Thập Niên 80: Xuyên Đến Sau Đêm Tân Hôn, Cả Nhà Xem Tôi Là Bảo Bối - Chương 110: Mua Thẳng Cửa Hàng

Cập nhật lúc: 2026-02-18 16:51:31
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Anh chắc chắn theo ?” Ánh mắt Giang Mật dò xét Vương Khánh Bình.

 

Vương Khánh Bình kiên định : “Cô đầu óc linh hoạt, theo cô , học hỏi kinh nghiệm.”

 

Giang Mật thẳng, thẳng vấn đề: “ cho các vay tiền trả nợ, cần vội trả cho , lúc nào trả cũng .”

 

Ánh mắt cô lướt qua hiệu của cửa hàng ở đường Nam Lĩnh, cần đoán cũng chủ nhiệm Vương định lợi dụng cửa hàng để kiếm tiền trả nợ.

 

Nói là cho vay, gần như chuẩn tâm lý đòi . Dù với tình hình kinh tế hiện tại của chủ nhiệm Vương, khả năng trả nợ.

 

Giang Mật suy nghĩ kỹ lưỡng, bỏ tiền lớn là để loại bỏ những lo lắng .

 

Cô tốn bao nhiêu công sức, thuê một cửa hàng từ chủ nhiệm Vương. Đợi ông điều chuyển công tác, chủ nhiệm mới, cô duy trì quan hệ.

 

Nhà hàng mở một năm, năm năm, mười năm, mà là mở một thương hiệu lâu đời để kế thừa.

 

Cô dù thuê của nhà nước tư nhân, kinh doanh phát đạt, khó tránh khỏi gặp tiểu nhân.

 

Nhà trong tay cô, cô chỉ thể khác nắm đằng chuôi.

 

Đối phương thu hồi nhà, là thể thu hồi nhà, đuổi cô ngoài. Rồi cho khác thuê mở nhà hàng, còn thể ké lượng khách mà cô gây dựng.

 

Chuyện hiếm gặp, nhiều vì thế mà kiện tụng.

 

bằng trực tiếp bỏ hai nghìn tệ để mua sự yên , một và mãi mãi.

 

Hơn nữa bây giờ mua cửa hàng rẻ, đợi đến thế kỷ hai mươi mốt, cô dù chỉ dựa việc thu tiền thuê nhà cũng thể kiếm bộn tiền.

 

Tuyệt đối đáng giá.

 

một yêu cầu, mua cửa hàng ở đường bến xe.” Giang Mật bỏ hai nghìn tệ, mua thì mua cửa hàng nhất.

 

“Cô đúng là ảo tưởng!” Sắc mặt chủ nhiệm Vương trầm xuống.

 

Ông mà, Giang Mật hào phóng đến mức cho vay hai nghìn tệ, lúc nào trả cũng , chẳng khác nào cho ông !

 

Hóa là đang chờ ở đây!

 

thật dám mở miệng sư t.ử!

 

Giang Mật nhắc nhở: “Chủ nhiệm Vương, vị trí ngài đang , chỉ đáng giá mấy nghìn tệ. Muốn leo lên cao, thì nền móng vững chắc.”

 

Lời của cô trúng tim đen.

 

Chủ nhiệm Vương im lặng.

 

Ông châm một điếu t.h.u.ố.c, lặng lẽ hút hết. Hút liên tiếp hai điếu, mới đưa quyết định.

 

Vương Khánh Bình là cố chấp, đ.â.m đầu tường cũng .

 

Mẹ khuyên đừng kinh doanh, tức giận đến mức mặt , cũng động lòng, một đầu đ.â.m kinh doanh, chín con trâu cũng kéo .

 

Giang Mật vài câu khiến từ bỏ ý định kinh doanh, ở bên cạnh Giang Mật lẽ lợi nhiều hơn hại.

 

Quan trọng hơn, thể thừa nhận.

 

Mình Giang Mật nắm thóp.

 

Không trả tiền, bọn đòi nợ sẽ ông yên.

 

Trả tiền, động não từ cửa hàng. Nếu Giang Mật tố cáo, ông sẽ mất tất cả, còn đối mặt với trách nhiệm hình sự.

 

Chủ nhiệm Vương ép đến mức dường như chỉ thể chọn sự giúp đỡ của Giang Mật.

 

Chỉ là…

 

Ông lên tiếng: “Đường bến xe , hợp tác xã mua bán huyện thuộc quản lý của chính quyền huyện, quyết định .”

 

Giang Mật nhíu mày, hóa đó là lời thoái thác, thật sự là chỉ thị từ cấp , nội định cho khác.

 

Chủ nhiệm Vương do dự: “ bán cho cô cửa hàng ở đường Nam Lĩnh.”

 

Ông trong lòng rõ, Giang Mật vung nhiều tiền như ông . Nếu ông giải quyết giúp cô, chỉ là trung gian, cô cũng cần đến ông .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-xuyen-den-sau-dem-tan-hon-ca-nha-xem-toi-la-bao-boi/chuong-110-mua-thang-cua-hang.html.]

Giang Mật hề ngạc nhiên khi chủ nhiệm Vương sẽ đồng ý, thời đại giao dịch mua bán ít, nhưng .

 

Nhiều đơn vị xây nhà và cửa hàng, vì đơn vị tiền, sẽ bán mấy cửa hàng để thu hồi vốn.

 

Hợp tác xã mua bán thiếu tiền, đương nhiên sẽ bán, huống chi là cửa hàng ở khu đất vàng.

 

May mà chủ nhiệm Vương thiếu tiền, cô mới dám táo bạo như .

 

Cô hỏi: “Ngài là cho ai thuê ?”

 

“Một phụ nữ trẻ.” Chủ nhiệm Vương giấu giếm: “Nghe là mở một cửa hàng quần áo, sườn xám đặt may.”

 

Tâm tư Giang Mật xoay chuyển, lưu lượng ở đường bến xe là lớn nhất, còn đường Nam Lĩnh chỉ buổi sáng và buổi trưa đông , buổi tối thì vắng vẻ.

 

Bên đó mấy tiệm may, thể coi là hình thành một con phố chuyên về may mặc.

 

Nếu là mở cửa hàng may đo quần áo, rõ ràng đường Nam Lĩnh phù hợp hơn đường bến xe.

 

“Chủ nhiệm Vương, sẽ trao đổi với đối phương , nếu cô đồng ý đổi, ngài sẽ bán cho cửa hàng ở đường bến xe. Nếu cô đồng ý đổi, sẽ lấy cửa hàng ở đường Nam Lĩnh.”

 

Chủ nhiệm Vương thấy ở Giang Mật một loại tinh thần, mục đích rõ ràng, thứ nhắm đến, chỉ cần còn một tia hy vọng, cô sẽ dốc hết tâm trí tìm cách, cố gắng hết sức để giành lấy, đến giây phút cuối cùng sẽ dễ dàng từ bỏ.

 

“Được.” Môi chủ nhiệm Vương mấp máy, nhắc đến chuyện tiền bạc.

 

“Cho hai ngày.” Giang Mật tâm tư của chủ nhiệm Vương, chủ động nhắc: “Ngày mốt đến tìm ngài ký hợp đồng, lúc đó sẽ mang tiền đến.”

 

Chủ nhiệm Vương thở phào nhẹ nhõm, Giang Mật kiểm soát thời gian .

 

Ông cũng cần thời gian để xử lý, thế nào để hợp lý hóa việc bán cửa hàng.

 

Ông cũng thể lấy tiền khi bọn đòi nợ tìm đến.

 

Còn chủ nhiệm Vương xử lý thế nào, thì liên quan đến Giang Mật.

 

Giang Mật từ hợp tác xã mua bán , tâm trạng nhẹ nhõm hơn nhiều, ít nhất việc chọn địa điểm nhà hàng manh mối.

 

Cô thích việc đến nơi đến chốn, cố gắng hết sức để thứ yêu thích. Dù kết quả thế nào, cô cũng sẽ hối tiếc.

 

Thời gian còn sớm, cô định đến đường bến xe chờ .

 

Cô rẽ trái, “bốp” một tiếng, đ.â.m một .

 

Giang Mật lực va chạm loạng choạng lùi mấy bước, đ.â.m là một cô gái trẻ.

 

Khoảng hai mươi tuổi, đường nét thanh tú, một vẻ dịu dàng.

 

Lâm Thiển Thiển mắt đỏ hoe xin : “Đồng chí, xin , vội quá, cẩn thận đ.â.m cô.”

 

Giang Mật xoa vai đ.â.m đau, lịch sự : “ .”

 

để tâm đến chuyện , tiếp tục về phía .

 

“Giang Mật! Giang Mật! Cô đợi một chút!”

 

Vương Khánh Bình từ hợp tác xã mua bán , đuổi theo Giang Mật.

 

Lâm Thiển Thiển thấy cái tên Giang Mật, kinh ngạc ngẩng đầu , chỉ thấy một bóng lưng mảnh mai.

 

tên là Giang Mật?

 

là vợ cũ của Tiêu Lệ?

 

Hay là trùng tên?

 

Môi Lâm Thiển Thiển tái, lúc cô c.h.ế.t, hơn bốn mươi tuổi, trong thời gian Cố Lan Thanh bên cạnh, cô sớm quên Tiêu Lệ.

 

Đột nhiên thấy tên Giang Mật, đột nhiên hiện một đoạn ký ức về em nhà họ Tiêu.

 

Cô tính toán thời gian, theo diễn biến của kiếp , lúc vợ của Tiêu Lệ, vẫn hại Tiểu Noãn liệt giường, Tiểu Dương cũng trở thành một què.

 

Vậy cô còn cơ hội đổi vận mệnh của em nhà họ Tiêu?

 

Lâm Thiển Thiển nghĩ đến đây, đổi ý định, tìm Cố Lan Thanh , mà chuẩn đến thôn Thanh Thủy tìm Tiêu Lệ và Tiêu Dương, Tiêu Noãn Noãn, để nhắc nhở họ.

 

 

Loading...