Thập Niên 80: Xuyên Đến Sau Đêm Tân Hôn, Cả Nhà Xem Tôi Là Bảo Bối - Chương 108: Công Dã Tràng Xe Cát

Cập nhật lúc: 2026-02-18 16:51:29
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Động tác của đàn ông chậm, như cố tình để ép cô trả lời.

 

Giang Mật nhận đàn ông ở phương diện xa đến mức nào, chịu nổi : “Có loại mới, loại đó là dầu silicon methyl…”

 

Nửa câu còn của cô nghẹn trong cổ họng, trở nên đứt quãng, thành lời.

 

Tim cô đập theo từng động tác của đàn ông, hai tay bất lực ôm lấy tấm lưng đẫm mồ hôi của .

 

Gió đêm ngoài cửa sổ thổi , tấm chăn mỏng như sóng cuộn.

 

Mọi thứ dừng , Giang Mật mềm nhũn gối, mắt cũng mở nổi.

 

Trong cơn mơ màng, cô đột nhiên nhớ một chuyện, quá nhiều thì ?

 

?

 

Sáng sớm hôm , Giang Mật trực tiếp lên huyện.

 

Vừa xuống xe, cô thấy một đàn ông trẻ tuổi xách một chiếc cặp công văn, bệt đất.

 

Mái tóc vuốt ngược của rối bù, quần áo nhăn nhúm, vẻ mặt suy sụp như gặp thất bại.

 

Người đàn ông trẻ tuổi nhận ánh mắt của Giang Mật, mặt nở một nụ , khuôn mặt mệt mỏi thêm vài phần sức sống: “Em gái, đồ trang sức , là hàng nhập từ Ô Thị. Em ?”

 

Anh từ trong cặp công văn lấy đồ trang sức, đưa đến mặt Giang Mật: “Kiểu dáng mới lạ, cả huyện Nam chỉ chỗ mới , độc nhất vô nhị. Giá cũng rẻ, vốn là ba hào một cái, bán cho em năm hào ba cái.”

 

Giang Mật những chiếc kẹp tóc lấp lánh, chọn một đôi, chọn dây buộc tóc hình mèo kẹo màu hồng dễ thương, và hai dải lụa buộc tóc.

 

Cô lấy năm hào, thuận miệng hỏi: “Anh nhập hàng từ Ô Thị, bỏ cặp công văn bán ?”

 

“Không , cửa hàng.” Người đàn ông trẻ thấy Giang Mật sòng phẳng, vội : “Cửa hàng của ở ngay cạnh trường học, tên là ‘Nhà Xinh’, em rảnh thì đến cửa hàng của xem, còn nhiều kiểu lắm.”

 

Giang Mật nhướng mày, thể lấy cửa hàng cạnh trường học?

 

Bộ dạng t.h.ả.m hại , rõ ràng là kinh doanh khởi sắc.

 

“Con phố đó lưu lượng khách khác, học sinh tiền, nên mở cửa hàng ở đó.”

 

Giang Mật còn một câu , mắt của thật sự gì. “Hay là theo việc?”

 

Vừa mở nhà hàng chắc chắn thể thiếu quảng cáo, mà mắt ngại mất mặt, hình tượng cũng khá phù hợp.

 

Tuy khi nào cửa hàng mới xác định, nhưng ảnh hưởng đến việc cô tuyển .

 

Cửa hàng ở đường bến xe thật sự lấy , cô sẽ tìm cửa hàng tư nhân.

 

Người đàn ông trẻ sững sờ: “Cô cũng thấy tài kinh doanh ?”

 

Anh thất vọng hỏi: “ thể lý do ?”

 

Anh chịu quá nhiều đả kích, Giang Mật chỉ vài câu ngắn gọn chỉ vấn đề, hề nghi ngờ lời cô .

 

Dường như lúc , bất cứ ai với : Anh !

 

Anh đều sẽ tin chắc nghi ngờ.

 

“Vị trí chọn sai , lưu lượng khách ở con phố đó khả năng tiêu dùng, bán cho ai?” Giang Mật cầm dải lụa và kẹp tóc lên: “Ở huyện thể dễ dàng tìm bốn năm sạp hàng, bán đồ giống hệt . Anh bỏ cặp công văn, gặp ai cũng chào hàng, còn bằng bày sạp bán rong.”

 

Người đàn ông trẻ suy nghĩ kỹ, càng thấy cô lý.

 

nhiều ngành nghề đều thành công, bây giờ nợ nhiều tiền, trong tay bao nhiêu vốn. Chi phí bán đồ trang sức nhỏ, mới chọn cái .”

 

Người đàn ông trẻ tò mò hỏi: “Cô kinh doanh gì?”

 

“Mở nhà hàng.” Giang Mật dụ dỗ: “Ngoại hình đoan chính, tài ăn tồi, cửa hàng của cần tài như giúp quảng bá, chắc chắn sẽ kiếm nhiều hơn tự kinh doanh.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-xuyen-den-sau-dem-tan-hon-ca-nha-xem-toi-la-bao-boi/chuong-108-cong-da-trang-xe-cat.html.]

 

Người đàn ông trẻ nhíu c.h.ặ.t mày: “Nhà hàng của cô ở ?”

 

“Đang bàn bạc cửa hàng.” Giang Mật giấu giếm, : “Anh bán một cái bao nhiêu tiền? Còn đủ trả tiền thuê nhà. cho một tháng mấy chục tệ lương cứng, quảng cáo, mời một khách, sẽ cho hoa hồng.”

 

Người đàn ông trẻ động lòng: “ từng mở nhà hàng , đơn giản như cô nghĩ .”

 

Giang Mật lịch sự một cái, chuẩn rời .

 

Lúc , gọi cô : “Giang Mật!”

 

Giang Mật ngẩng đầu , phát hiện Cao Diệu Tông đang về phía cô.

 

“Ông chủ Cao.” Giang Mật chào một tiếng: “Trùng hợp quá.”

 

vốn định tối nay gọi điện cho cô, ngờ gặp cô ở đây.” Cao Diệu Tông liếc đàn ông trẻ, lòng càng chìm xuống đáy: “Cô tiện chuyện vài câu ?”

 

“Tiện.” Giang Mật hiệu cho Cao Diệu Tông .

 

Hai đến một nơi vắng vẻ, Cao Diệu Tông mới hỏi: “ cô định mở nhà hàng?”

 

Nhà hàng của nhờ nguồn cung cấp rau của Giang Mật, kinh doanh ngày càng phát đạt, quả thực là nhà hàng kiểu mẫu của huyện Nam.

 

Nếu Giang Mật mở nhà hàng, hai họ sẽ là đối thủ cạnh tranh, lo Giang Mật sẽ cung cấp nguyên liệu cho .

 

“Vẫn đang trong giai đoạn chuẩn .” Giang Mật sự lo lắng của Cao Diệu Tông: “Chỉ cần chúng cạnh tranh lành mạnh, sẽ cắt nguồn cung của .”

 

Cao Diệu Tông nhận lời đảm bảo của Giang Mật, trong lòng thở phào nhẹ nhõm.

 

Nhà hàng của mở đầu tiên, sớm tạo dựng nền tảng ở huyện Nam, cần dùng thủ đoạn để cạnh tranh với Giang Mật.

 

“Lợi nhuận của nhà hàng lớn, nhưng cũng khó kinh doanh.” Cao Diệu Tông với tư cách là khuyên cô: “ thấy nhiều , ít mở nhà hàng, đóng cửa. Cơ sở rau của cô đang kinh doanh ? Sao đột nhiên mở nhà hàng?”

 

Giang Mật : “Ước mơ của là mở nhà hàng, đây vốn, chỉ thể trồng trọt để dành tiền .”

 

Cao Diệu Tông: “…” Người chỉ nghề tay trái thôi mà trồng một hộ vạn nguyên.

 

Anh thường xuyên qua với Giang Mật, thể đoán giá trị của cô.

 

Giang Mật quên mục đích đến huyện: “Anh quen con trai của chủ nhiệm Vương ở hợp tác xã mua bán ?”

 

Cao Diệu Tông vẻ mặt kỳ quái : “Người cô chuyện chính là .”

 

Giang Mật: “??”

 

Cao Diệu Tông thấy Giang Mật ngơ ngác, rõ ràng đàn ông trẻ cô cần tìm.

 

Anh hề lo lắng cô cướp việc kinh doanh của , ngược lo cô sẽ mất hết tiền vất vả trồng trọt kiếm .

 

Cao Diệu Tông định chỉ điểm cho Giang Mật một chút: “Cô định mở nhà hàng ở ?”

 

Giang Mật: “Đường bến xe.”

 

Cao Diệu Tông: “…” Tổ tông ơi, cô cũng dám nghĩ thật!

 

Anh đây cũng nhắm đến cửa hàng ở đường bến xe, tốn ít công sức và tiền của, xoay xở lâu, vẫn lấy .

 

Không đúng!

 

Anh đột nhiên nhớ một chuyện: “Đường bến xe chỉ một căn nhà hai tầng nhỏ là trống, cô nhắm đến căn đó ?”

 

.” Giang Mật thấy sắc mặt đổi: “Cửa hàng vấn đề gì ?”

 

Cao Diệu Tông lắc đầu: “Cô chọn địa điểm khác , cửa hàng đó chủ .”

 

 

Loading...