Thập Niên 80: Xuyên Đến Sau Đêm Tân Hôn, Cả Nhà Xem Tôi Là Bảo Bối - Chương 137: Giang Mật Tống Tiền

Cập nhật lúc: 2026-02-18 16:52:15
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Giang Mật từ trong bếp , thấy một bà cụ ăn mặc chỉnh tề, ngay ngắn trong góc.

 

Mẹ Uông đang đ.á.n.h giá cách trang hoàng của tiệm cơm, đặt ở Huyện Nam cũng coi là mới mẻ hợp thời, trong lòng đối với định vị của Giang Mật, cao hơn một chút. Không chỉ là quan hệ cứng, chừng còn chút tầm , thiếu tiền lắm.

 

Tay bà sờ túi da, tiền bồi thường thêm một chút, mới thể đuổi ?

 

Đang nghĩ ngợi, một bóng mặt, Uông ngước mắt lên, thấy khuôn mặt xinh rạng rỡ của Giang Mật, theo bản năng nhíu mày, còn bao nhiêu thiện cảm.

 

Loại phụ nữ xinh thế , đa chính là loạn gia đình, Chân Tú Châu là , hàng .

 

Bây giờ bà đều nghi ngờ, Chân Tú Châu cố ý đổi cửa hàng với Giang Mật, chính là đào hố cho con trai bà .

 

"Cô chính là Giang Mật?" Mẹ Uông thấy Giang Mật ăn mặc bình thường, nghi ngờ cô phụ nữ đắn, đoán chừng ỷ khuôn mặt trèo lên cành cao, hất cằm lên, giọng điệu mang theo vài phần bề : " xem qua , con dâu đổi cửa hàng với cô, cô chiếm của nó một món hời lớn, cái mặt bằng đáng giá hơn đường Nam Lĩnh nhiều.

 

Con trai các cô đổi mặt bằng, gây hiểu lầm nảy sinh xung đột. Nó cố ý đ.á.n.h thương cô, chúng tình nguyện bồi thường tiền, cô rút đơn kiện, chuyện lật sang trang."

 

Giang Mật dáng vẻ hất hàm sai khiến của Uông, nhịn : "Bồi thường tiền? Bà định bồi thường bao nhiêu?"

 

Mẹ Uông vốn là công nhân nhà máy, điều kiện gia đình bình thường, khi Uông Nguyên phát đạt, bà liền nghỉ việc theo hưởng phúc. Người nịnh nọt bà nhiều, trở nên tâm cao khí ngạo, coi thường bằng nhà bà .

 

Giang Mật hỏi tiền bồi thường, trong lòng càng khinh thường, từ trong túi lấy một xấp tiền đặt lên bàn: "Ở đây ba trăm đồng."

 

Vốn định cho một trăm đồng, đối với bình thường nhiều nhiều . Giang Mật thể mở tiệm cơm thế , một trăm đồng đoán chừng lọt mắt, chỉ đành nhịn đau cắt thịt, thêm hai trăm đồng nữa.

 

"Ba trăm." Giang Mật nhạo: "Con trai bà chỉ đáng giá ba trăm đồng?"

 

Mặt Uông trầm xuống: "Sao, cô còn sư t.ử ngoạm?"

 

Giang Mật lười phí lời: "Mang theo tiền dơ bẩn của bà cút ."

 

Mẹ Uông từng chịu cái khí ?

 

Lúc đó bà sắp tức nổ phổi, nhưng nghĩ đến con trai còn đang ở trại tạm giam, ngạnh sinh sinh nuốt xuống cục tức .

 

Lại từ trong túi lấy một xấp tiền lớn, ném lên bàn: " cho cô thêm một ngàn đồng, cô đừng thỏa mãn!"

 

Mẹ Uông trừng mắt Giang Mật, chỉ đợi Giang Mật nhận tiền rút đơn kiện, đó bà sẽ kiện Giang Mật tội tống tiền.

 

Nếu nỡ cho thêm một ngàn đồng.

 

Giang Mật "chậc" một tiếng, đúng là nào con nấy.

 

Hai con cùng một đức hạnh.

 

"Cầu dáng vẻ của cầu , một ngàn ba trăm đồng mua con trai bà vô tội, bà sỉ nhục ai đấy?"

 

Giang Mật thu gom tiền rơi vãi bàn, cố ý đếm từng tờ từng tờ mặt Uông, mặt Uông đều xanh mét, cô nhếch môi : "Uông Nguyên gây sự trong tiệm , ảnh hưởng đến việc ăn của tiệm . Hắn còn vu khống hai và Chân tiểu thư gian tình, xâm phạm đến quyền danh dự của hai , khoản tiền coi như là bồi thường tinh thần."

 

Mẹ Uông , con tiện nhân Giang Mật là nuốt tiền , còn chịu rút đơn kiện.

 

nhào tới cướp tiền: "Cô trả tiền cho !"

 

Giang Mật giơ tiền lên cao, một bàn tay to lớn cầm lấy tiền trong tay cô.

 

Mẹ Uông đàn ông đột nhiên xuất hiện, mặt mày hung ác, động tác cướp tiền khựng , rụt tay về, chỉ sợ chọc giận , đ.á.n.h bà một trận.

 

"Cô mau trả tiền cho , nếu thì rút đơn kiện." Mẹ Uông tức đến đau n.g.ự.c, cảnh cáo Giang Mật: "Cô trả tiền, sẽ kiện cô tội tống tiền!"

 

Giang Mật một chút cũng sợ: "Bà khởi kiện , đợi giấy triệu tập của tòa án."

 

Mẹ Uông tức đến ngứa răng, nhổ nước bọt mặt Giang Mật.

 

Con điếm nhỏ đúng là lăn d.a.o cũng sợ đứt thịt, thứ hổ!

 

hung hăng lườm Giang Mật một cái, xách túi da đùng đùng đến đồn công an, tìm dân cảnh báo án: "Đồng chí công an, bà chủ Tiệm cơm Bốn Mùa, tống tiền một ngàn ba trăm đồng, các mau bắt cô ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-xuyen-den-sau-dem-tan-hon-ca-nha-xem-toi-la-bao-boi/chuong-137-giang-mat-tong-tien.html.]

 

Khéo , đồng chí dân cảnh chính là lấy lời khai cho Giang Mật, rõ vụ án, cũng nhận Uông.

 

Anh hỏi rõ ràng: "Bà tống tiền bà thế nào, rõ ràng, nếu sai lệch với sự thật, bà cũng phạm tội, ?"

 

Mẹ Uông dối cũng phạm tội, đối mặt với dân cảnh dám lời giả dối, thành thật khai báo: "Con trai đ.á.n.h thương hai cô , tìm cô thương lượng riêng, cho cô một khoản bồi thường, hy vọng cô thể rút đơn kiện, ai ngờ cô cầm tiền, chịu đến rút đơn kiện, cái gì là bồi thường tinh thần.

 

Đồng chí công an, xem cô đang tống tiền ? Cho dù bồi thường, cần bồi thường nhiều như ? Trong tiệm ít thấy, tất cả đều thể chứng cho ."

 

Dân cảnh trong lòng hiểu rõ, Giang Mật đó đòi bồi thường từ Uông Nguyên.

 

Anh giải thích: "Bồi thường phí tổn thất tinh thần giới hạn, các bà là thương lượng riêng, cô yêu cầu nhiều hơn nữa cũng phạm pháp."

 

Chỉ điều theo con đường pháp luật, đòi bồi thường quá cao chắc nhận sự ủng hộ của thẩm phán.

 

Câu cuối cùng, dân cảnh .

 

Mẹ Uông ngơ ngác, là hợp pháp ?

 

Vậy chẳng mất cả chì lẫn chài ?

 

Con trai vớt , còn bồi thường một khoản tiền lớn!

 

Đó chính là hơn một ngàn đồng đấy.

 

Mẹ Uông khí huyết dâng trào, một trận trời đất cuồng, mềm nhũn ngã xuống đất.

 

Tức đến ngất .

 

?

 

Lúc Giang Mật đóng cửa, doanh thu hôm nay chỉ bằng một phần ba hôm qua.

 

khỏi thở dài một tiếng, định ngày mai mở cuộc họp sáng, một chế độ hội viên.

 

Ngồi lên yên xe đạp, Giang Mật ôm eo Tiêu Lệ, hai tay đút túi áo ấm áp của .

 

Cô rầu rĩ hỏi: "Tiêu ca, chuyện của Uông Nguyên, manh mối ?"

 

Tiêu Lệ : "Có chút manh mối, nhưng cẩn thận, xử lý sạch sẽ, lấy bằng chứng, e là dễ."

 

Giang Mật "Ồ" một tiếng: "Không vội, còn thời gian."

 

Hai vợ chồng đến bệnh viện, đẩy cửa phòng bệnh , một tia sáng ấm áp tràn , chiếu sáng hành lang lưng họ.

 

Giang Mật thấy Giang Kiến Quân giường, Chân Tú Châu ghế đẩu bên cạnh.

 

Hai cứ trơ đó, ai chuyện.

 

Chân Tú Châu chằm chằm gáy Giang Kiến Quân, Giang Kiến Quân chằm chằm cửa.

 

Giang Kiến Quân thấy Giang Mật ở cửa, mắt lập tức sáng lên, giống như thấy cứu tinh, thể cứu khỏi dầu sôi lửa bỏng.

 

"Em gái, em rể, hai đứa đến !"

 

Giang Kiến Quân giống như học sinh tiểu học đến trường học, lưng thẳng tắp, cứng đờ hơn nửa tiếng đồng hồ, lưng đều đau nhức, cuối cùng cũng thể cử động .

 

Chân Tú Châu lên, dịu dàng chào hỏi: "Giang tiểu thư, Tiêu ."

 

Tiêu Lệ khẽ gật đầu: "Chân tiểu thư."

 

Giang Mật giọng vui vẻ chào hỏi: "Anh hai, Chân tiểu thư."

 

Chân Tú Châu khoan t.h.a.i đến bên cạnh Giang Mật, khẽ : "Giang tiểu thư, lời với cô."

 

 

Loading...