Thập Niên 80: Xuyên Đến Sau Đêm Tân Hôn, Cả Nhà Xem Tôi Là Bảo Bối - Chương 159: Giang Mật Chơi Một Chiêu Ly Gián
Cập nhật lúc: 2026-02-18 16:56:22
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Liễu Phiêu Phiêu để bám Uông Nguyên, tốn bao nhiêu công sức, cuối cùng tay trắng, thể cam tâm?
Cô quỳ đất, véo cho Uông tỉnh , vội vàng : “Chân Tú Châu bây giờ vẫn là vợ của Uông Nguyên, hai là một nhà, bà cầu xin bố cô giúp đỡ .”
Trước đây thật sự xem thường Chân Tú Châu, bố cô lai lịch lớn như .
Uông Nguyên bao giờ nhắc đến gia thế của Chân Tú Châu, chỉ cô là tiểu thư khuê các, điều kiện .
Cô tưởng nhà Chân Tú Châu chỉ là gia đình trí thức.
Mẹ Uông tinh thần suy sụp, cảm thấy trời sập xuống đầu, chỉ tát cho mấy cái, hối hận đứt ruột.
Bà chịu nổi cú sốc tự tay đưa Uông Nguyên tù, đau khổ, liền chuyển hết hận thù sang Chân Tú Châu, con tiện nhân mới là nguồn cơn của chuyện.
“Chân Tú Châu ly hôn, giúp con trai ?” Mẹ Uông hận đến đ.ấ.m n.g.ự.c, lóc t.h.ả.m thiết: “Nó chỉ mong con trai tù, cả đời .”
“Người giữ , chúng giữ tiền chứ, đợi Uông Nguyên tù, nó còn vốn để từ đầu.” Liễu Phiêu Phiêu khuyên nhủ hết lời: “Tiền mất hết, cô dù ly hôn cũng chia tiền, ai gây sự với tiền cả. Bà cứ lấy lời cầu xin cô , cô chắc chắn sẽ giúp.”
Mẹ Uông thuyết phục, tiền đó đều là tiền mồ hôi nước mắt của con trai bà , thể để khác hưởng .
Bà bò dậy lao về phía Chân Tú Châu.
Hai đàn ông cao to lực lưỡng, chắn mặt Chân Tú Châu.
Mẹ Uông thấy những đàn ông hung dữ, một cánh tay còn to hơn cả chân bà , sợ đến mặt trắng bệch, khí thế hung hăng tan biến?
“Tú Châu , Tiểu Nguyên phạm , bắt giam , tại tịch thu hết tiền của nó?”
Mẹ Uông đôi mắt đục ngầu lấp lánh Chân Tú Châu, dùng chiêu tình cảm: “Con là vợ của Tiểu Nguyên, nhà tiền, còn thể mở tiệm cho con, cho con ăn uống thoải mái? Con với bố con một tiếng, phạt một chút tiền thôi, Tiểu Nguyên cũng , đừng phán nó nhiều năm như , con sẽ ở góa ? Một phụ nữ bên cạnh vẫn đàn ông, cuộc sống mới khổ.”
Chân Tú Châu lời Uông, cảm giác buồn nôn.
Vì cô về nhà đẻ, nhà đẻ bao giờ ai đến nhà họ Uông thăm cô, cho rằng cô là nhà đẻ chống lưng, nên thái độ đối với cô .
Cô đề nghị: “Mọi thu nhập của Uông Nguyên đều là bất hợp pháp, bà nộp, thì giấu tiền .”
Mẹ Uông trợn tròn mắt, còn thể như ?
Chân Tú Châu giọng nhẹ nhàng: “Bà thể tù cùng Uông Nguyên, con đoàn tụ.”
Mẹ Uông sắc mặt khó coi, gì đó, nhưng e ngại những đàn ông lực lưỡng mặt, những lời khó đành nuốt trong.
Chân Tú Châu thèm để ý đến bà nữa, với cha Chân: “Chúng thôi.”
Cha Chân liếc Uông, và Liễu Phiêu Phiêu ở xa, ông nhíu mày: “Con mau ch.óng ly hôn với Uông Nguyên, con gái nhà họ Chân lo lấy.”
Chân Tú Châu lờ nửa câu : “Con sẽ nhanh ch.óng thủ tục.”
Cha Chân gật đầu.
Mẹ Uông thấy cuộc đối thoại của hai cha con, tức đến mặt mày xanh mét. vì cha Chân cùng, bà dám lên tiếng, nén một bụng tức giận.
Càng nghĩ càng tức, bà thấy Giang Mật và Giang Kiến Quân đang về phía , đôi mắt như phun lửa.
Nếu con tiện nhân lừa bà , bà đưa con trai tù?
“Giang Mật, chuyện của Nhật Thăng, là cô bày mưu cho ?” Mẹ Uông trút hết hận thù lên Giang Mật, tức giận : “Cô cứ đợi đấy, sẽ tha cho cô, nhất định sẽ tống cô tù!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-xuyen-den-sau-dem-tan-hon-ca-nha-xem-toi-la-bao-boi/chuong-159-giang-mat-choi-mot-chieu-ly-gian.html.]
Giang Mật nhếch môi: “ đợi.”
Cô bụng nhắc nhở: “Đây là tòa án, bà cẩn thận một chút, chuyện gì, họ đều là nhân chứng.”
Mẹ Uông vô thức liếc xung quanh, thấy cảnh sát đang , bàn tay đưa , cứng ngắc thu , mặt mày âm u : “Chân đất sợ mang giày, bản lĩnh thì cô tống cả tù, thì đừng hòng yên!”
Nói xong câu đó, Uông rời .
Giang Mật liếc Liễu Phiêu Phiêu đang về phía , nhớ Liễu Phiêu Phiêu và một đàn ông quan hệ bình thường, trong lòng nảy một ý.
Đối phó với loại như Uông, sẽ bẩn tay cô, để chúng nó ch.ó c.ắ.n ch.ó.
Giang Mật giả vờ vô tình một câu: “Nhà Uông Nguyên gia sản lớn, đều là lừa gạt mà . Thỏ khôn còn ba hang, loại ranh ma như , chắc chắn sẽ giấu tài sản riêng.”
Người bình thường đều sẽ để đường lui, huống chi là loại như Uông Nguyên, chắc chắn để một tay, từ việc kiểm tra tài sản của thể thấy một vấn đề.
Giang Kiến Quân đồng tình: “Tất cả tiền của , chỉ bằng một nửa tiền lừa , còn chắc chắn giấu .”
Liễu Phiêu Phiêu bất giác chậm , thấy lời của hai em, ánh mắt khẽ lóe lên, trực tiếp đuổi theo Uông về nhà.
Mẹ Uông một căn phòng tạp, đóng cửa ở trong đó .
Liễu Phiêu Phiêu ở cửa, trong đầu là lời của Giang Mật và Giang Kiến Quân, tâm tư bắt đầu hoạt động.
Ở bên cạnh Uông Nguyên, vốn dĩ là vì vinh hoa phú quý.
Bây giờ Uông Nguyên tù, cô hà cớ gì treo cổ ở nhà họ Uông nữa?
Nghĩ , Liễu Phiêu Phiêu bếp lấy một miếng gừng, về phòng lôi chiếc vali da hiệu Song Hỷ, lấy quần áo trong tủ cho . Đợi ngoài cửa tiếng bước chân, cô dùng gừng xông mắt, xách vali ngoài.
Mẹ Uông thấy tiếng mở cửa, đầu thấy Liễu Phiêu Phiêu từ trong phòng , xách vali định .
“Cô thế? Đi ?”
Mẹ Uông vẫn còn nhớ đến quả trứng vàng trong bụng Liễu Phiêu Phiêu.
Uông Nguyên tù hai mươi năm, thể nối dõi tông đường, đợi tù gần năm mươi tuổi, còn sinh con nữa?
Đứa con trong bụng Liễu Phiêu Phiêu chính là cái gốc của nhà họ Uông.
“Bác gái, Uông Nguyên tù , nhà còn tiền nữa. Một bụng mang chửa, việc, nuôi nổi con?”
Liễu Phiêu Phiêu nước mắt tuôn , đau khổ : “ nghĩ lâu, quyết định giữ đứa bé nữa. Nó sinh chịu khổ cùng , thà rằng đầu t.h.a.i gia đình điều kiện hơn.”
Mẹ Uông Liễu Phiêu Phiêu bỏ con, lập tức hoảng hốt, vội vàng khuyên: “Phiêu Phiêu , con đang m.a.n.g t.h.a.i cháu trai của nhà họ Uông, nhà họ Uông sẽ bạc đãi con, con cứ yên tâm dưỡng t.h.a.i là .”
“ nhà họ Uông sẽ bạc đãi đứa bé, nhưng tiền…” Liễu Phiêu Phiêu ngập ngừng, đau khổ : “Hai phụ nữ chúng , bản lĩnh gì, nuôi nổi nó?”
Mẹ Uông thật sự sợ Liễu Phiêu Phiêu bỏ con, lo lắng : “Phiêu Phiêu, con đừng chuyện dại dột, Tiểu Nguyên đây để cho một ít tiền, thể nuôi lớn đứa bé.”
“Bác gái, bác quá ích kỷ, để dỗ sinh con, lừa nhà còn tiền.” Liễu Phiêu Phiêu thất vọng về Uông, gạt tay Uông , thẳng cửa: “Uổng công coi bác như ruột, bác coi là nhà.”
“Sao lừa cô, nhà chúng …”
Mẹ Uông níu tay Liễu Phiêu Phiêu, cho cô , lời đến miệng, đề phòng Liễu Phiêu Phiêu, do dự .
Liễu Phiêu Phiêu thấy bà ngập ngừng, nhận chút manh mối, lẽ nào nhà họ Uông thật sự giấu tiền?