Thập Niên 80: Xuyên Đến Sau Đêm Tân Hôn, Cả Nhà Xem Tôi Là Bảo Bối - Chương 158: Tuyên Án
Cập nhật lúc: 2026-02-18 16:56:21
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giang Kiến Quân cũng thể máy bay, hai tay vuốt phẳng quần áo, ưỡn thẳng lưng, vẻ phong thái, hắng giọng: “Bố cô Chân đến đón cô về Kinh Thị, chúng và cô cùng một thế giới, sẽ giao du gì.”
Giang Mật nghĩ cũng , thêm gì nữa.
?
Nhà khách.
Chân Tú Châu bên giường, cha Chân đang cửa sổ, lưng về phía cô.
Ông vẫn mặc bộ đồ Tôn Trung Sơn chỉnh tề, mấy năm gặp, mái tóc đen hoa râm, nhưng lưng vẫn thẳng, vẫn như lúc nhỏ, như một ngọn núi lớn che chở cho cô.
Cô tưởng cha chỉ dặn giấy giới thiệu cho cô, ngờ chuyến công tác, ông đến thẳng huyện Nam.
“Bố nâng niu cưng chiều con lớn từng , là để cho thằng khốn đó bắt nạt ?”
Cha Chân cảnh của Chân Tú Châu, cố nén lửa giận, nhưng vẫn nén . Ông , đôi mắt giận dữ cô, hận sắt thành thép.
“Lúc nhỏ con ấm ức, sẽ về nhà mách bố, lớn , sống bằng lúc nhỏ!”
Chân Tú Châu cụp mắt xuống, gì.
Cha Chân trong phòng mấy vòng, để dập tắt lửa giận trong lòng.
Đứa con gái tính cách ôn hòa, nội tâm, từ nhỏ lớn lên cùng ông bà nội, hai già trong nhà tính cách mạnh mẽ, việc đều sắp đặt sẵn cho cô, bao giờ hỏi ý kiến cô, dẫn đến tính cách cô yếu đuối, chủ kiến.
Con gái tuy tình cảm với ông, nhưng từ khi ông tái hôn, cô trở nên xa cách với ông. Nhiều chuyện tự gánh vác, tìm ông, lẽ là gỡ nút thắt trong lòng.
“Bố Uông Nguyên là đàn ông thể gửi gắm, nên đồng ý hai đứa ở bên . Nói lời cay độc cắt đứt quan hệ cha con, chỉ là để ép con từ bỏ nó.”
Cha Chân ngờ vì câu đó, để Uông Nguyên cơ hội, cũng khiến Chân Tú Châu càng xa cách ông hơn: “Bố dùng sai cách, ở đây bố xin con. Đợi chuyện của Uông Nguyên kết thúc, con theo bố về Kinh Thị.”
Chân Tú Châu im lặng một lúc, lắc đầu: “Bố, con về Kinh Thị.”
“Lý do.”
“Con mở một tiệm sườn xám, …”
“Kinh Thị cho con mở ?” Cha Chân chấp nhận lý do , “Con vẫn còn nghĩ đến nó?”
“Không,” Chân Tú Châu sắc mặt đổi, ngón tay đan . Cô phủ nhận: “Con .”
Cô và Uông Nguyên từng đến Kinh Thị, từ xa thấy ông và một phụ nữ dắt một bé, cả nhà vui vẻ, ấm áp.
Ngôi nhà đó, cô thể hòa nhập , còn là ngôi nhà đây của cô nữa.
Cha Chân ánh mắt sắc bén Chân Tú Châu, từ vẻ mặt của cô, đoán một khả năng khác.
Ông hỏi: “Con đang để ý đến cô ?”
Lông mi Chân Tú Châu run lên.
Cha Chân trong lòng hiểu, thở dài : “Con và cô quan hệ , bố tưởng cưới cô , hai thể hòa hợp hơn, cô sẽ đối xử với con khoan dung hơn.”
“Con từng kịch liệt phản đối, bố cưới ai cũng , chỉ cô là con thể chấp nhận.” Chân Tú Châu gương mặt còn trẻ của cha Chân, mắt ngấn lệ, cảm xúc sâu thẳm trong lòng: “Cô là bạn học của con, cũng là bạn nhất của con, chỉ lớn hơn con một tháng. Con coi cô là bạn khuê các, thường chủ động mời cô đến nhà chơi, hoặc cô chủ động đến nhà chơi, con bao giờ đề phòng cô , cuối cùng bố với con, hai kết hôn. Người cha con kính trọng và bạn , cùng phản bội con.”
Cha Chân im lặng, đoán rằng Chân Tú Châu lúc đầu theo Uông Nguyên rời , cũng một phần nguyên nhân ?
“Dù , dù lúc hai ở bên , với con một tiếng. Chứ cuối cùng đăng ký kết hôn, thông báo cho con, con cũng sẽ buồn như . Khoảnh khắc đó, con cảm thấy là ngoài, từ nay về còn nhà nữa.”
Chân Tú Châu vội lau nước mắt, nhắc nhiều đến vợ thứ hai của ông: “Đến giờ ăn trưa , con đưa bố ăn.”
Cha Chân ngờ tổn thương con gái sâu sắc như , lúc đó cho cô ngay, chính là vì lo cô thể chấp nhận, nên cứ lữa mãi.
“Bố là quá đột ngột, nhưng nhà cô xảy chuyện, tình thế bắt buộc, nên đăng ký kết hôn với cô .” Cha Chân ánh mắt mang theo vẻ áy náy, ôn tồn : “Con là nhất của bố đời , bố tổn thương nhất chính là con.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-xuyen-den-sau-dem-tan-hon-ca-nha-xem-toi-la-bao-boi/chuong-158-tuyen-an.html.]
Chân Tú Châu gì, bây giờ nhớ cảnh tượng lúc đó, cảm giác trời sụp đất nứt, hoang đường, hoang mang vô định, vẫn khiến cô lòng còn sợ hãi.
“Đi thôi, ăn cơm.” Cha Chân ý phá băng, mặt nở một nụ : “Con bạn của con mở một tiệm cơm, tay nghề khá, bây giờ thử xem.”
Chân Tú Châu rửa mặt, đưa cha Chân đến tiệm cơm Tứ Quý.
Cha Chân hỏi: “Bánh kem của con là cho cô ?”
Chân Tú Châu khẽ gật đầu, tâm trạng chút tồi tệ, cố gắng gượng gạo đối phó.
Cha Chân thấy cô hứng thú, thở dài một tiếng, những chuyện thể rõ trong vài ba câu.
Xe dừng ở cửa tiệm cơm, hai cha con cùng xuống xe.
Chân Tú Châu thấy Giang Mật và Tiêu Lệ tới, cũng giống như đến tiệm cơm, cô nở nụ : “Mật Mật.”
“Chị Tú Châu, chị đến ăn cơm ?” Giang Mật đến mặt Chân Tú Châu, tươi : “Cảm ơn bánh kem của chị, ngon, cho em một sinh nhật ý nghĩa.”
“Em thích là .” Chân Tú Châu giới thiệu với Giang Mật: “Đây là bố chị.”
Sau đó, với cha Chân: “Đây là bạn của con, Giang Mật.”
Giang Mật vội vàng chào hỏi: “Chào bác ạ.”
Cha Chân khách sáo : “Bác Tú Châu nhắc đến cháu, một cô gái chính nghĩa.”
Giang Mật ngại ngùng .
Cha Chân quan sát thấy Chân Tú Châu khi thấy Giang Mật, tâm trạng trở nên vui vẻ, rõ ràng là coi Giang Mật là bạn bè thật lòng.
Ông Tiêu Lệ bên cạnh, khẽ nhíu mày.
Giang Mật giới thiệu: “Tiêu Lệ, chồng em.”
Tiêu Lệ chào một tiếng: “Bác.”
Cha Chân khẽ gật đầu.
“Ngoài trời lạnh, trong .” Giang Mật mời lên phòng riêng lầu hai.
Cha Chân trong phòng riêng, bóng lưng Giang Mật rời , đột nhiên nghĩ tại thấy Tiêu Lệ quen mắt, giống học trò cưng của Cung lão.
Nếu Tiêu Lệ là học trò cưng của Cung lão, ông yên tâm về phẩm hạnh của đôi vợ chồng trẻ , họ sẽ vì gia thế nhà họ Chân mà cố ý tiếp cận Chân Tú Châu.
?
Giang Mật vượt qua kiếp nạn trong cốt truyện, bước qua một ngưỡng cửa.
Cô chăm chỉ ăn, sửa một vài chi tiết trong tiệm cơm, đặc biệt lập thực đơn chiêu đãi khách nước ngoài, giao cho Lâm Thiển Thiển mang cho Cố Lan Thanh xem qua, nếu vấn đề gì thì sẽ chốt thực đơn, để cô chuẩn nguyên liệu.
Vụ án của Uông Nguyên cũng đưa xét xử, vì yếu tố của cha Chân, tiền đầu cơ trục lợi của Uông Nguyên lớn, tiền phạt dựa giá trị hàng hóa bán , bộ gia sản đều tịch thu.
Lại vì liên quan đến l.ừ.a đ.ả.o, tình tiết nghiêm trọng, nhiều tội gộp , tuyên án hai mươi năm.
Giang Mật ở hàng ghế dự khán, ngạc nhiên với kết quả .
Giang Kiến Quân ở hàng ghế nguyên đơn, vụ án kết thúc, liền ngoan ngoãn ở bên cạnh Giang Mật.
Mẹ Uông đả kích nặng, hai mắt tối sầm, cả mềm nhũn ngã xuống đất.
Liễu Phiêu Phiêu ngây , trong suy nghĩ của cô, Uông Nguyên chỉ tù, phạt chút tiền, ngờ gia sản của tịch thu hết!
Cô chẳng là gà bay trứng vỡ ?
Chẳng vớt vát gì cả?!