Thập Niên 80: Xuyên Đến Sau Đêm Tân Hôn, Cả Nhà Xem Tôi Là Bảo Bối - Chương 114: Giải Quyết Xong Cửa Hàng

Cập nhật lúc: 2026-02-18 16:51:35
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đáy mắt Cố Lan Thanh thoáng qua vẻ kinh ngạc, Giang Mật mở tiệm cơm?

 

Anh nhớ tới tay nghề của Giang Mật, bất động thanh sắc liếc tập tài liệu trong tay Chủ nhiệm Vương.

 

“Chủ nhiệm Vương việc theo quy định, vấn đề lớn.”

 

Cố Lan Thanh để câu mang tính quan phương .

 

Trước khi rời , Cố Lan Thanh ma xui quỷ khiến về phía con ngõ sâu. Chỉ thấy cô gái đầm đìa nước mắt, dùng đôi mắt bi thương .

 

Anh khẽ nhíu mày, thu hồi tầm mắt, sải bước rời .

 

?

 

Trong lòng Giang Mật giấu chuyện xong thì sẽ yên.

 

Sáng sớm hôm , cô chạy lên huyện, đến đường Bến xe tìm thuê để thương lượng chuyện đổi mặt bằng.

 

Hôm qua cứu một đôi vợ chồng, chuyện hoãn .

 

ở bên đường, thấy cửa hàng đang mở, lập tức cảm thấy vui mừng, ngờ gặp !

 

Băng qua đường đến cửa, cô dừng bước, thấy một dáng nhẹ nhàng thanh thoát.

 

Người thuê mặc một chiếc sườn xám màu trơn dài đến mắt cá chân, một vệt hoa văn cành lá quấn quýt màu xanh nhạt trang nhã đoan trang, từ nút tàu cổ áo kéo dài xuống lan rộng .

 

yên lặng ở cửa, một sự trong trẻo và tĩnh lặng, đậm nhạt giống như nhân vật bước từ trong tranh thủy mặc Giang Nam.

 

Giang Mật kinh ngạc, toát vẻ sông nước Giang Nam nuôi dưỡng, cho Giang Mật thấy thế nào gọi là phụ nữ từ nước, vô cùng đoan trang linh tú.

 

Mỹ nhân và sườn xám như , tôn lên.

 

Không ai thích hợp mở tiệm sườn xám hơn cô nhỉ?

 

“Xin chào.” Giang Mật tươi tắn bước tới, đưa tay về phía mỹ nhân: “ tên là Giang Mật, bàn với cô về chuyện cửa hàng.”

 

Chân Tú Châu về phía Giang Mật, thần sắc lộ vẻ nghi hoặc, nhưng thấy bàn tay mặt, cô đưa tay nắm lấy tay Giang Mật.

 

“Xin chào, tên là Chân Tú Châu.”

 

Giọng mềm mại ngọt ngào vùng Ngô nông đó của cô , rơi tai Giang Mật, cả cô sắp nhũn .

 

Giang Mật đưa tay sờ dái tai, chút nên mở lời thế nào.

 

“Giang tiểu thư, cửa hàng vấn đề gì ?” Chân Tú Châu sang phía đối diện, mời Giang Mật cửa hàng chuyện: “Ở đây trang trí, đồ đạc gì, chút tiếp đón chu đáo.”

 

“Là hôm nay quá đường đột .” Giang Mật mắt Chân Tú Châu, đôi mắt đó chứa chan làn thu thủy, ôn hòa mà thiết, giống như ánh mặt trời nuôi dưỡng, chỉ thôi khiến cảm thấy gần gũi và ấm áp.

 

Cô sắp xếp suy nghĩ, lanh lảnh: “Chân tiểu thư, mở một tiệm sườn xám?”

 

ở nhà việc gì , nhà chồng mở cho một cửa tiệm.” Chân Tú Châu sang phía đối diện, khóe môi trễ xuống, thần sắc dường như chút u sầu: “Để giải khuây.”

 

Giang Mật nhạy bén nhận cảm xúc của cô , bất động thanh sắc theo tầm mắt cô , đối diện là một cửa tiệm đang sửa sang.

 

Trực giác phụ nữ mách bảo, cô hề mở tiệm ở đây.

 

“Cô đổi một chỗ khác ?” Giang Mật thấy Chân Tú Châu sang, giải thích: “Ở đây là đường Bến xe, tấp nập, đều là để vội vàng lên đường, thời gian dừng để thưởng thức sườn xám. Mà cô là đồ đặt may, giá cả đắt hơn, nhóm khách hàng tiêu dùng ít hơn.

 

Bên phía đường Nam Lĩnh, mấy tiệm may đo, hình thành một con phố . Mọi nếu cần mua quần áo, theo tư duy quán tính sẽ nghĩ đến việc đến đó mua. Những sống ở khu đó, gia cảnh đều sung túc, thực lực tiêu dùng hơn.”

 

Cửa tiệm đó Giang Mật khảo sát, là cửa hàng ở vị trí vàng, ánh sáng cực kỳ .

 

Cô thẳng thắn thừa nhận: “ mở một tiệm cơm ở đây.”

 

Chân Tú Châu suy nghĩ kỹ càng một chút, đề nghị của Giang Mật xác đáng, hàng xóm của cô thích đến đường Nam Lĩnh mua quần áo may sẵn, hơn đồ bán ở Bách hóa tổng hợp.

 

xem cửa hàng của cô , nếu thích hợp, sẽ đổi với cô.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-xuyen-den-sau-dem-tan-hon-ca-nha-xem-toi-la-bao-boi/chuong-114-giai-quyet-xong-cua-hang.html.]

“Được! Cô tuyệt đối sẽ thích!” Giang Mật giãn mày, hỏi: “Khi nào cô xem?”

 

Chân Tú Châu ánh sáng trong mắt cô, thần sắc hoảng hốt một chút, khẽ : “Bây giờ rảnh.”

 

Hai cùng đến văn phòng Hợp tác xã mua bán, gọi cả Chủ nhiệm Vương, cùng đến cửa hàng đường Nam Lĩnh.

 

Chân Tú Châu ở cửa, hiểu tại Giang Mật cô sẽ thích.

 

Cửa hàng cửa sổ kính hoa màu giả cổ, khi bước trong tiệm, cảm giác niên đại như xuyên về thời Dân quốc.

 

Cô lập tức thích cửa hàng , hẳn là hợp với sườn xám của cô.

 

“Cửa hàng thật tồi.”

 

Tay Chân Tú Châu đặt lên cửa kính, khóe miệng nở nụ nhạt.

 

Giang Mật nụ dịu dàng của cô , thể xác định cô thật sự thích.

 

“Giang tiểu thư, đổi với cô.” Chân Tú Châu thực hiện lời hứa, đó với Chủ nhiệm Vương: “Ông đưa cửa hàng ở đường Bến xe cho Giang tiểu thư, cửa hàng đưa cho .”

 

Chủ nhiệm Vương chần chừ: “Vậy cấp …”

 

Chân Tú Châu vuốt nhẹ khuyên tai ngọc trai, “ sẽ , khó ông .”

 

Chủ nhiệm Vương thở phào nhẹ nhõm: “Vậy cứ thế , chiều nay ký hợp đồng.”

 

Chân Tú Châu khẽ gật đầu, xách túi cầm tay rời .

 

Chủ nhiệm Vương khóa cửa hàng , “Cô cũng giỏi thật đấy, thế mà thuyết phục .”

 

Giang Mật: “Đâu , là vì cửa hàng hợp với cô hơn.”

 

Chủ nhiệm Vương gật đầu: “Cũng , dù đường Bến xe…”

 

Ông ý thức suýt khác, vội vàng dừng , chuyển chủ đề: “Văn bản phê duyệt , cửa hàng đó thể bán cho cô.”

 

Giang Mật nghĩ đến lời dở dang của Chủ nhiệm Vương, nhớ tới lúc ở cửa hàng đường Bến xe, ánh mắt u sầu của Chân Tú Châu, trực giác mách bảo cô là một câu chuyện.

 

Chỉ là cô sở thích ngóng đời tư của khác.

 

Giang Mật : “Chủ nhiệm Vương việc sấm rền gió cuốn, đến một ngày xong .”

 

Chủ nhiệm Vương lộ vẻ mặt kỳ quái, tuy Cố Lan Thanh lúc đó rõ, nhưng thể phê duyệt nhanh như , chắc chắn là giúp đỡ.

 

Ông nghĩ ngợi, nhịn hỏi: “Cô và thư ký Cố quan hệ gì?”

 

“Thư ký Cố?”

 

“Cố Lan Thanh.”

 

“Anh .” Tâm tư Giang Mật xoay chuyển, Chủ nhiệm Vương sẽ vô duyên vô cớ nhắc đến Cố Lan Thanh, sự việc tiến triển thuận lợi như , Cố Lan Thanh hẳn là công lớn: “Sao ông đột nhiên hỏi về ?”

 

Chủ nhiệm Vương nước đôi: “Lúc việc gặp thư ký Cố, tán gẫu vài câu, nhắc đến việc cô mua cửa hàng mở tiệm cơm.”

 

Trong lòng Giang Mật hiểu, khỏi thở dài một . Vốn nợ ân tình của , nhưng ân tình đó còn trả hết, bây giờ nợ thêm một ân tình lớn hơn.

 

Cô thuận miệng : “Thư ký Cố là họ của bạn .”

 

Ánh mắt Chủ nhiệm Vương đổi vài , hỏi thêm về quan hệ giữa Giang Mật và Cố Lan Thanh nữa. Bất kể là quan hệ gì, Cố Lan Thanh giúp đỡ việc lớn như , chứng tỏ quan hệ bình thường.

 

Hợp tác xã mua bán từng thực hiện giao dịch bất động sản, cửa hàng nhỏ, là vị trí đắc địa, giá cả thể tùy ông định đoạt.

 

Giang Mật cũng cửa hàng , bao nhiêu cũng sẽ chấp nhận.

 

tầng quan hệ với Cố Lan Thanh, Chủ nhiệm Vương bán một cái ân tình, quyết định lấy rẻ hơn một chút.

 

Chủ nhiệm Vương : “Cửa hàng cô đưa hai nghìn đồng là .”

 

 

Loading...