Thập Niên 80: Xuyên Đến Sau Đêm Tân Hôn, Cả Nhà Xem Tôi Là Bảo Bối - Chương 104: Giang Mật Trở Thành Hộ Vạn Nguyên
Cập nhật lúc: 2026-02-18 16:51:25
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bà lão Tiêu giới thiệu: “Đây là cháu trai của bà, Tiêu Phúc Quân.”
Tiêu Phúc Quân với Giang Mật: “Sáng nay cô đến nhà đòi đất, là cho cô thuê để đổi lấy lương thực. Cô đấy, nếu trồng, mảnh đất của cô sẽ bỏ hoang.
Bao năm nay đều là chăm sóc, đất cày trở nên màu mỡ, sản lượng cao hơn nhiều so với lúc mới nhận. bằng lòng nhường đất , tiền thuê năm đầu tiên cho năm mươi tệ là .”
Nụ của Giang Mật tắt ngấm, sắc mặt trầm xuống.
Bà lão Tiêu hiệu cho Giang Mật, giọng điệu ôn hòa : “Cô gái, cháu đưa tiền cho nó .”
Giang Mật mím c.h.ặ.t môi, nếu Tiêu Phúc Quân đối xử với bà lão Tiêu, tiền cô sẽ đưa một cách dứt khoát.
Tiêu Phúc Quân đối xử với bà cụ Tiêu, đất cũng là của bà cụ Tiêu, dựa mà đưa cho năm mươi tệ?
Sao thể bắt nạt như ?
Giang Mật thấy chướng mắt, định lên tiếng.
Bà lão Tiêu nắm lấy tay Giang Mật, đôi mắt đục ngầu lộ vẻ thê lương: “Cô gái, đưa cho nó , coi như nể tình bà già .”
Giang Mật dù cam lòng, nhưng bà lão Tiêu đến mức , cô đưa cũng đưa.
Có lẽ ẩn tình mà cô .
“Chờ .”
Cô nhà lấy năm mươi tệ, đưa thẳng cho Tiêu Phúc Quân.
Tiêu Phúc Quân l.i.ế.m ngón tay, đếm từng tờ một, xác nhận là năm mươi tệ, cuộn nhét túi trong may ở cạp quần.
“Khoan .” Giang Mật gọi , đưa một tờ giấy biên nhận sẵn: “Anh ký tên, điểm chỉ.”
Tiêu Phúc Quân nhận tiền, tâm trạng , hợp tác ký tên, điểm chỉ.
Giang Mật Tiêu Phúc Quân rời , mời bà lão Tiêu nhà .
“Cô gái, bà đồng ý cho nó năm mươi tệ là lý do.” Bà lão Tiêu thấy Giang Mật bất bình , giải thích: “Chồng bà trong thôn, ông là lang thang đến đây. Con gái bà mất , trai bà đồng ý cho nó mộ tổ.
Bà đòi đất, ông liền đòi năm mươi tệ. Một là ông uy h.i.ế.p, lo ông sẽ để con gái bà yên nghỉ.
Hai là cô trồng rau, ông sẽ đến trả thù gây sự. Đưa cho ông năm mươi tệ , coi như mua sự yên , cũng coi như mua cho con gái bà một mảnh đất chôn cất.”
Giang Mật chỉ lý do , quan trọng hơn là bà lão Tiêu ghi nhớ ân tình của trai bà.
Theo tục lệ cũ của thôn Thanh Thủy, trẻ con c.h.ế.t yểu mộ tổ, chỉ chôn cất qua loa.
“Sau bà chuyện gì, cứ tìm thẳng cháu và Tiêu Lệ, đừng ngại phiền phức.” Giang Mật từ trong túi lấy mười tệ đưa cho bà lão Tiêu: “Năm sào đất của bà sản lượng cao, tiền thuê một năm là chín mươi tệ. Ba mươi tệ còn , cháu sẽ quy đổi thành lương thực đưa cho bà.”
Bà lão Tiêu hai vợ chồng sẽ đặc biệt quan tâm đến bà, khi đến hỏi thăm bà con, giá thuê đất một trăm hai mươi tệ một mẫu.
“Cô gái, bà chỉ yên lòng. Các cháu bình thường chăm sóc bà nhiều, một mảnh đất mà còn cho thêm tiền, bà sẽ dám cho cháu thuê nữa.”
Bà lão Tiêu đẩy tiền , chịu nhận: “Cháu cho bà mười tệ lương thực là , nếu thật sự cho bà, lúc rảnh rỗi đến chuyện với bà là .”
“Vâng ạ.” Giang Mật một ý nghĩ, bà lão ở nhà một cũng an , nếu chuyện gì, e là cũng ai : “Sau cháu thường xuyên lên huyện, Tiêu Lệ cũng bên ngoài, hai đứa nhỏ ở nhà ai trông. Bà ơi, lúc bọn trẻ nghỉ, cháu đón bà đến nhà cháu, giúp cháu trông chúng ạ?”
Nhà đẻ cô bận, cũng thời gian trông trẻ, bà lão cũng giúp cô một việc lớn.
Bà lão thể giúp Giang Mật, hiền hậu: “Được, bà sẽ trông bọn trẻ thật .”
Bà dậy : “Bà về đây.”
“Cháu tiễn bà.” Giang Mật tiễn bà lão Tiêu về nhà.
Tối qua là đầu tiên của cô và Tiêu Lệ, dù cẩn thận, nhưng vì thiếu kinh nghiệm, cô vẫn đau, đùi trong bây giờ vẫn còn đau.
Cô chậm rãi rời khỏi nhà bà lão Tiêu, đến ủy ban thôn gọi điện cho Tần tổng, “Tần tổng, thuê tám mẫu đất, thể kiếm màng bọc nông nghiệp ?”
Tần tổng hỏi: “Loại màng bọc nào? Màng nông nghiệp polyethylene loại dày hơn ba nghìn một trăm một tấn, loại mỏng hơn ba nghìn bảy trăm một tấn. Màng nông nghiệp polyvinyl chloride ba nghìn tệ một tấn.”
Giang Mật giá , thầm nghĩ Lâm Quế Phương quả thực cho cô giá thấp.
Thứ chỉ hợp tác xã mua bán thống nhất kinh doanh, cô mua lượng lớn, căn bản kiếm .
Sau năm 1985, mới thực hiện kinh doanh đa kênh.
từ năm 1984, thực hiện một huyện một giá. Vì giá nhập hàng cộng thêm phí vận chuyển và các thứ linh tinh khác.
Giang Mật mím môi: “Loại rẻ nhất ? Nếu mua đủ, loại đắt cũng .”
Tần tổng im lặng một lúc, đồng ý.
Thầm nghĩ: Không một nhà, một cửa.
Giang Mật và Tiêu Lệ đều keo kiệt như .
?
Ngày hôm Giang Mật kiểm tra gian, phát hiện lúa thật sự tự động thu hoạch, lòng cô nhẹ nhõm.
Cô trộn rau trong ruộng nhà với hàng riêng trong gian, giao cho Tần tổng bán hết ngoài.
Tần tổng kéo màng bọc và vật liệu đến, cả nhà họ Giang cùng dựng giàn.
Giang Mật thuê mấy việc.
Sau khi dựng xong giàn, Giang Mật yêu cầu họ đào bể chứa nước.
Mọi đào sâu một mét, nước trong gian trực tiếp thấm dạng nước ngầm. Vì đất cày gần sông, ai nghi ngờ nguồn gốc của nước.
Giang Mật mang cây giống đến, dạy trồng rau theo cách thông thường, mỗi ngày dùng nước trong bể chứa để tưới.
Mọi đều là tay trồng trọt giỏi, cần giải thích đặc biệt, cũng thời điểm nào nên tưới nước.
Sau khi trồng xong tất cả, là giữa tháng mười.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-xuyen-den-sau-dem-tan-hon-ca-nha-xem-toi-la-bao-boi/chuong-104-giang-mat-tro-thanh-ho-van-nguyen.html.]
Giang Mật kéo mấy trai và chị dâu , dạy họ cách chăm sóc rau nhà kính.
Các trai và chị dâu xong, đều kinh ngạc Giang Mật, ngờ cô hề giấu giếm, cho họ bí quyết trồng rau nhà kính, điều cho thấy cô tin tưởng họ đến mức nào?
Trong lòng họ đều thầm nghĩ: Dù thế nào cũng thể phụ lòng tin của Giang Mật!
Chị dâu cả nghi hoặc: “Mật Mật, em hết những điều cho chúng , giao ruộng rau cho chúng quản lý, em trồng nữa ?”
“Ruộng rau giao cho các chị quản lý, mỗi năm lợi nhuận, chia cho mỗi nhà các chị mười phần trăm.” Giang Mật nhờ Tần tổng đăng ký một công ty, chỉ là thuê văn phòng, tạm thời treo tên ở công ty của .
Cô lấy nhãn mác xong từ trong phòng , “Ruộng rau của chúng gọi là Cơ sở rau củ Bốn Mùa, đợi rau chín, các chị dán nhãn lên rau, bán ngoài.”
Họ cầm nhãn mác màu xanh lá cây xem, đó in chữ “Rau củ Bốn Mùa, tuyệt cú mèo”.
Mấy khác ngơ ngác, chỉ Giang Kiến Quân toe toét, thật sự dùng chữ “tuyệt cú mèo” của !
Giang Mật với hai chị dâu: “Chị cả, chị ba, hai chị thể về nhà đẻ vận động, thuê đất của bà con trồng rau nhà kính. Rồi nhờ em nhà đẻ chăm sóc, mỗi năm chia cho họ một khoản tiền.”
Cô đặc biệt hỏi thăm tình hình nhà đẻ của chị dâu cả và chị dâu ba, đều là những nông dân cần cù, thực tế.
Hiện tại rau nhà kính trồng thành công, cô v.ũ k.h.í gian lận là gian, nên sợ họ phản bội.
Chị dâu cả và chị dâu ba kinh ngạc Giang Mật, ngờ Giang Mật giúp đỡ nhà đẻ của họ!
Họ đỏ hoe mắt, trịnh trọng : “Mật Mật, em tin tưởng chúng , chúng cảm kích em. Em bằng lòng giúp đỡ nhà đẻ chúng , coi chúng là ngoài. Em cứ yên tâm, chúng tuyệt đối để nhà đẻ quên ơn em, chuyện với em!”
Hai chị dâu đây ý kiến gì với Giang Mật, nhưng từ hôm nay cô thu phục, một lòng một với cô.
“Chị cả, chị ba, chúng cùng lợi.” Giang Mật bắt đầu từ quen, đợi thời cơ chín muồi, thấy chỉ tiền kiếm, mà còn lo thiếu lương thực, chắc chắn sẽ chủ động tìm cô thuê đất.
“Sau khi các chị công tác tư tưởng cho nhà đẻ, chúng sẽ bước bước đầu tiên ‘khai cương thác thổ’.”
Hai chị dâu đều là năng lực, Giang Mật bồi dưỡng họ. Vì tiên giao cho họ một nhiệm vụ, để rèn luyện họ.
Các trai và chị dâu thấy từ “khai cương thác thổ”, đều khép miệng.
Không khí trong nhà vui vẻ, Giang Mật lây nhiễm, khóe miệng khỏi cong lên.
Các trai và chị dâu quen tay với rau nhà kính, cô sẽ bắt đầu thuê đất đồi trồng cây ăn quả, thầu ao cá để nuôi trồng thủy sản.
Đợi tất cả đều quy mô, cô sẽ điều chỉnh , mỗi trai phụ trách một lĩnh vực khác .
?
Buổi tối, hai vợ chồng cùng về phòng.
Bụng Giang Mật chướng, khó chịu, cô cài then cửa, cầm một chiếc chìa khóa, mở khóa hòm gỗ.
Cô lấy hết tiền trong nhà tranh gian, cho hòm gỗ.
Sau đó, cô xổm bên hòm gỗ, vẫy tay với Tiêu Lệ.
“Tiêu ca, mau qua đây.”
Ánh mắt Tiêu Lệ lướt qua khuôn mặt tươi của cô, dường như từ khi động phòng một tháng , cô vẫn luôn gọi là “Tiêu ca”.
Anh sức chống cự với cách gọi .
Tiêu Lệ đến bên cạnh cô, liếc mắt thấy tiền trong hòm gỗ.
“Bây giờ là giữa tháng mười dương lịch, còn mấy tháng nữa là Tết, em định Tết mở một nhà hàng.”
Giang Mật chờ ngày lâu, trong lòng chút kích động, đôi mắt hoa đào đặc biệt sáng, vui vẻ : “Em là hộ vạn nguyên đó!”
Tiêu Lệ cong môi : “Em , thì cứ .”
Giang Mật dậy, ôm chầm lấy vòng eo săn chắc của : “Anh đối với em quá, cảm ơn luôn tin tưởng em, vô điều kiện ủng hộ em.”
“Không vô điều kiện.”
Giang Mật sững sờ, nghi hoặc Tiêu Lệ.
Tiêu Lệ bế ngang cô lên, Giang Mật kinh ngạc kêu lên, ôm lấy cổ .
“Có trả công.”
Tiêu Lệ đè cô xuống giường.
Giang Mật đá một cái, ngăn mật: “Đợi… đợi , tiền của em…”
Người đàn ông ngậm lấy môi của cô: “Lát nữa đếm cùng em.”
“Ực…” Buổi tối Giang Mật đếm tiền, Tiêu Lệ đè giao lưu thể xong, trực tiếp mệt lả ngủ .
Trời tờ mờ sáng, cô bò dậy đếm tiền.
Tiêu Lệ thấy cô ngáp đếm tiền, phát hiện đếm tiền là sở thích của cô, mỗi đếm xong, tâm trạng đều vui vẻ.
Anh trầm giọng hỏi: “Em ăn sáng gì?”
Giang Mật , dùng gáy đối diện với .
Tiêu Lệ dùng ngón cái cọ cọ mũi, bếp bữa sáng.
Bữa sáng xong bưng , Giang Mật lúc đếm xong tiền, từ trong phòng , khóe miệng cô nhếch lên, thể thấy tâm trạng hơn.
Tiêu Lệ hỏi: “Đếm rõ ? Có bao nhiêu tiền?”
“Mười nghìn năm trăm sáu mươi ba tệ bảy hào hai!” Mắt Giang Mật sáng lấp lánh, tự đặt cho một mục tiêu nhỏ, sẽ phấn đấu lên mười vạn tệ tiền tiết kiệm! Cô bánh chẻo bàn, “Nhân gì thế?”
Tiêu Lệ: “Nhân hẹ trứng.”
Bụng Giang Mật đói, cầm đũa gắp một cái nhét miệng, nhai một lúc, cô vội vàng che miệng, một cảm giác buồn nôn dâng lên.