Thập Niên 80: Xuyên Đến Sau Đêm Tân Hôn, Cả Nhà Xem Tôi Là Bảo Bối - Chương 146: Giang Mật Ra Tay
Cập nhật lúc: 2026-02-18 16:52:24
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cung Hiến Chương ngoài năm mươi tuổi, mặc một bộ đồ Tôn Trung Sơn, mái tóc hoa râm chải ngược , khuôn mặt chữ điền trông nghiêm nghị, nhưng đôi mắt hiền hòa và đầy thần thái.
Ông qua cửa sổ xe về phía tiệm cơm Bốn Mùa, phong cách trang trí kiểu Trung Hoa cổ điển hợp ý ông.
Chỉ là chuyện ồn ào ở tiệm cơm khiến vẻ mặt ông càng thêm nghiêm túc.
“Chúng hiện đang mở cửa bên ngoài, kinh tế bước giai đoạn phát triển. Tỉnh coi trọng việc giao lưu kinh tế và kỹ thuật với nước ngoài. Lần vốn đầu tư nước ngoài giới thiệu là của một Hoa kiều, tổ tiên là huyện Nam. Ông nhớ quê hương, vì dự định đến huyện Nam vài ngày.”
Giọng Cung Hiến Chương ôn hòa, thái độ đối với Cố Lan Thanh giống như đối với bậc con cháu trong nhà: “Văn phòng ngoại vụ yêu cầu chúng tiếp đãi chu đáo, bất kỳ sai sót nào.”
Cố Lan Thanh hiểu nỗi lo của Cung Hiến Chương.
“Danh tiếng của tiệm cơm Bốn Mùa chỉ trong vài ngày lan khắp huyện, đuổi kịp các ‘quán lâu năm’, danh tiếng quá lớn, nên mới đến gây sự.”
Cố Lan Thanh hai tay đặt vô lăng, ánh mắt về phía tiệm cơm, giọng ôn hòa: “Cây cao đón gió, nổi danh ghen ghét, đây là quy luật ngàn đời đổi. Ngài đến nếm thử tay nghề của bà chủ Giang, nhất định sẽ tài nấu nướng của cô chinh phục.”
Cung Hiến Chương nụ môi Cố Lan Thanh, vẻ mặt trở nên suy tư.
Cố Lan Thanh là vững vàng, đặc biệt chú trọng lời và hành động cẩn thận, thái độ của đối với tiệm cơm Bốn Mùa bình thường, thậm chí còn đ.á.n.h giá cao.
Vốn dĩ chuyện xảy ở tiệm cơm cho thấy vẫn còn tồn tại rủi ro, đủ để loại.
lời của Cố Lan Thanh khơi dậy sự tò mò của ông, xem thử, tài nấu nướng thế nào mà Cố Lan Thanh đ.á.n.h giá cao như .
“Hôm nay đến thích hợp, hẹn một thời gian với bà chủ tiệm cơm.”
Đây là cho tiệm cơm Bốn Mùa một cơ hội.
Khóe mắt và đuôi mày Cố Lan Thanh ánh lên ý : “Vâng, sẽ để ngài thất vọng.”
Anh khởi động xe rời .
?
Bên phía Giang Mật cũng xử lý gần xong.
Đồ ăn kiểm tra t.h.u.ố.c chuột, còn đàn ông giả vờ trúng độc, cơ thể cường tráng, vấn đề gì.
Cặp đôi nhận tội, chịu khai kẻ chủ mưu đằng , một mực khẳng định là thấy việc kinh doanh của Giang Mật , là một tiệm mới, nên ăn vạ kiếm chút tiền tiêu.
Cảnh sát tạm giam hai .
Giang Mật từ đồn cảnh sát , thấy một đàn ông sải bước lớn nhanh về phía cô.
“Sao đến đây? Không cần việc ?”
Giang Mật đưa tay vuốt mái tóc trán gió thổi rối của Tiêu Lệ.
“Tóc dài , cắt .”
“Bây giờ là giờ nghỉ.” Tiêu Lệ quan tâm mà vò tóc, giữa hai hàng lông mày ngưng tụ một luồng khí lạnh: “Là của Uông Nguyên.”
Giang Mật lập tức hiểu , sắc mặt trầm xuống, nếu Cố Lan Thanh sẽ ảnh hưởng đến cha của Chân Tú Châu, cô cũng cần đợi tìm đủ bằng chứng nữa.
Trong trường hợp bằng chứng, thì tay tạo bằng chứng.
Sớm dọn dẹp tai họa!
Cô vẫy tay với Tiêu Lệ, khi cúi xuống, cô ghé tai vài câu.
Người đàn ông nghiêng đầu, đôi mắt tinh ranh của cô, đưa tay vỗ nhẹ lên đầu cô.
Hành động nhỏ bé, chứa đầy sự cưng chiều và dung túng.
Dường như dù cô gì, cũng sẽ cùng cô quậy.
?
Mẹ Uông gọt vỏ táo, cắt thành miếng nhỏ, đặt đĩa, để mặt Liễu Phiêu Phiêu.
Liễu Phiêu Phiêu lười biếng ghế sofa, kén chọn: “ dùng tay cầm ăn trực tiếp ? Tay bẩn thế, ăn đồ bẩn bụng, con mệnh hệ gì thì ?”
Mẹ Uông vốn sa sầm mặt vui, xong lời của Liễu Phiêu Phiêu, vội vàng bếp lấy một đôi đũa .
Liễu Phiêu Phiêu mặt mày chê bai, nhưng cũng kén chọn nữa: “Người chúng tìm bắt tù, việc kinh doanh của tiệm cơm Giang Mật, hề ảnh hưởng. Táo cô cho khách hàng, ngược còn mua lòng .”
Mẹ Uông xong một bụng oán khí, trách Liễu Phiêu Phiêu việc xong.
Bà tìm Uông Nguyên để cho Giang Mật một bài học.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-xuyen-den-sau-dem-tan-hon-ca-nha-xem-toi-la-bao-boi/chuong-146-giang-mat-ra-tay.html.]
Đi thẳng đến cửa thư phòng, gõ cửa, tự mở cửa, thấy Uông Nguyên đang chuyện điện thoại.
“Nhật Thăng… Giang Mật?”
“Công ty vấn đề, đừng để ý đến cô , nếu chúng đều thoát .”
“Cậu đừng quên, Giang Mật ân oán với !”
“Cạch!”
Uông Nguyên cúp điện thoại, cho rằng Lưu tổng đầu óc bình thường, Giang Mật bỏ giá cao mua Nhật Thăng, chắc chắn tra một thứ, tìm điểm yếu của gã.
Nếu thật sự nhân cơ hội bán cho Giang Mật, gã sẽ thật sự tù mục xương.
Chân Tú Châu động tĩnh, là do gã uy h.i.ế.p, sợ liên lụy đến cha cô .
Giang Mật động tĩnh, đó là vì bằng chứng đủ!
Gã uống một cốc nước lạnh, đột nhiên thấy Uông ở cửa, sợ đến suýt nữa hồn bay phách lạc: “Con bao nhiêu , cửa gõ cửa!”
Uông Nguyên nổi nóng, nhanh ch.óng kéo một tập tài liệu, che tài liệu đang mở.
Giọng gã gắt: “Con việc , nếu chuyện khẩn cấp, đừng phiền con!”
Mẹ Uông thấy hành động đề phòng của con trai, lòng lạnh .
Bà chỉ con trai mở một công ty ma Uông thị, ngoài gì cả.
họ là con, bà sẽ hại gã ?
Mẹ Uông thăm dò: “Con Giang Mật…”
Uông Nguyên thấy vẻ mặt tổn thương của Uông, nhịn day day thái dương đang giật giật.
Không gã cố ý đề phòng, mà là miệng bà giữ mồm.
Gã chuyện phạm pháp, nếu bà , ngày nào đó vô tình , gã sẽ xong đời.
Cho nên chỉ với bà , gã mở công ty ma Uông thị, ngoài gì khác.
Chuyện Giang Mật mua Nhật Thăng, đương nhiên càng thể .
“Chuyện của Giang Mật, con rảnh tay sẽ xử lý. Con bây giờ đang bảo lãnh tại ngoại, chỉ một tháng, con nhanh ch.óng xong việc khi thu hồi.”
Uông Nguyên nén giận, giọng hòa nhã: “Mẹ cũng thấy con tù nữa chứ?”
Mẹ Uông nhận quá nhạy cảm, : “Mẹ phiền con.”
Đóng cửa thư phòng, Uông Liễu Phiêu Phiêu đang ghế sofa xem TV, thần sắc hoảng hốt nghĩ đến cuộc điện thoại của Uông Nguyên.
Nhật Thăng, Giang Mật, công ty vấn đề, đừng để ý đến cô …
Những từ khóa nối liền với .
Mẹ Uông dám sơ suất, trực tiếp xách túi ngoài, đến công ty Nhật Thăng ở phố Công Nông.
Bà thấy Giang Mật công ty Nhật Thăng, ở nửa giờ mới .
Mẹ Uông do dự hồi lâu, cuối cùng vẫn .
Nhân viên tiếp tân tiến lên chào hỏi.
Mẹ Uông hỏi: “Vị đến gì ?”
“Bà hỏi bà chủ Giang ?” Nhân viên tiếp tân : “Đến bàn chuyện ăn.”
Mẹ Uông “Ồ” một tiếng, đông ngó tây: “Ông chủ công ty các là ai?”
Nhân viên tiếp tân , mà hỏi: “Bà định ăn túi da ?”
Mẹ Uông : “ đến tìm hiểu.”
Nhân viên tiếp tân Uông từ xuống , như thể xác nhận bà đến gây sự, liền sa sầm mặt, thèm để ý đến bà .
Mẹ Uông thấy thái độ của nhân viên tiếp tân, trong lòng tức giận, cần nghi ngờ, đây chính là công ty vấn đề của Giang Mật.
Nếu tại hỏi ông chủ là ai thì , thiết gọi Giang Mật là bà chủ?