Thập Niên 80: Xuyên Đến Sau Đêm Tân Hôn, Cả Nhà Xem Tôi Là Bảo Bối - Chương 140: Lấy Được Bằng Chứng, Rút Án Rồi Ly Hôn
Cập nhật lúc: 2026-02-18 16:52:18
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
là sợ cái gì thì cái đó đến.
Giang Mật vội vàng lên tầng hai, đẩy cửa phòng bao , một mùi rượu phả mặt.
Cô thấy đàn ông ngã gục bàn, say đến mức bất tỉnh nhân sự.
Chân Tú Châu mặt đất, khuôn mặt trắng bệch trắng bệch, vẻ đỏ ửng của say rượu.
"Chị Tú Châu, chị Tú Châu."
Giang Mật chạy tới, vỗ vỗ mặt Chân Tú Châu.
Trong mắt Chân Tú Châu chứa một vũng nước, mơ màng nửa khép mắt về phía Giang Mật.
Tửu lượng của cô , chuốc say đối phương, thể uống một ít rượu.
Cố sức chớp chớp mắt, rõ bóng chồng mắt là Giang Mật, cô cử động ngón tay.
Cồn xâm chiếm, mềm nhũn vô lực, dày cũng co thắt từng cơn.
"Mật... Mật Mật, cái cho cô."
Chân Tú Châu đặt con dấu và hợp đồng nắm c.h.ặ.t trong tay, để mặt Giang Mật.
Giang Mật thở phào nhẹ nhõm, may mà chỉ là say rượu thôi. Dáng vẻ hấp tấp của Vương Khánh Bình, cô còn tưởng xảy chuyện lớn .
Cô màng xem con dấu và hợp đồng, thu hết , đỡ Chân Tú Châu dậy, lải nhải: "Em đưa chị đến bệnh viện , sức khỏe chị vốn , quý trọng thế?"
Đầu Chân Tú Châu choáng, chân như giẫm bông, đều ở trạng thái tê liệt, nhưng tư duy dị thường rõ ràng.
" uống bao nhiêu, hai chai rượu lấy từ lầu lên, một chai bên trong đựng nước. Chai uống là nước, chai uống là rượu. Bởi vì lấy từ trong tiệm cô, nghi ngờ." Chai rượu Chân Tú Châu mang lên là rượu vang đỏ, uống hai ly lên đầu .
Ngực cô khó chịu, hô hấp chút khó khăn, kéo cúc cổ áo, mang theo men say : "Mật Mật, cô đừng... đừng vội, lo ngủ xong, tỉnh sẽ... sẽ quên hết."
Cô tìm một thứ trong thư phòng Uông Nguyên, gần đây xuất "một lô hàng", giúp xử lý "lô hàng" , khéo chính là Lưu tổng.
Chân Tú Châu lợi dụng lý do Uông Nguyên tù, chuyện giao cho cô xử lý, hẹn gặp Lưu tổng.
Lưu tổng lòng phòng nặng, thấy con dấu Chân Tú Châu đưa , lúc mới tin tưởng cô Uông Nguyên ủy thác.
Dù cô cũng là vợ của Uông Nguyên, thể nào hại Uông Nguyên, thế là buông lỏng cảnh giác, moi tin.
"Uông Nguyên mở một công ty ma, và Lưu tổng hợp tác, thuê riêng một cửa hàng, khắc con dấu và hợp đồng, treo biển công ty của để l.ừ.a đ.ả.o.
Kiếm đầy túi tiền, đóng cửa đổi chỗ khác. Đợi tìm tới công ty kinh doanh chính quy của , liền nhận nợ, chỉ là mạo danh, cho dù báo công an cũng tra đến đầu ."
Chân Tú Châu mềm nhũn dựa Giang Mật, giọng càng ngày càng mơ hồ: "Hắn còn đang chuyện đầu cơ trục lợi, bán thiết tinh vi nhập khẩu cho công ty khác, những vụ mua bán liên quan đến tiền cực lớn, cho dù phán chung , cũng đủ nhốt mười mấy hai mươi năm."
Giang Mật ôm lấy Chân Tú Châu kiều kiều mềm mềm, cô mùi rượu vang đỏ, nhiều hơn là một mùi hương hoa.
Mỹ nhân yếu đuối lấy mồi nhử, chỉ để lấy bằng chứng phạm tội của Uông Nguyên, thoát khỏi hang sói.
Giang Mật cảm thấy phụ nữ lớn lên trong giáo điều như Chân Tú Châu, dịu dàng nhu hòa như nước, thể đến bước , quả thực là dũng khí đáng khen.
Cho dù Uông Nguyên phạm tội là sự thật, cô đích tống chồng tù, truyền ngoài danh tiếng của cô sẽ hủy hết, nhất định sẽ nhiều "nhà chính nghĩa" chỉ trỏ cô .
Cô sắp xếp nhân viên liên lạc với nhà Lưu tổng, đón về nhà, đó gọi Vương Khánh Bình, cùng đưa Chân Tú Châu đến bệnh viện.
Sau khi bác sĩ kiểm tra, xác định Chân Tú Châu chỉ là say rượu, vấn đề gì khác, Giang Mật mới thở một trọc khí.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-xuyen-den-sau-dem-tan-hon-ca-nha-xem-toi-la-bao-boi/chuong-140-lay-duoc-bang-chung-rut-an-roi-ly-hon.html.]
Cô ghế đẩu, bàn tay đặt ngoài chăn của Chân Tú Châu, da trắng, mạch m.á.u da rõ ràng, đặc biệt gầy gò.
Hy vọng cô thể thuận lợi ly hôn, sống những ngày tháng yên tĩnh của riêng .
Buổi tối, Chân Tú Châu tỉnh , trần nhà trắng toát, chút hồn.
"Chị Tú Châu, chị tỉnh ?" Giang Mật ghé gần, sờ trán cô , cảm giác lạnh lẽo: "Khát đúng ? Em rót cho chị cốc nước."
Giang Mật rót một cốc nước từ phích nước nóng, đỡ Chân Tú Châu dậy, bưng cốc tráng men đưa đến bên miệng cô .
Chân Tú Châu đờ đẫn nương theo tay cô uống nửa cốc nước, lúc mới phát hiện đang ở bệnh viện.
"Mật Mật." Chân Tú Châu mở miệng, giọng nhẹ nhàng mang theo một tia khàn khàn, cô chút quen hắng giọng một cái: "Hôm nay phiền cô ."
"Không phiền." Giang Mật quan tâm : "Cơ thể chị chỗ nào khó chịu ?"
Chân Tú Châu khẽ lắc đầu: "Bây giờ vẫn , đồ vật cô giữ ?"
"Giữ ." Giang Mật hỏi: "Chị định thế nào?"
Chân Tú Châu do dự : "Trời sáng thăm nuôi Uông Nguyên, bàn chuyện ly hôn với ."
"Được." Giang Mật cũng đợi giấy giám định thương tật.
Mẹ Uông lương thiện, cho dù cô hố Uông hơn một ngàn đồng, chỉ riêng việc tống Uông Nguyên tù, kết thù với nhà họ Uông .
Tội của Uông Nguyên phán xuống, thể sẽ tịch thu gia sản, đến lúc đó nhà họ Uông chính là ch.ó rơi xuống nước, Uông tiền, cũng sẽ nhảy nhót nữa.
Giang Mật bây giờ tiệm cơm, kẻ chân đất, trong lòng ít nhiều sẽ lo lắng Uông gây sự, xử lý, cô khó mà an tâm.
?
Sáng sớm hôm , Giang Mật cùng Chân Tú Châu đến trại tạm giam.
Uông Nguyên giam giữ ở trong .
Giang Mật ghế gỗ đợi Chân Tú Châu.
Chân Tú Châu theo dân cảnh nơi giam giữ, thấy Uông Nguyên.
Uông Nguyên nhốt hai ngày, râu cằm mọc , vẻ càng thêm tiều tụy.
Lúc gã thấy Chân Tú Châu, đầu tiên là kinh ngạc một chút, đó là hận ý ập đến.
"Mày đến đây gì? Muốn xem dáng vẻ sa cơ lỡ vận của tao?" Uông Nguyên rõ lúc đến thăm gã, đoán chừng vớt là hết hy vọng , gã lợi dụng quan hệ của nhà họ Chân để ngoài.
Đợi khi gã ngoài, đầu tiên g.i.ế.c c.h.ế.t chính là Giang Mật!
Gã lạnh : "Chân Tú Châu, lấy gà theo gà, lấy ch.ó theo ch.ó. Chúng là vợ chồng, tao tù, mày thể vinh quang?"
Chân Tú Châu ánh mắt Uông Nguyên cực kỳ xa lạ, đối với một quan trọng, bất kỳ cảm xúc nào cũng trở nên thừa thãi.
Cô thần sắc bình tĩnh : " đến tìm ly hôn."
Uông Nguyên trong nháy mắt chọc giận, hai tay nắm lấy song sắt, hận thể lấy thắt lưng quất cô một trận.
Đáy mắt gã bùng cháy lửa giận, nghĩ tới điều gì, âm u : "Mày ly hôn với tao, thôi, mày bảo Giang Mật rút đơn kiện, tao ngoài sẽ ly hôn với mày."