Thập Niên 80: Xuyên Đến Sau Đêm Tân Hôn, Cả Nhà Xem Tôi Là Bảo Bối - Chương 121: Cuộn Phim Bị Lộ Sáng
Cập nhật lúc: 2026-02-18 16:51:58
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giang Mật tìm tên chụp ảnh trong nguyên tác, hình như tên là Dương Duy.
Tiết trời se lạnh, Giang Mật kéo c.h.ặ.t áo khoác, cửa tòa soạn báo, trong lòng thầm soạn sẵn lời thoại.
Dương Duy từ trong tòa soạn , thấy Giang Mật chốc chốc ngó trong, chủ động hỏi: "Đồng chí, cô tìm ai?"
Giang Mật mỉm : "Chào đồng chí, tìm Dương Duy."
Vẻ mặt Dương Duy chút kỳ lạ, chằm chằm mặt Giang Mật đ.á.n.h giá một hồi, là một gương mặt lạ hoắc.
Anh hỏi: "Cô tìm việc gì?"
Giang Mật nhận sự dò xét của , từ sự nghi hoặc trong ánh mắt đó, cô cơ bản đoán phận của .
Trên mặt cô nở một nụ nhẹ, đôi mắt đen láy sáng ngời toát lên vẻ sùng bái: " thói quen đặt báo dài hạn, những bức ảnh do đồng chí Dương chụp, điểm tin tức thể hiện qua thị giác thu hút hơn nhiều so với những bài của phóng viên con chữ.
Đặc biệt là tin tức về vụ t.a.i n.ạ.n hầm mỏ, sự va chạm thị giác mà bức ảnh đó mang là điều thể diễn tả bằng lời, chỉ thôi cũng thấy chua xót rơi nước mắt."
Dương Duy Giang Mật khen ngợi, trong lòng kích động thôi. Bởi vì bức ảnh hầm mỏ đó, cũng cho rằng là tác phẩm thành công nhất của .
Việc đủ để chứng minh cô là độc giả trung thành của .
Huống chi xem báo thường quan tâm đến nội dung con chữ hơn. Cho dù hứng thú với ảnh chụp, nhưng thường sẽ bỏ qua chụp ảnh.
Giang Mật biểu cảm của là tìm đúng chủ đề, tiếp tục "lừa" : " ngưỡng mộ phong cách chụp ảnh của , hôm nay vô tình đồng chí Dương đang chụp ảnh kiến trúc cổ đền chùa ở ngõ 3 đường Nam Kiều, mong chờ bộ ảnh đó."
Dương Duy như tìm tri âm, vội vàng hỏi: "Cô tìm để xem bộ ảnh đó ?"
"Nếu thể thì đương nhiên hy vọng xem cho thỏa lòng mong ước. tin tức tòa soạn thể tiết lộ ngoài."
Giang Mật tỏ vẻ vô cùng khó xử : " đến tìm là một yêu cầu quá đáng."
Dương Duy cau mày: "Việc gì?"
"Bạn của khéo xảy chuyện ở ngõ 3, lúc tìm nhân chứng thì đồng chí Dương đang chụp ảnh thời điểm đó. ôm một tia hy vọng, mong rằng thể chụp tình cảnh lúc đó trong ảnh, như thể rửa sạch nỗi oan cho bạn ."
Đáy mắt Giang Mật lộ vẻ lo lắng, thần sắc chân thành : "Nếu tìm bằng chứng, bạn sẽ kết án, hết cách mới đến tìm đồng chí Dương giúp đỡ."
Dương Duy nhịn nghi ngờ mục đích của Giang Mật là để tìm bằng chứng từ ảnh, nên cố tình tâng bốc một trận , đội mũ cao cho , khiến nỡ từ chối.
nếu là độc giả trung thành, cô các tác phẩm nhiếp ảnh của chứ?
Có lẽ đúng như cô , cô là độc giả trung thành của . Chỉ là tình cờ gặp chuyện xui xẻo, cực chẳng mới đến tìm .
Trái tim Giang Mật treo lên, chỉ sợ Dương Duy chụp.
Dương Duy ngược sảng khoái thừa nhận: " chính là Dương Duy mà cô tìm, hôm nay quả thực đến đường Nam Kiều chụp ảnh đền chùa. lúc mang phòng tối rửa ảnh thì phát hiện động máy ảnh của , cuộn phim lộ sáng trắng xóa hết cả , vứt ."
Sắc mặt Giang Mật đổi, cuộn phim gặp ánh sáng là hỏng, rửa ảnh , xem bằng chứng hình ảnh là xong .
"Đồng chí Dương, cảm ơn ." Giang Mật bày tỏ lòng ơn với Dương Duy, áy náy : "Rất xin vì quen với trong cảnh ."
Dương Duy cũng chút gượng gạo: "Đồng chí, cô cần khách sáo như , một độc giả trung thành như cô chứng minh giá trị tồn tại của . Sau sẽ một báo giá trị."
Giang Mật những lời tâm huyết của cho chút ngại ngùng: "Anh là một phóng viên nhiếp ảnh xuất sắc, trình độ chụp ảnh của cao, nếu cuộc thi nhiếp ảnh, tin sẽ đoạt giải."
Cô nhớ giải thưởng Nhiếp ảnh Kim Tượng trong nước đầu tiên tổ chức năm 89.
Dương Duy nhận sự khẳng định và khích lệ của Giang Mật, càng kiên định hơn với con đường nhiếp ảnh.
Giang Mật chào tạm biệt Dương Duy, trở về Thôn Thanh Thủy.
Trong lòng thất vọng nên lời, nếu ảnh chụp thì cơ bản là chắc chắn thành công.
Đáng tiếc cuộn phim lộ sáng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-xuyen-den-sau-dem-tan-hon-ca-nha-xem-toi-la-bao-boi/chuong-121-cuon-phim-bi-lo-sang.html.]
Giang Mật đến đầu thôn, thấy thím Lưu đang xổm bên bờ ao mò ốc, hàng rào cây dâu tằm che khuất bóng dáng thím Lưu.
Đáy mắt cô lóe lên một tia sáng, bước chân nhanh nhẹn về phía nhà họ Giang đón hai đứa nhỏ.
...
Mười một giờ đêm, vạn vật tĩnh lặng.
Màn đêm bao trùm cả ngôi làng, đưa tay thấy ngón.
Cổng sân nhà họ Triệu mở , một bóng mảnh khảnh bước .
Triệu Đông Mai kéo c.h.ặ.t chiếc áo khoác dày , ngó xung quanh, đèn đóm trong thôn đều tắt, giờ đều ngủ.
Cô bật đèn pin, nhét trong túi, để lộ một chút ánh sáng mờ ảo, miễn cưỡng thể soi sáng đường chân.
Cô vội vã về phía đầu thôn phía Đông, qua cửa nhà thím Lưu, thêm mười mấy mét nữa, cô cửa một ngôi nhà.
"Cốc cốc cốc!"
Cô gõ cửa.
"Mao Lại Tử!"
Triệu Đông Mai hạ thấp giọng gọi mấy tiếng.
Một lát , cửa mở.
Một đàn ông trung niên hơn bốn mươi tuổi ở cửa, khi thấy Triệu Đông Mai, mắt gã sáng lên, ngón tay nắm c.h.ặ.t ống tay áo, nhe miệng , để lộ hàm răng vàng khè: "Ngoài... ngoài trời lạnh, cô... cô nhà ?"
Gã trong nhà, bước chân khập khiễng.
Đây là gã đàn ông độc già trong thôn, Mao Lại Tử.
Triệu Đông Mai cũng sợ thấy, sờ con d.a.o nhỏ trong túi, nén nỗi sợ hãi trong lòng xuống, theo nhà, thuận tay đóng cửa .
Mao Lại T.ử thấy tiếng đóng cửa, đầu Triệu Đông Mai, chằm chằm mặt cô , nuốt nước miếng.
Triệu Đông Mai nhíu c.h.ặ.t mày, trong nhà bốc lên một mùi chua loét khó ngửi, đáy mắt cô lóe lên vẻ ghét bỏ, phát hiện sự khác thường của Mao Lại Tử.
Cô đỉnh đầu hói một mảng của Mao Lại Tử, khuôn mặt dài ngoằng, đôi mắt tam giác, cằm mọc đầy râu ria xồm xoàm, toát vẻ hung dữ.
Nếu Giang Mật dính líu với gã, Tiêu Lệ còn thèm con "giày rách" đó nữa ?
Mao Lại T.ử mà phát bệnh thần kinh thì sẽ động thủ đ.á.n.h đấy!
Triệu Đông Mai nghĩ đến kết cục mà Giang Mật sẽ gặp , suýt chút nữa nhịn mà tiếng.
"Mao Lại Tử, lấy vợ, tặng cho một cô vợ nhé." Triệu Đông Mai coi Mao Lại T.ử là bình thường, luôn coi gã là một kẻ ngốc, cho nên cũng từng nghĩ gã là một đàn ông.
Cô hì hì : "Nhà bẩn lộn xộn, chính là thiếu một phụ nữ dọn dẹp. Anh lời , sẽ đưa phụ nữ xinh nhất thôn đến vợ ... Á..."
Triệu Đông Mai còn hết câu, đột nhiên Mao Lại T.ử vồ ngã xuống đất.
"Bịch" một tiếng, gáy đập xuống đất, cảm giác đau điếng khiến cô hoa mắt ch.óng mặt, mắt tối sầm từng cơn, phản ứng chậm chạp. Đợi đến khi đầu óc cô tỉnh táo thì quần áo lột .
Mao Lại T.ử chảy nước miếng cô : "Cô... cô là phụ nữ xinh nhất thôn, ... vợ ... hì hì..."
Triệu Đông Mai sợ đến ngây , há miệng định hét lên kêu cứu.
"Rầm ——"
Cánh cửa đột nhiên đạp tung.
Thím Lưu mắt đầy hung quang ở cửa, gầm lên: "Mao Lại Tử, mày sang nhà bà trộm gà... Á... Ối giời đất ơi... Triệu Đông Mai với Mao Lại T.ử mèo mả gà đồng !"