Thập Niên 80: Xuyên Đến Sau Đêm Tân Hôn, Cả Nhà Xem Tôi Là Bảo Bối - Chương 132: Lâm Thiển Thiển Và Tiêu Lệ Lần Đầu Gặp Mặt

Cập nhật lúc: 2026-02-18 16:52:09
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Uông Nguyên nhíu mày, lờ mờ nhớ từng nhắc qua, Chân Tú Châu định mở tiệm sườn xám, đột nhiên biến thành tiệm cơm ?

 

Gã chợt nhớ tới thời gian , Chân Tú Châu tìm gã chuyện cửa hàng. Lúc đó gã đang vội hẹn hò với Liễu Phiêu Phiêu, mất kiên nhẫn : "Cửa hàng đó sang tên cho cô , cô gì thì , đừng đến mặt ông đây tìm đen đủi!"

 

Có lẽ lúc đó cô với gã chuyện mở tiệm cơm?

 

Uông Nguyên rũ mắt xuống, che giấu sự âm u nơi đáy mắt.

 

Chân Tú Châu phát hiện sự tồn tại của Liễu Phiêu Phiêu, cố gắng lý lẽ với gã, về với gia đình, vọng tưởng dùng đứa con trong bụng để níu kéo gã.

 

Sau đó thấy gã chịu đầu, cô đòi về nhà đẻ, yêu cầu chọc trúng dây thần kinh nhạy cảm của gã, nháy mắt chọc giận gã.

 

Năm xưa gã thi đỗ Đại học Kinh Thị, quen Chân Tú Châu, mượn thế lực nhà cô để cắm rễ ở Kinh Thị, thế là triển khai theo đuổi cô .

 

thích thơ từ, ngày nào gã cũng cho cô một bức thư, mượn thơ truyền tình, hoặc là vì cô mà chạy đôn chạy đáo, nhưng cô vẫn thờ ơ với gã, thậm chí còn tránh như tránh tà.

 

Mãi cho đến khi chiếc đồng hồ quả quýt của cô mất, gã tìm về cho cô , lúc mới lọt mắt xanh của cô .

 

từ nhỏ , chiếc đồng hồ quả quýt đó là di vật để , bên trong khảm một tấm ảnh của , đối với cô ý nghĩa phi phàm.

 

Sau thích sườn xám, gã đặc biệt tìm thợ may học sườn xám, ngày sinh nhật hai mươi tuổi của cô tặng cho cô , đồng thời hứa hẹn sẽ sườn xám cho cô cả đời.

 

cảm động , bất chấp sự phản đối của nhà, kiên quyết gả cho gã.

 

Đây là chuyện khác nhất mà cô từng trong đời.

 

Đáng tiếc cha Chân đoạn tuyệt quan hệ với cô , dùng cách ép cô gả cho môn đăng hộ đối.

 

Uông Nguyên Chân Tú Châu đau khổ, hơn nữa còn d.a.o động, gã thể cho Chân Tú Châu cơ hội hối hận?

 

: "Tú Châu, em theo sự sắp xếp của nhà, gả cho đàn ông khác, em sẽ sống hạnh phúc ? Anh tuy gia thế , nhưng sẽ một lòng một với em.

 

Cha em cưới kế, ông kế em bầu bạn, sẽ cô đơn. Sau khi chúng kết hôn, sẽ lấy lòng cha em, để ông chấp nhận , thật lòng chúc phúc cho chúng ."

 

Gã tỉ mỉ tổ chức sinh nhật cho Chân Tú Châu, chuốc say cô , đó gạo nấu thành cơm.

 

Gã như nguyện cưới Chân Tú Châu, vốn tưởng rằng cha Chân sẽ nhận mệnh, từ đó thỏa hiệp với gã, nhưng gã tính sai.

 

Cha Chân lòng sắt đá, lúc bọn họ tới cửa, ông ném xuống một câu: "Chân Tú Châu, mày tao quá thất vọng. Mày về nhà họ Chân, bắt buộc ly hôn với nó."

 

Gã xác định nhận sự nâng đỡ của nhà họ Chân, bèn đưa Chân Tú Châu về Huyện Nam, lợi dụng phận của cha Chân để phát gia.

 

Theo việc ăn càng càng lớn, gã cần lợi dụng phận nhà họ Chân nữa, dựa chính cũng thể nước lên thì thuyền lên.

 

Chân Tú Châu về nhà đẻ, chẳng ly hôn với gã ?

 

Gã nhớ tới tất cả những gì bỏ cho Chân Tú Châu lúc , ở nhà họ Chân chịu bao nhiêu ghẻ lạnh, nhận một chút lợi lộc nào.

 

khi gã phát đạt, để cô lo cơm áo, sống cuộc sống sung túc, cô còn cái gì thỏa mãn?

 

Uông Nguyên thẹn quá hóa giận, động thủ đ.á.n.h cô .

 

Đứa bé cũng mất trong cơn bạo lực của gã.

 

Quan hệ vợ chồng hạ xuống điểm đóng băng, Chân Tú Châu thẳng thắn đề nghị ly hôn, gã buông lời tàn nhẫn: "Chân Tú Châu, tao sẽ để mày sống sót rời khỏi Huyện Nam. Mày thể tìm cha mày, ông thêm một đứa con trai , mày xem trong lòng ông còn đứa con gái là mày ?"

 

Gã thuê một cửa hàng đối diện Liễu Phiêu Phiêu cho cô , để cô nhận rõ sự thật. Ngoại trừ chấp nhận sự tồn tại của Liễu Phiêu Phiêu, cô còn lựa chọn nào khác!

 

Kết quả Liễu Phiêu Phiêu cho gã , Chân Tú Châu ở tiệm cơm mập mờ rõ với một gã đàn ông, tư thế mật , ngủ với .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-xuyen-den-sau-dem-tan-hon-ca-nha-xem-toi-la-bao-boi/chuong-132-lam-thien-thien-va-tieu-le-lan-dau-gap-mat.html.]

 

Huyệt thái dương của Uông Nguyên giật giật, đè nén lửa giận đáy lòng. Gã về phía đối tác đối diện, nở nụ : "Tiệm cơm Bốn Mùa nhận sự tán thưởng cao như của các vị, hương vị chắc chắn tầm thường. Chỉ điều bây giờ muộn, e là hết chỗ . Tối nay chúng chỗ khác , ngày mai cho đặt chỗ nhé?"

 

Hai khách tùy chủ.

 

Uông Nguyên thở phào nhẹ nhõm, gã sợ thấy Chân Tú Châu sẽ nhịn mà động thủ.

 

?

 

Giang Mật hiểu lầm, bận đến mức chân chạm đất.

 

Khách hàng thấy tiệm cơm trang hoàng , giá cả cũng đắt, một bộ phận là nguyện ý tới cửa nếm thử. Sau khi nếm thử, cảm thấy hương vị ngon, giúp tuyên truyền, việc ăn cứ thế kéo lên.

 

Không chỉ , Lâm Thiển Thiển ngoài phát tờ rơi, dẫn tới ít , tầng một tầng hai đều kín chỗ.

 

Giang Mật trực tiếp cho treo biển, nhận khách nữa.

 

Đợi đĩa rau cuối cùng xào xong, cô trực tiếp mệt lả ghế. May mà mấy món lớn chuẩn từ sớm, nếu thì chắc chắn xuể. Không khỏi cảm thấy may mắn vì tầm xa, thuê một đầu bếp phụ tá.

 

Lúc tiễn bàn khách cuối cùng , hơn chín giờ .

 

Giang Mật bao lì xì cho nhân viên: "Hôm nay chúng mở hàng may mắn, vất vả . Trong tiệm chúng thể còn cần tuyển , các cô nếu cần cù chịu khó, thể giới thiệu ."

 

Mọi vô cùng ngạc nhiên vui mừng, ngờ còn lì xì, nhao nhao tỏ vẻ sẽ giới thiệu đáng tin cậy, tan về hết.

 

Lâm Thiển Thiển và Vương Khánh Bình rời .

 

Vương Khánh Bình thấy việc ăn của tiệm cơm như , trong lòng nóng rực, đây là đầu tiên thấy một cửa tiệm mới, ngày đầu khai trương mà buôn bán hồng phát thế .

 

"Bà chủ, thấy món ăn cô giống khác , đặc biệt ngon, cô thể dạy một chút ?" Vương Khánh Bình giơ tay thề: "Sau sẽ theo cô , sẽ tự mở tiệm riêng."

 

Giang Mật : "Anh nếu chịu khổ cực , đợi trong tiệm tuyển đủ nhân thủ, thể theo bên cạnh học."

 

Một cô sẽ xuể, cần cùng giúp đỡ. Vương Khánh Bình cũng tệ, thật thà chịu khó, sẽ là một trợ thủ .

 

Hơn nữa trù nghệ dựa thiên phú, thể học bao nhiêu thì xem ngộ tính của , xem ông trời thưởng cơm ăn .

 

cùng một món ăn, mỗi khẩu vị đều quá giống .

 

Còn về bí phương độc môn thì truyền ngoài, cần truyền thụ cho nhà, hoặc là hạt giống tuyển chọn, bái sư nhập môn.

 

Vương Khánh Bình Giang Mật đồng ý, vui sướng cực kỳ, vội vàng về nhà chia sẻ tin với cha già.

 

Trong tiệm cơm chỉ còn Giang Mật và Lâm Thiển Thiển.

 

Lâm Thiển Thiển thiết dựa Giang Mật, nhỏ giọng : "Mật Mật, hôm nay đều mệt lả , trong bếp chỉ và đầu bếp Lâm, căn bản xuể. Tớ chút trù nghệ, thể giúp san sẻ một chút, đợi tuyển đầu bếp khiến hài lòng, tớ tiếp tục phát tờ rơi nhé?"

 

Giang Mật phát hiện Lâm Thiển Thiển cận với , ánh mắt căng thẳng mang theo hy vọng của cô , tâm trạng phức tạp.

 

Hôm nay Lâm Thiển Thiển gặp Tiêu Lệ, lúc hai gặp mặt sẽ xảy chuyện gì.

 

Cô lo lắng phòng tới phòng lui, ở nơi cô thấy nảy sinh rắc rối.

 

Đặt mặt, Lâm Thiển Thiển và Tiêu Lệ manh mối gì, cô cũng tiện chuẩn ngay từ đầu.

 

"Được." Giang Mật trong mắt cô b.ắ.n tia sáng, khỏi bật : "Ngày mai theo bên cạnh tớ giúp đỡ."

 

Lâm Thiển Thiển hưng phấn nhảy cẫng lên, thất thố khoác tay Giang Mật. Đột nhiên, cảm giác đang chằm chằm , đầu , đối diện với một đôi mắt đen kịt.

 

 

Loading...