Thập Niên 80: Xuyên Đến Sau Đêm Tân Hôn, Cả Nhà Xem Tôi Là Bảo Bối - Chương 115: Hỷ Sự Liên Miên
Cập nhật lúc: 2026-02-18 16:51:36
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giang Mật một chút cũng bất ngờ, Chủ nhiệm Vương hố cô, chắc chắn là nể mặt Cố Lan Thanh.
Cô nhớ Cố Lan Thanh việc ở ủy ban, hình như sống cùng gia đình, đợi khi tiệm cơm khai trương, cô sẽ tặng một tấm “thẻ VIP”, để ăn miễn phí.
Giang Mật chân thành : “Chủ nhiệm Vương, ngài quan tâm như , hôm nào đặt tiệc mời ngài uống rượu.”
Chủ nhiệm Vương xua tay: “Không cần cần, cô cũng giúp việc lớn .”
“Cái thể giống ?” Giang Mật đội mũ cao cho Chủ nhiệm Vương, lời ý : “ đầu tiên từ quê lên thành phố ăn, trong lòng cũng chắc chắn lắm. Mẹ nhiều quý nhân, nhất định sẽ quý nhân phù trợ, chuyện cần vội. Trước đây thấy bà mê tín, ngờ bà trúng thật.”
Chủ nhiệm Vương đó Giang Mật ép bán cửa hàng cho cô, trong lòng ít nhiều chút thoải mái, cô coi là quý nhân, chút khó chịu đó liền tan biến.
Thực sự xuất hiện của Giang Mật giúp ông giải quyết một rắc rối lớn. Nếu bọn đòi nợ tìm đến tận cửa, ầm ĩ chuyện tác phong của ông vấn đề, tố cáo lên , thì cái ghế e là vững.
Trên mặt ông cũng thêm vài phần tươi : “Cô như , ly rượu nhất định uống .”
Ba giờ chiều, Chân Tú Châu mang đến hợp đồng thuê ký đó, khi ký một bản, cô rời .
Tình huống của Giang Mật khá phức tạp, thủ tục rườm rà.
Chủ nhiệm Vương vài câu nịnh nọt, tâm thái bình hòa đối đãi với Giang Mật, nhận cái của cô. Cho nên việc càng tận tâm tận lực, ngay trong ngày xong tất cả thủ tục.
Về đến nhà, chuyện Giang Mật lo lắng nhất giải quyết xong, đáng lẽ nhẹ nhõm, nhưng trong lòng trào lên một cảm giác mệt mỏi.
Thậm chí mệt đến mức ngay cả bậc cửa cũng lười bước qua, đặt m.ô.n.g xuống bậc cửa, trái tim phấp phỏng lo âu cuối cùng cũng an định .
Đầu cô dựa khung cửa, ráng chiều đỏ rực phía chân trời, trong lòng tính toán phí cửa hàng hai nghìn, cho Chủ nhiệm Vương vay hai nghìn, trong tay còn hơn sáu nghìn tệ.
Việc sửa sang cửa hàng giao cho Tiêu Lệ, thể tiết kiệm ít tiền.
Cô cần giám sát sửa sang cửa hàng, chỉ cần cho Tiêu Lệ bản vẽ hiệu quả mà là .
Trong thời gian cô giải quyết xong chuyện thuê đất, cầm tay chỉ việc dạy em nhà họ Giang trồng một lứa rau, đó tâm ý kinh doanh tiệm cơm.
Cô quy hoạch từng việc một sẽ tiếp theo trong đầu, dây thần kinh đang căng thẳng thả lỏng , mơ mơ màng màng ngủ .
Tiêu Lệ từ bên ngoài trở về, thấy Giang Mật hai tay ôm gối, đầu nghiêng dựa khung cửa ngủ, gió chiều nhẹ nhàng thổi qua khuôn mặt cô, tóc bay lòa xòa.
Anh sự mệt mỏi giữa lông mày cô, nghĩ đến việc cô thời gian sớm về khuya, đáy mắt tràn đầy sự thương xót, bế ngang cô lên.
Cảm giác mất trọng lượng đột ngột khiến Giang Mật tỉnh giấc, hai tay hoảng loạn ôm lấy cổ Tiêu Lệ, đôi mắt ngái ngủ đường nét cứng rắn cằm đàn ông, thở một , lười biếng dựa vai .
“Tiêu ca, em lấy cửa hàng , tổng cộng tốn bốn nghìn tệ.” Giang Mật ngửi mùi hương , mùi mồ hôi hôi, một loại mùi vị khiến cô an tâm. “Anh xong dự án trường học, thì sửa sang tiệm cơm cho em.”
Tiêu Lệ “ừ” một tiếng, trầm giọng hỏi: “Trời càng ngày càng lạnh , em bên ngoài ngủ, cảm lạnh thì ?”
Giang Mật rầu rĩ : “Đi đến cửa nhà, em đột nhiên động đậy nữa.”
Tim Tiêu Lệ nhói lên một cái.
Cảm giác cũng từng , khi một mệt mỏi đến cực điểm, đột nhiên thả lỏng, khoảnh khắc đó một chút cũng động đậy, chỉ vật đất, trời sập xuống cũng quản.
“Vậy thì nghỉ ngơi cho khỏe .” Tiêu Lệ đặt cô lên giường, kéo chăn đắp cho cô, bên mép giường: “Em cần liều mạng như , bây giờ thể nuôi sống em. Nếu em mệt , thì dừng , thể chỗ dựa cho em.”
“Em thích cuộc sống bận rộn mà sung túc , nhà chúng từng chút một lên, sẽ cảm giác thành tựu lớn.”
Giang Mật nghiêng ôm lấy eo thon chắc của , đôi mắt hoa đào ươn ướt sáng ngời: “Lúc em mệt, cứ như , ôm em một cái là .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-xuyen-den-sau-dem-tan-hon-ca-nha-xem-toi-la-bao-boi/chuong-115-hy-su-lien-mien.html.]
Cổ họng Tiêu Lệ như thứ gì đó chặn , bàn tay vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, ngón cái miết qua đôi môi đỏ mọng.
Cái miệng của cô những lời, khiến đem tất cả những gì , dâng hết lên mặt cô.
Tay Giang Mật luồn lòng bàn tay , hai mười ngón đan xen, cô ngẩng mặt lên định gì đó, bắt gặp hai đôi mắt đen láy.
Tiêu Dương và Tiêu Noãn Noãn đang bám khung cửa, thò hai cái đầu nhỏ .
Tiêu Noãn Noãn mềm mại : “Chị dâu, bọn em thể mượn cả dùng một chút ?”
Tiêu Dương giơ một ngón tay lên: “Dùng một chút xíu thôi ạ.”
Giang Mật hắng giọng, chút tự nhiên dậy.
Cô : “Đương nhiên là , các em thể dùng bất cứ lúc nào.”
Tiêu Lệ: “…” Các hỏi suy nghĩ của đương sự ?
Tiêu Noãn Noãn thật sự quan tâm đến cảm nhận của đương sự, xoa bụng , đôi mắt to chớp chớp: “Anh cả, em đói.”
Tiêu Dương gật đầu cái rụp: “Bọn em đói!”
Tiêu Lệ bất lực dậy, dém chăn cho Giang Mật, dẫn hai đứa nhỏ xuống bếp.
Giang Mật chợp mắt một lát, cảm giác mệt mỏi đó tan biến, tràn đầy năng lượng sống .
Cô chịu yên, múc lá rau nấu cám gạo, sân cho gà ăn.
“Mật Mật!”
Giang Mật cửa, thấy chị dâu cả và chị dâu ba nhà họ Giang đang ở cổng sân.
Cô vội vàng đặt chậu gỗ nhỏ trong tay xuống, lau tay tạp dề: “Chị dâu cả, chị dâu ba, hai chị đến , mau nhà .”
Chị dâu cả khoác tay chị dâu ba , báo tin vui: “Mật Mật, nhà đẻ chị đồng ý cho em thuê đất, cũng vận động bà con , khác dám cho thuê, chỉ trong tộc nhà chị đồng ý, tổng cộng thuê mười mẫu đất!”
Chị dâu ba bẽn lẽn : “Nhà đẻ chị thuê bảy mẫu đất.”
Giang Mật ngờ bất ngờ lớn như , gần đây đúng là chuyện nối đuôi mà đến!
Đáy mắt cô mang theo ý : “Được, các chị ký hợp đồng với họ, đó đưa tiền cho họ, đến lúc đó em cùng các chị xem một chút.”
Giang Mật vội vàng nhà, lấy ba nghìn tệ và mẫu hợp đồng, lượt đưa cho chị dâu cả và chị dâu ba.
“Em đưa các chị nhiều tiền hơn một chút, phòng khi đến lúc đó còn cho các chị thuê đất.”
Chị dâu cả và chị dâu ba nhận hợp đồng và tiền, định về nhà sẽ một cuốn sổ ghi chép.
“Mật Mật, rau nhà kính lớn nhanh quá, cần đến một tháng, loại rau thể bán !” Chị dâu cả nhắc đến rau nhà kính, nụ mặt từng tắt. Giống như đứa con dốc lòng chăm sóc, sắp thành tài .
Chị dâu ba cũng chia sẻ với Giang Mật một tin tức: “Chị Bí thư Lâm một phương châm, dẫn dắt nông dân trấn chúng cùng giàu, hộ chuyên doanh, thôn chuyên doanh, chính là cái gì mà kết hợp chuyên môn hóa và kinh tế gia đình ?”
Giang Mật ngẩn , còn chuyện ?
Sao cô cảm giác hỷ sự liên miên thế ?
Phương châm giàu của Bí thư Lâm, quả thực chính là đo ni đóng giày cho cô!