Thập Niên 80: Xuyên Đến Sau Đêm Tân Hôn, Cả Nhà Xem Tôi Là Bảo Bối - Chương 117: Cô Ta Muốn Anh Bị Tử Hình
Cập nhật lúc: 2026-02-18 16:51:54
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giang Mật nghĩ đến lúc bệnh viện huyện kiểm tra, móc nổi một xu lúng túng, hình như là một chút xíu…
Thế là ngày hôm , khi Giang Mật ngoài, đưa cho Tiêu Lệ hai mươi tệ: “Em đưa tiền ăn uống lúc sửa sang cho , đủ thì hỏi em.”
Tiêu Lệ chằm chằm hai tờ tiền mười tệ, đôi mắt sáng rực, mặt là nụ kìm nén .
Cách nửa ngày, ngẩng đầu lên, cố tỏ bình tĩnh một câu: “Được.”
Giang Mật ánh mắt của , khỏi tự kiểm điểm bản , xem đây đối xử với quá keo kiệt , đối với một chút?
Cô cầm tài liệu xong đến Ủy ban xã trấn, tới cửa văn phòng Bí thư Lâm, giơ tay định gõ cửa.
Cửa văn phòng từ bên trong mở , Triệu Đông Hải từ bên trong .
Giang Mật ngẩn , khá lâu gặp .
Triệu Đông Hải sống cũng dễ dàng, bây giờ ăn tuy dễ, nhưng l.ừ.a đ.ả.o cũng nhiều, phòng xuể, liên tiếp hố, đền một khoản tiền lớn, trong tay chẳng còn mấy đồng.
Ông trời đối đãi với tệ, đưa chính sách hỗ trợ hộ chuyên doanh, nắm bắt cơ hội để đông sơn tái khởi!
Hắn liếc tài liệu trong tay Giang Mật, đoán cô hộ trồng trọt, thêm gì, lướt qua vai cô rời .
Giang Mật nhíu mày, để Triệu Đông Hải trong lòng, cũng chẳng sợ cạnh tranh.
Cô gõ cửa.
Bí thư Lâm: “Mời .”
Giang Mật đẩy cửa bước , Bí thư Lâm đang cắm cúi việc.
Cô tự giới thiệu: “Bí thư Lâm, cháu là hộ trồng trọt Giang Mật ở thôn Thanh Thủy.”
Bí thư Lâm cái tên , vô cùng quen tai, vợ, con gái cứ nhắc mãi cái tên bên tai.
Ông ngước mắt sang, chỉ thấy cô gái nhỏ buộc tóc đuôi ngựa, đôi mắt đen sáng, lên đặc biệt khiến yêu thích.
“Cháu đến vì chuyện hộ chuyên doanh ?” Bí thư Lâm thẳng vấn đề: “Cháu bây giờ là hộ kinh doanh cá thể ?”
Loại chuyện thường là tìm trưởng thôn, tìm ông quả thực là vượt cấp .
Triệu Đông Hải thù với trưởng thôn, cho nên mới đến tìm ông bàn chuyện hộ chuyên doanh.
“Cháu là hộ kinh doanh cá thể, nhưng bố cháu là trưởng thôn, để tránh hiềm nghi, cháu mặt các chị đến xin đăng ký.”
Giang Mật thêm vài phần câu nệ, hai tay đưa tài liệu cô lên: “Cháu cho rằng các chị cháu phù hợp với yêu cầu, đặc biệt bố cháu là trưởng thôn, cũng thể đóng vai trò đầu.”
Bí thư Lâm hiểu tình hình nhà họ Giang, Lâm Quế Phương mỗi ngày đều c.h.é.m gió bên tai ông, Giang Mật rốt cuộc lợi hại thế nào. Việc trồng rau nhà kính của cô, quả thực là đầu ở thôn Thanh Thủy, đáp ứng tiêu chuẩn hộ chuyên doanh.
Ông xem xong tài liệu của Giang Mật, hiệu cho Giang Mật xuống chuyện: “Kỹ thuật và kinh nghiệm của cháu, thể truyền thụ giữ chút nào cho các hộ chuyên doanh trồng trọt ?”
“Cháu sẽ thế.” Giang Mật vô cùng thẳng thắn, thấy Bí thư Lâm nhíu c.h.ặ.t mày, cô đĩnh đạc : “Phạm vi sản xuất rộng, nhất thiết đều trồng giống . Khi một loại nông sản ở thời kỳ bão hòa, nguy cơ cũng sẽ kéo đến theo.
Mọi sẽ cạnh tranh giảm giá, cướp thị phần. Sự cạnh tranh ác tính xuất hiện, thể cùng tồn tại, sẽ luôn t.h.ả.m bại rút lui khỏi thị trường, điều trái ngược với lý niệm cùng giàu mà ngài kỳ vọng.”
Bí thư Lâm nhíu mày, lời Giang Mật lý. Bởi vì cô truyền thụ hết kỹ thuật và kinh nghiệm, chất lượng trồng đều giống cô.
Nhóm khách hàng tiêu dùng đối mặt với chất lượng giống , đương nhiên sẽ chọn mua giá thấp, như phá hỏng thị trường, sẽ gây ảnh hưởng lớn đến Giang Mật.
“Cháu thể truyền thụ kỹ thuật và kinh nghiệm khác, họ sản xuất những thứ khác với cháu, thì thể cùng tồn tại , cùng giàu.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-xuyen-den-sau-dem-tan-hon-ca-nha-xem-toi-la-bao-boi/chuong-117-co-ta-muon-anh-bi-tu-hinh.html.]
Giang Mật hiểu đạo lý tham thì thâm, kẽ tay lọt một chút lợi ích, thể thu mua lòng hơn, con đường cô phát triển cũng sẽ thuận lợi hơn nhiều: “Coi như kết một thiện duyên.”
Bí thư Lâm , thần sắc giãn : “Bản kế hoạch của cháu chú xem qua, chính sách của chúng là dựa theo quy mô lớn nhỏ, định một chính sách hỗ trợ. Lấy việc nuôi gà cháu ví dụ, dựa theo quy mô của cháu, sẽ phê duyệt cho cháu bao nhiêu mẫu đất chăn nuôi, cho vay lãi suất bao nhiêu tiền, hỗ trợ bao nhiêu tiền xây dựng chuồng trại.”
Hôm qua Giang Mật xem văn bản từ chỗ Lâm Quế Phương, cho nên nhận chính sách hỗ trợ. Trước đây chăn nuôi và trồng cây ăn quả, nguyên nhân lớn nhất ở vấn đề vốn và đất đai.
Bây giờ chính sách hỗ trợ, cô hưởng ứng chính sách, thể nhận nhiều ưu đãi, việc thực tế cũng bớt nhiều rắc rối.
“Mọi vẫn từng sản xuất quy mô lớn và độc lập. Cho dù là vay lãi suất, cũng lo lắng bản , ngay cả tiền vay cũng trả nổi.
Không ai bước đầu tiên , nhiều đang ở giai đoạn quan sát. Đợi thấy cháu kiếm tiền, họ sẽ bắt đầu thôi.”
Giang Mật tài liệu Bí thư Lâm đè khuỷu tay, mỉm : “Cháu tin bà con gan và cần cù, nhất định sẽ thoát nghèo giàu.”
Bí thư Lâm tán đồng câu , xem bản kế hoạch của Giang Mật một nữa, mạch lạc rõ ràng, quy mô nhỏ.
Tuổi còn nhỏ, đầu óc linh hoạt, hơn nữa còn gan sáng suốt.
Cô mạnh dạn thử nghiệm trồng trọt, thành lập công ty hộ kinh doanh cá thể, định chuyển sang tiệm cơm.
Do cô dẫn đầu, quả thực tính đại diện.
Hiện tại mà , cô là tấm gương thành công .
Bí thư Lâm gấp tài liệu : “Đơn xin còn qua Bộ Nông nghiệp và Cục Chăn nuôi thẩm định, cháu về đợi tin tức .”
Giang Mật dậy chào tạm biệt, rời khỏi văn phòng, khỏi Ủy ban xã.
Một chiếc xe đạp chắn ngang mặt cô.
Giang Mật ngẩng đầu , chỉ thấy Triệu Đông Hải chắn ở phía .
Triệu Đông Hải hất cằm về phía yên : “Lên xe, chở cô về.”
Giang Mật thèm để ý đến , thẳng về hướng thôn Thanh Thủy.
“Giang Mật, trong thôn mua màng nilon, định trồng rau nhà kính. Cô bây giờ kiếm tiền dễ, đó là vì cạnh tranh, đợi đều trồng , cô sẽ áp lực.”
Triệu Đông Hải moi tin từ Giang Mật: “ sẽ cạnh tranh cùng ngành với cô, định chăn nuôi. Cô là hộ kinh doanh cá thể, nếu xin hộ trồng trọt, chắc chắn hợp quy định, quan hệ thể lo lót giúp cô một chút, hai chúng hợp tác?”
Không ch.ó sủa nhức tai.
Giang Mật tự động chặn lời Triệu Đông Hải.
Triệu Đông Hải bóng lưng Giang Mật, ánh mắt âm trầm, sẽ cứng đối cứng với cô, chuyện thương trường, mỗi dựa thủ đoạn, phân cao thấp!
Hắn thần sắc u ám trở về nhà, vứt xe đạp trong sân, trở về nhà chính.
Triệu Đông Mai ăn mặc lòe loẹt, đang thì thầm bàn bạc với Triệu.
“Mẹ, vì chuyện hôn nhân của con, tốn ít công sức và tiền bạc, nhà chúng bây giờ bắt đầu sa sút , con tự giành lấy.”
Đáy mắt Triệu Đông Mai lộ vẻ quyết tuyệt: “Bây giờ tội lưu manh là sẽ xử b.ắ.n, Cố Lan Thanh chịu cưới con, con sẽ giở trò lưu manh với con.”
Bây giờ tội lưu manh đặc biệt nghiêm trọng, sẽ trực tiếp tuyên án t.ử hình.
Cố Lan Thanh chắc chắn sẽ thỏa hiệp với cô !