Thập Niên 80: Xuyên Đến Sau Đêm Tân Hôn, Cả Nhà Xem Tôi Là Bảo Bối - Chương 147: Tự Tay Tống Con Trai Vào Tù

Cập nhật lúc: 2026-02-18 16:52:25
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mẹ Uông dám hành động thiếu suy nghĩ, liên tục đến công ty Nhật Thăng rình mấy ngày.

 

Mỗi ngày đều thấy Giang Mật đến một chuyến lúc tám giờ sáng, mỗi đều ở trong đó nửa tiếng. Nhân viên tiếp tân hất mặt lên trời , đối với Giang Mật nhiệt tình, so với thái độ đối với bà , quả thực là hai bộ mặt.

 

Mẹ Uông nghĩ ngợi, quyết định dò hỏi thêm.

 

Bên cạnh công ty Nhật Thăng nhiều cửa hàng, chỉ một nhà là mở cửa.

 

lén lút hỏi: “Ông chủ, cửa hàng bên cạnh ăn túi da. hợp tác với họ, nhưng yên tâm lắm, thấy nhà họ thế nào?”

 

Ông chủ đáp: “Nhà họ mới mở hai tháng, thế nào.”

 

“Vậy ông chủ của họ là ai ?”

 

“Bà chủ ngày nào cũng đến, bà thấy ?”

 

Mẹ Uông sững sờ, ngày nào cũng đến?

 

rình mấy ngày, chỉ thấy Giang Mật ngày nào cũng đến.

 

cẩn thận hỏi: “Ông chủ là nam nữ?”

 

“Trước đây là ông chủ, bây giờ đổi thành bà chủ .”

 

Nhật Thăng là của Giang Mật thể sai !

 

Mẹ Uông trong lòng chắc chắn, cuộc điện thoại hôm đó của Uông Nguyên cũng chỉ công ty là của Giang Mật.

 

Công ty của Giang Mật vấn đề, cố ý tìm Uông Nguyên hợp tác, chính là hại Uông Nguyên.

 

Mẹ Uông trong lòng lạnh một tiếng, chuyện ở tiệm cơm , coi như Giang Mật may mắn.

 

Lần sẽ trời hành đạo.

 

Mẹ Uông hành động nhanh, liên lạc với đến công ty Nhật Thăng bàn chuyện ăn, đó lấy bằng chứng Giang Mật l.ừ.a đ.ả.o, tống cô tù.

 

?

 

Uông Nguyên giải quyết xong hậu quả, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, chỉ cần công ty l.ừ.a đ.ả.o bắt điểm yếu, về chuyện gây sự ở tiệm cơm, đ.á.n.h thương Giang Kiến Quân, gã thái độ nhận tội , tích cực bồi thường, về cơ bản vấn đề lớn.

 

thể bắt đầu thanh toán món nợ với Chân Tú Châu và Giang Mật.

 

Từ thư phòng , gã chuẩn đến tiệm sườn xám tìm Chân Tú Châu.

 

Liễu Phiêu Phiêu đến cửa, quấn lấy cánh tay gã: “Anh Nguyên, gần đây em mua chút đồ cho con, cho em ít tiền.”

 

Uông Nguyên tuổi còn nhỏ, hai mươi tám tuổi, sắp bước sang tuổi ba mươi.

 

Đàn ông ở tuổi , về cơ bản đều hai đứa con trở lên.

 

Gã cũng con.

 

Đứa con sảy của Chân Tú Châu, gã cảm thấy tiếc.

 

Chân Tú Châu thể sinh, chỉ cần cô còn đòi ly hôn. Đợi Liễu Phiêu Phiêu sinh một đứa con trai, lúc đó bế về cho Chân Tú Châu nuôi.

 

Uông Nguyên từ trong cặp rút một xấp tiền đưa cho Liễu Phiêu Phiêu: “Dưỡng t.h.a.i cho , ăn gì thì ăn, đừng tiết kiệm tiền cho .”

 

Liễu Phiêu Phiêu nhận tiền, hôn lên mặt Uông Nguyên một cái: “Anh Nguyên, thật, em sẽ sinh cho một đứa con trai.”

 

Uông Nguyên sờ bụng cô , đến tiệm sườn xám.

 

Liễu Phiêu Phiêu theo sát ngoài, đến căn nhà trệt, đóng cửa .

 

Người đàn ông một tay ôm lấy cô : “Mang tiền đến ?”

 

“Tiền tiền tiền, chỉ nghĩ đến tiền, cũng hỏi em khỏe .” Liễu Phiêu Phiêu nũng nịu một câu, từ trong túi lấy tiền đưa cho , cảnh cáo: “Uông Nguyên sắp ly hôn với Chân Tú Châu , trong bụng em một đứa con, chắc chắn sẽ cưới em. Lúc đó tiền của là tiền của em, gần đây đừng tìm em.”

 

Người đàn ông cũng , Liễu Phiêu Phiêu tiểu tam, nếu lên chính thất, địa vị vững chắc, bất cứ lúc nào cũng thể đá.

 

Làm bà Uông thì khác, Uông Nguyên ly hôn, cũng cắt của gã một miếng thịt.

 

“Anh .” Người đàn ông đếm tiền, hài lòng : “Chỉ chút tiền ?”

 

“Anh đủ !”

 

“Tao đủ? Biết đủ cái gì? Người phụ nữ của tao cho nó ngủ, nó cho tao chút tiền thì ?”

 

Người đàn ông ánh mắt lạnh lùng của Liễu Phiêu Phiêu, lập tức thu khí thế, tiến lên ôm cô dỗ dành.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-xuyen-den-sau-dem-tan-hon-ca-nha-xem-toi-la-bao-boi/chuong-147-tu-tay-tong-con-trai-vao-tu.html.]

Liễu Phiêu Phiêu lạnh: “Anh sướng, thể ngủ với phụ nữ của nó.”

 

Nói xong câu , Liễu Phiêu Phiêu đẩy đàn ông , đầu ngoài.

 

?

 

Chân Tú Châu điều chỉnh tâm trạng, lấy hết can đảm gọi một cuộc điện thoại cho cha Chân.

 

Bên nhận máy: “A lô, ai ?”

 

Chân Tú Châu thấy giọng chuẩn xác, mắt đỏ hoe, cô khẽ gọi: “Bố, là con.”

 

Bên im lặng.

 

Chân Tú Châu nắm c.h.ặ.t ống , nước mắt ngừng tuôn : “Con… con nhớ bố.”

 

“Nhớ thì về nhà.” Giọng cha Chân mang theo vẻ tức giận, cứng rắn : “Ai trói chân con, cho con về thăm ?”

 

Chân Tú Châu sụt sịt mũi, giọng mềm mỏng: “Con giấy giới thiệu.”

 

Cha Chân im lặng một lúc, dứt khoát : “Con đợi đó.”

 

“Cạch!” Cúp điện thoại.

 

Chân Tú Châu thấy tiếng tút tút trong ống , chỉ cảm thấy trái tim đập trở .

 

Cô ngẩng đầu nén nước mắt, phát hiện bầu trời đầu cũng trở nên trong xanh.

 

Thật , cô vẫn còn nhà.

 

Chân Tú Châu trở về tiệm sườn xám, lấy chìa khóa mở cửa.

 

Đột nhiên, cô chằm chằm tấm kính cửa, đó phản chiếu một bóng , cả cô cứng đờ.

 

Uông Nguyên lặng lẽ xuất hiện lưng cô, giọng điệu như đang trò chuyện: “Em về .”

 

Chân Tú Châu để ý đến gã, lúc tiệm, chắc chắn càng bất lợi cho cô.

 

đẩy Uông Nguyên , co giò bỏ chạy.

 

Uông Nguyên mấy bước dài đuổi theo, một tay nắm lấy cổ tay cô, lôi xềnh xệch trong tiệm.

 

“Anh đ.á.n.h em, em ký văn kiện , bất kể em gì, đều hạn chế em.” Uông Nguyên vì giải quyết một cho xong, lấy hợp đồng của công ty l.ừ.a đ.ả.o , chuẩn chuyển sang tên Chân Tú Châu.

 

Như thể trói Chân Tú Châu cùng một con thuyền.

 

Chân Tú Châu liều mạng giãy giụa: “ sẽ ký, c.h.ế.t tâm .”

 

Uông Nguyên buông cổ tay cô , uy h.i.ế.p: “Em liên lụy Giang Mật, thì ký .”

 

Sắc mặt Chân Tú Châu đổi.

 

“Giang Mật mua công ty Nhật Thăng, bây giờ chắc đang ký hợp đồng với Lưu tổng. Chỉ cần em ký văn kiện , công ty là của em, hợp đồng cô hiệu lực.”

 

Uông Nguyên như , nắm lấy điểm yếu của Chân Tú Châu: “Trước đây tiệm cơm của Giang Mật xảy chuyện, may mắn thoát một kiếp. Lần thì ? Nếu vì em, cô cũng sẽ gây sự với .”

 

Gã từng bước ép sát: “Nghe huyện đang tranh cử tiệm cơm tiếp đãi khách nước ngoài, cô tranh thủ cơ hội . Nếu công ty phanh phui vấn đề, em xem cô còn thể yên tham gia tranh cử ?”

 

Uông Nguyên đắc ý lớn, tiếng ngông cuồng.

 

Sắc mặt Chân Tú Châu trắng bệch, cô tiệm cơm của Giang Mật xảy chuyện, Giang Mật cũng nắm bắt cơ hội tiếp đãi khách nước ngoài.

 

Uông Nguyên rõ ràng sẽ tha cho Giang Mật.

 

Chân Tú Châu nghĩ ngợi mà chạy khỏi tiệm sườn xám, đến tiệm cơm tìm Giang Mật.

 

Uông Nguyên ngăn cản, Chân Tú Châu nghĩ cho khác, cô liên lụy đến em nhà họ Giang, chắc chắn sẽ áy náy.

 

Người lòng mềm yếu như cô, nhất định sẽ , thỏa hiệp với gã.

 

Quả nhiên, giây tiếp theo, Chân Tú Châu chạy ngoài, lùi trở .

 

Uông Nguyên thần cơ diệu toán, mặt lộ nụ đắc ý.

 

Giây tiếp theo, khi thấy cảnh sát theo Chân Tú Châu , nụ cứng đờ mặt.

 

“Uông Nguyên, tố cáo l.ừ.a đ.ả.o, chúng tiến hành bắt giữ .”

 

Cảnh sát đưa lệnh bắt giữ, trực tiếp còng tay Uông Nguyên, đưa gã đến đồn cảnh sát.

 

 

Loading...