Thập Niên 80: Xuyên Đến Sau Đêm Tân Hôn, Cả Nhà Xem Tôi Là Bảo Bối - Chương 102: Có Bản Lĩnh Thì Dạy Dỗ Em Ngay Bây Giờ

Cập nhật lúc: 2026-02-18 16:51:23
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Quen.” Tiêu Lệ xới mấy bát cơm, đưa hai bát cho Giang Mật cầm: “Em đến tìm bà thuê đất ?”

 

“Vâng, ngày mai bà mới trả lời.” Giang Mật bưng bát cơm nhưng nhúc nhích.

 

Tiêu Lệ vẻ mặt ham học hỏi của cô, đoán suy nghĩ của cô, ngắn gọn: “Bà Tiêu và chồng kết hôn năm ba mấy, khi cưới hai tháng, chồng bà tham gia kháng chiến, bao giờ trở về nữa.”

 

Bà lão Tiêu vẫn luôn ở quê nhà chờ chồng về, từng rời một bước, chỉ sợ chồng về nhà tìm thấy bà.

 

Nếu còn sống, sớm về tìm bà .

 

Giang Mật cảm thấy buồn bã: “Bà lão chờ cả một đời.”

 

“Bà lão từng nhận một lá thư nhà, chồng bà trong thư khi kháng chiến thắng lợi, sẽ nhanh ch.óng trở về đoàn tụ với bà.”

 

Ánh mắt Tiêu Lệ sâu thẳm Giang Mật, ghìm giọng : “Vì lúc đó truy phong liệt sĩ, bất kỳ tin tức nào, bà vẫn luôn giữ lời hứa đó cho đến ngày nay.”

 

Giang Mật cảm thấy thời đó sống quá khổ cực.

 

Bà lão Tiêu đang chờ một chồng sẽ bao giờ trở về.

 

Lời hứa trong lá thư nhà đó ai thực hiện cho bà.

 

Hai chữ “đoàn viên”, đối với bà mà là một giấc mơ nhất cất giấu trong lòng.

 

Giang Mật nghĩ đến việc bà lão coi cô như con gái, trong ánh mắt áy náy đó nỗi đau đớn tột cùng, nhưng hối hận. Cô nghĩ cho dù cho bà lão một cơ hội , bà vẫn sẽ ngần ngại xả cứu .

 

Bà lão chìm trong một sự chờ đợi vô vọng, cùng với nỗi áy náy vì mất con gái yêu, lẽ cũng ăn thế nào với chồng . Cả một đời sống trong dằn vặt, thật sự quá khổ.

 

Nếu nhiệt huyết bảo vệ đất nước của thế hệ , cũng sự định của họ ngày nay.

 

Không truy phong liệt sĩ, thì bất kỳ khoản trợ cấp nào.

 

Thời đó hy sinh quá nhiều, thể tìm chính xác nhân của mỗi liệt sĩ.

 

Giang Mật nghĩ đến việc bà lão đất cho cháu trai trồng, nhưng cho bà bao nhiêu lương thực.

 

Cô động lòng trắc ẩn, chăm sóc bà lão.

 

“Hay em mang chút đồ ăn cho bà nhé?” Giang Mật đặt hai bát cơm mặt hai đứa nhỏ, tay bóp viên kẹo cứng trong túi, chằm chằm thịt trong bát: “Bà là vợ liệt sĩ, em trong khả năng của , chăm sóc bà một chút.”

 

Khóe môi Tiêu Lệ nở nụ : “Được.”

 

Giang Mật nhận sự ủng hộ của Tiêu Lệ, đôi mày cong thành vầng trăng khuyết, “Em lấy bát!”

 

Cô chạy bếp, lấy một cái bát lớn, xới nửa bát cơm, gắp mỗi món một ít phủ lên .

 

bếp một chuyến, lấy một ít rau, từ gian lấy một miếng thịt lợn và mỡ lợn, trong hũ gạo lấy mấy quả đào mật, tất cả đều cho giỏ tre, dùng một miếng vải xanh đậy , đến nhà bà lão Tiêu.

 

Cửa nhà bà lão Tiêu đóng, bàn một ngọn đèn dầu. Bà lão đang cầm một cái bánh bao cứng ngắc để ăn, lẽ quá khô nuốt trôi, bèn bưng một bát nước uống cùng.

 

Giang Mật thấy cảnh , trong lòng nên lời.

 

“Bà ơi.” Giang Mật bước nhà, đặt giỏ lên bàn, bưng một bát cơm nóng đặt mặt bà: “Chiều nay bà cho cháu một viên kẹo, cháu mang ít đồ ăn đến cho bà.”

 

Bà lão Tiêu vội vàng dậy, đặt bánh bao xuống, chút lúng túng: “Cô gái, cô cần khách sáo quá. Thằng Lệ mỗi tháng đều mang cho ít lương thực, nhặt củi cho dùng, chỉ là một viên kẹo, đáng gì.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-xuyen-den-sau-dem-tan-hon-ca-nha-xem-toi-la-bao-boi/chuong-102-co-ban-linh-thi-day-do-em-ngay-bay-gio.html.]

Bà dừng một chút, : “Kẹo cũng là nó cho .”

 

“Anh cho bà, thì là đồ của bà . Bà cho cháu kẹo, tức là cháu nhận tình nghĩa của bà.” Giang Mật tủm tỉm : “Đây cũng là ý của Tiêu Lệ.”

 

Bà lão Tiêu là ý của Tiêu Lệ, thở dài một : “Bình thường chăm sóc đủ nhiều , cuộc sống của các cháu mới khá lên, cần cứ mang đồ đến cho . già , ăn bao nhiêu.”

 

Trước đây bà chuyện của Giang Mật, dường như gả cho Tiêu Lệ. Chiều nay bà đặc biệt hỏi Giang Mật là vợ của Tiêu Lệ , biểu cảm của Giang Mật thể thấy là cô bằng lòng sống với Tiêu Lệ.

 

“Bà ăn cơm , lát nữa cơm canh nguội mất.” Giang Mật lấy đồ trong giỏ , lượt đặt tủ gỗ, dặn dò: “Bà ơi, sân nhà bà một cái giếng cổ, cháu để thịt trong giỏ, treo lơ lửng trong giếng, nếu sẽ hỏng.”

 

Bà lão Tiêu bóng lưng bận rộn của Giang Mật, mắt ươn ướt, hai vợ chồng chúng nó đều là những đứa trẻ .

 

Bà bước chân loạng choạng gian trong ngăn bằng một tấm rèm, từ trong hòm gỗ lấy một chiếc khăn tay, gian ngoài.

 

Giang Mật lúc từ ngoài cửa bước , chào bà một tiếng: “Bà ơi, cháu về đây, ngày mai đến tìm bà.”

 

“Cô gái, cháu đợi .” Bà lão Tiêu run rẩy đến mặt Giang Mật, đặt một chiếc khăn tay tay cô: “Chiếc khăn là do bà thêu đây, bây giờ tặng cho cháu.”

 

Giang Mật nhận lấy khăn tay, thấy chiếc khăn trắng muốt thêu một cành hoa lan sống động như thật.

 

Góc khăn thêu hai chữ.

 

Tuệ Lan.

 

Cô đột nhiên nhớ , cha của bà lão Tiêu hình như là tú tài của triều đại cuối cùng.

 

Tuệ Lan là tên tự của bà ?

 

Giang Mật về đến nhà, cất khăn tay trong tủ quần áo.

 

“Đây là bà Tiêu cho em ?” Giọng của đàn ông vang lên đầu, Giang Mật đột nhiên giật , lùi mấy bước, hoảng hốt ngẩng đầu lên, đàn ông ôm lòng: “Cơm đang hâm trong nồi, em ăn .”

 

“Người dọa , dọa c.h.ế.t .” Giang Mật vỗ n.g.ự.c, lườm một cái: “Dọa c.h.ế.t em, sẽ cưới vợ mới đấy!”

 

Giây tiếp theo.

 

Mông đàn ông đ.á.n.h một cái, Giang Mật lập tức ngây , một cảm giác hổ dâng lên, sương mù trong mắt gần như sắp trào , cả khuôn mặt cô đỏ bừng.

 

Tiêu Lệ nghiến răng, bên tai cô: “Còn bậy nữa, xem dạy dỗ em thế nào.”

 

Giang Mật chạy ngoài, cảm thấy quá nhát gan, gì mà sợ chứ?

 

Cô càng nghĩ càng thấy , đến cửa phòng, nhướng mày: “Có bản lĩnh thì dạy dỗ em ngay bây giờ !”

 

Nói xong câu đó, Giang Mật cảm thấy thoải mái trong lòng, mặc kệ Tiêu Lệ phản ứng thế nào, cô bếp ăn cơm.

 

Ăn tối xong, cô dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ, tắm rửa xong giường.

 

gian mà thả ý thức trong, kinh ngạc phát hiện thế mà ruộng nước!!

 

Chẳng lẽ gian dựa theo ý thức của cô, thêm những thứ cô cần?

 

Giang Mật những cây mạ xanh mướt trong ruộng nước, tâm trạng đặc biệt . Cô đưa tay định chạm cây mạ, một bàn tay khác đặt lên mu bàn tay cô, lập tức cô rùng một cái.

 

Giây tiếp theo, một hình cao lớn đè lên, hai tay cô vô thức chống lên n.g.ự.c đàn ông, hình ảnh gian mắt biến mất, chỉ còn đôi mắt sâu thẳm và thở nóng rực của .

 

 

Loading...