

Đến lầu, buông tay , đút túi áo.

 

Giang Mật cong cong mày mắt, trêu chọc liếc đàn ông một cái, hai tay cũng đút túi áo , hai sóng vai đến Cục Công thương.

 

Người ở phòng việc liếc giấy tờ của Giang Mật, nhíu mày: “Thời gian đến, cô vội cái gì? Cô về , khi nào hết hạn thì đến.”

 

Giang Mật trong lòng “lộp bộp” một tiếng, lập tức : “Đồng chí, lúc đến giấy tờ, vì một lý do nên tạm thời giấy phép tạm, để mở tiệm cơm , đó sẽ cấp bổ sung giấy phép chính thức cho . Bây giờ hồ sơ của đầy đủ, tiệm cơm cũng phù hợp quy định, thể đổi giấy phép chính thức .”

 

thật với cô, tiệm cơm của cô phù hợp quy định.” Nhân viên việc vẻ mặt mất kiên nhẫn, tùy tiện lấy cớ qua loa với cô: “Cấp một quy định, đối với ngành thực phẩm, tạm thời cho kinh doanh cá thể.”

 

Đầu óc Giang Mật trống rỗng, quả nhiên sợ gì đến nấy.

 

“Đồng chí, nhớ năm 1979, cấp chỉ thị mới. Phải những thứ kiếm nhiều tiền, cho phép hộ cá thể mở tiệm cơm, tiệm tạp hóa.”

 

Giang Mật cố gắng giữ bình tĩnh, như tư duy mới thể rõ ràng: “Tiệm cơm của mở theo quy định, nếu phù hợp quy định, các sẽ cấp giấy phép tạm thời cho .”

 

rõ trong lòng là đang khó, bây giờ sớm cho phép hộ cá thể mở ngành dịch vụ, nếu huyện Nam các quán ăn nhỏ?

 

“Lúc cô giấy phép, chúng cô sẽ thuê , nên mới cấp cho cô giấy phép tạm thời. Sau khi cô khai trương, chúng tiến hành kiểm tra, nếu hợp quy tắc, quyền thu hồi giấy phép của cô.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-xuyen-den-sau-dem-tan-hon-ca-nha-xem-toi-la-bao-boi/chuong-171-da-phai-tam-sat-roi.html.]

Nhân viên Giang Mật vặn , sắc mặt càng khó coi hơn: “Cô quy định mới của cấp , chắc cũng điều kiện bắt buộc của quy định mới. ‘Các địa phương thể căn cứ nhu cầu thị trường, khi sự đồng ý của cơ quan chủ quản liên quan, phê duyệt cho một lao động nhàn rỗi hộ khẩu chính thức tham gia các hoạt động lao động cá thể như sửa chữa, dịch vụ và thủ công nghiệp, nhưng phép thuê nhân công.’

 

xem, cô thuê nhân công ?

 

Thời gian việc, một ngày quá tám tiếng, tiệm cơm của cô một hai , việc hơn mười tiếng đúng ? Chúng bây giờ là việc theo quy tắc.”

 

Giang Mật chặn họng, cô thực hiện chế độ hai ca, kiểm soát thời gian trong vòng tám tiếng.

 

Chỉ Vương Khánh Bình và Lâm Thiển Thiển, từ lúc tiệm cơm mở cửa, ở lì mãi đến tối đóng cửa mới về.

 

Còn về việc thuê nhân công, bây giờ quy định , xa, tiệm cơm Vạn Đức cũng thuê , chứng tỏ là phép.

 

Giang Mật thể lấy tiệm cơm Vạn Đức ví dụ, sợ sẽ liên lụy đến họ.

 

Nếu nơi khác, e rằng nhân viên sẽ , chính sách mỗi nơi mỗi khác, chặn họng cô.

 

Không cần nghĩ nữa, e rằng quản lý của tiệm cơm quốc doanh dùng quan hệ để chèn ép .

 

Giang Mật thu dọn hồ sơ và giấy phép tạm thời, từ trong đơn vị , đàn ông đang trong gió lạnh, bước chân cô dừng một chút, ngay khoảnh khắc đàn ông qua, cổ họng cô bỗng dưng nghẹn , sống mũi cay cay, cô co giò chạy về phía , mặc kệ ánh mắt của khác, vùi đầu lòng .

 

Tiêu Lệ cô đ.â.m lùi hai bước, vững vàng đỡ lấy cô, cúi đầu ch.óp mũi cô đỏ ửng, hàng mi mềm mại phủ mí mắt, cả trông vẻ tủi .

 

“Không ?” Tiêu Lệ hiếm khi thấy dáng vẻ thất vọng của cô, đây luôn là tự tin, vạn sự sợ, tinh thần dồi dào như dùng hết, tràn đầy nhiệt huyết.

 

Hôm nay ở tiệm cơm, lúc Giang Mật nhắc đến tiệm cơm quốc doanh, Tiêu Lệ nhận cảm xúc của cô chút sa sút, dường như chuyện đối với cô khó giải quyết.

 

Tiêu Lệ đưa tay chạm má cô lạnh ngắt: “Đừng lo, chuyện giao cho .”

 

Giang Mật im lặng một lát, giọng buồn bã hỏi: “Nếu , cố tình gây khó dễ, định thế nào?”

 

Nói xong câu , Giang Mật ngẩng đầu Tiêu Lệ, thăm dò , nếu thật sự quan hệ, chuyện sẽ giao cho .

 

Nếu cần hạ cầu xin khác, cô sẽ nghĩ cách khác.

 

Tiêu Lệ sắc mặt như thường : “Anh quen , quan hệ cũng , chắc sẽ ai gây khó dễ .”

 

Giang Mật chằm chằm đôi mắt đen thẳm của một lúc lâu, xác định dối, liền lấy hết hồ sơ trong túi nhét tay .

 

“Cứ cố gắng hết sức là , dù con đường , chúng vẫn còn cách khác.”

 

“Ừm.” Tiêu Lệ cuộn hồ sơ , nhét túi: “Bên ngoài lạnh, em về tiệm cơm đợi tin .”

 

Giang Mật suy nghĩ một chút, gật đầu: “Em về đây.”

 

vài bước, tháo chiếc khăn choàng màu sáng đang đeo, trở , nhón chân quàng cho Tiêu Lệ: “Ngoài trời lạnh, chạy khắp nơi, đeo cho ấm.”

 

Nói xong câu đó, Giang Mật cúi đầu về tiệm cơm.

 

Vừa bước cửa tiệm, thấy Vương Khánh Bình vẻ mặt lo lắng về phía cô.

 

 

Loading...