Thập Niên 80: Xuyên Đến Sau Đêm Tân Hôn, Cả Nhà Xem Tôi Là Bảo Bối - Chương 101: Họ Rất Hợp Nhau

Cập nhật lúc: 2026-02-18 16:51:22
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Giang Mật chớp chớp mắt, đàn ông co một chân lên, đạp lên tường, nghiêng đầu cô, ánh nắng chiếu một bên mặt , nổi bật đường nét sâu sắc, lập thể, ánh mắt toát lên vẻ sắc bén.

 

“Sao ở ngoài thế?” Ánh mắt Giang Mật rơi xuống lòng bàn tay , những ngón tay thon dài đang nghịch một hộp diêm.

 

Cô vô thức xuống đất, thấy mẩu t.h.u.ố.c lá nào.

 

Một bóng đen bao trùm từ đầu xuống, cô ngẩng đầu lên, đàn ông mặt cô.

 

“Nhìn gì thế?” Tiêu Lệ đưa tay vuốt mái tóc rối của cô: “Anh em và chuyện, phiền.”

 

“Xem hút t.h.u.ố.c .” Giang Mật nắm lấy bàn tay to của , đưa lên đầu ngón tay ngửi ngửi, mũi nhăn : “Có mùi t.h.u.ố.c lá.”

 

“Không hút.” Tiêu Lệ cúi mắt bàn tay nhỏ bé, trắng nõn mềm mại trong lòng bàn tay .

 

Tay thô ráp, màu da lúa mì.

 

Hai bàn tay nắm , tạo thành một sự tương phản rõ rệt.

 

Thô kệch và nhỏ nhắn, chút gì hài hòa, ngược còn một cảm giác hợp đến lạ.

 

Tiêu Lệ nắm ngược tay cô, ngón tay cái cọ lòng bàn tay cô, gốc ngón tay một lớp chai mỏng, bàn tay tựa như ngọc điêu khắc nhuốm thêm một tầng thở của cuộc sống.

 

Động tác của nhẹ nhàng, như mang theo sự thương tiếc.

 

Lòng bàn tay Giang Mật tê tê ngứa ngứa, cảm giác như điện giật, tay cô vô thức rụt .

 

Người đàn ông buông tay cô .

 

Giang Mật gãi lòng bàn tay đang ngứa, phát hiện da trắng của cô rám nắng, nhưng vì việc đồng áng mà nổi chai.

 

Tiêu Lệ hỏi: “Chuyện thuê đất, bàn thế nào ?”

 

Hai một một sân.

 

Tiêu Lệ đóng cổng sân .

 

Túi áo khoác đang mở của vung lên, đập cánh tay Giang Mật.

 

Giang Mật “hít” một tiếng, đau đến mức hít một khí lạnh.

 

“Chỉ nhà đẻ em và thím tư cho em thuê đất.” Tay cô thò túi áo : “Trong đựng cái gì thế?”

 

Vừa lôi , mới phát hiện là một xấp tiền dày.

 

Tiêu Lệ lấy hết tiền trong túi áo bên và hai túi quần , đặt cả tay cô.

 

Giang Mật: “…”

 

Cô ôm một xấp tiền dày, ước chừng cũng mấy trăm tờ.

 

“Tổng cộng bốn nghìn năm trăm tệ.” Ánh mắt Tiêu Lệ lướt qua cánh tay đập đỏ của cô, nhíu mày, trầm giọng : “Tiền công trình của trường học, trong đó một nghìn tệ là của em.”

 

Giang Mật liếc mắt túi áo của , may mà là loại túi to, nếu cũng đựng hết nhiều tiền như .

 

Cô nhanh chân nhà, đặt tiền lên bàn, đếm một trăm tờ. Số còn đều sắp xếp gọn gàng, nhét tay .

 

“Em nghĩ kỹ , trong thôn mấy già neo đơn. Em sẽ thuê đất của họ, nếu họ cần tiền, em sẽ đưa cho họ lượng lương thực tương ứng.”

 

Giang Mật sợ hớ, bèn thêm một câu: “Em chỗ nào bán tem phiếu lương thực.”

 

“Ý tưởng của em khả thi đấy, lát nữa thể bàn.” Tiêu Lệ giữ một nửa tiền, nửa còn giao cho Giang Mật quản lý: “Đợi khi dự án kết thúc, sẽ lấy tiền từ em để thanh toán.”

 

“Được.” Giang Mật cất tiền .

 

Hai vợ chồng cùng ngoài, Tiêu Lệ mời nung gạch, tìm c.h.ặ.t gỗ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-xuyen-den-sau-dem-tan-hon-ca-nha-xem-toi-la-bao-boi/chuong-101-ho-rat-hop-nhau.html.]

Còn Giang Mật thì đến thôn tìm những già neo đơn để bàn chuyện thuê đất.

 

Hộ già neo đơn đầu tiên ở gần nhà Tiêu Lệ, lên một con dốc một dặm là tới.

 

Giang Mật một căn nhà đất, nhà xây bằng rơm rạ trộn với bùn, mái nhà lợp một lớp rơm dày.

 

Đây là nơi ở của bà lão Tiêu Tuyết Cầm.

 

Giang Mật thấy cửa nhà đang mở, bà lão hơn bảy mươi tuổi ở ngay ngưỡng cửa, mái tóc bạc trắng chải chuốt gọn gàng, khuôn mặt khắc đầy những nếp nhăn sâu, lưng thẳng tắp, đôi mắt đục ngầu cây táo tàu cửa.

 

Cô thấy trong mắt bà lão là một vẻ c.h.ế.t ch.óc.

 

Giang Mật về phía bà lão, ở cửa, nhẹ nhàng gọi một tiếng: “Bà ơi.”

 

Bà lão chậm rãi ánh mắt , chằm chằm Giang Mật một lúc lâu, mặt lộ một nụ hiền từ.

 

Đôi mắt tang thương như rót một tia sáng, lập tức trở nên sức sống: “Nha Nha, con đến .”

 

Bà từ trong túi lấy một viên kẹo cứng, đưa đến mặt Giang Mật.

 

“Nha Nha, mua kẹo cho con , con ăn nhanh .” Bà lão chỉ lên mặt trời cao, bàn tay cầm kẹo đưa về phía cô: “Trời nóng quá, ăn là chảy mất đấy.”

 

Giang Mật lục lọi ký ức sâu thẳm, chỉ bà lão sinh một con gái, ai từng thấy chồng bà.

 

Đầu thôn một cái ao nối liền với một cái giếng, bà nhảy xuống ao cứu một đứa trẻ trong thôn rơi xuống nước, lúc lên bờ thì phát hiện con gái rơi xuống giếng c.h.ế.t đuối.

 

“Nha Nha, con ăn?” Mắt bà lão rưng rưng nước mắt, buồn bã : “Con giận bỏ rơi con ?”

 

Giang Mật cầm lấy viên kẹo cứng trong lòng bàn tay bà, nở một nụ rạng rỡ: “Nha Nha giận .”

 

Bà lão như chờ đợi câu suốt bao năm tháng, hai hàng nước mắt chảy dài từ khóe mắt.

 

“Nha Nha giận …” Môi bà lão run rẩy, cổ họng nghẹn ngào: “ thể tha thứ cho chính !”

 

một trận, cả dường như tỉnh táo , lấy tay áo lau khô nước mắt. Khi Giang Mật, bà hồi phục lý trí: “Cô gái, để cô chê .”

 

Dừng một chút, bà hỏi: “Cô đến tìm chuyện gì?”

 

Bây giờ lúc thích hợp, Giang Mật tiện chuyện thuê đất.

 

Bà lão sự do dự của Giang Mật, bao năm qua sống một , gần như ai đến tìm bà. Giang Mật là đầu tiên đến tìm, bà lú lẫn nhận nhầm cô là con gái.

 

Giang Mật coi như gỡ một nút thắt trong lòng bà, khiến bà cảm thấy an ủi đôi chút.

 

“Cô là con gái nhà Giang Xuân Sinh ?” Bà lão nhớ những chuyện gần đây trong thôn, hỏi: “Cô tìm là vì chuyện thuê đất?”

 

Giang Mật gật đầu: “Bà ơi, bây giờ bà thể ruộng nữa, cháu thuê đất của bà, trả tiền thuê cho bà, hoặc cũng thể đưa lương thực cho bà.”

 

“Đất của đang cho cháu trai bên nhà đẻ trồng.” Bà lão im lặng một lúc, đôi mắt trong veo của Giang Mật, khỏi nhớ đến con gái lúc nhỏ, cũng thường dùng đôi mắt đen láy bà. Đôi mắt đục ngầu của bà trở nên thiết hơn vài phần: “Ngày mai cô đến tìm .”

 

Giang Mật sững sờ, vội : “Bà ơi, nếu trồng thì thôi ạ.”

 

“Không , dù họ trồng đất của cũng chẳng cho bao nhiêu lương thực.” Thái độ của bà lão cứng rắn, đột nhiên hỏi một câu: “Cô là vợ của thằng Lệ ?”

 

Giang Mật ngọt ngào: “Bà ơi, cháu là vợ .”

 

Bà lão chằm chằm mặt Giang Mật một lúc lâu, từ nụ của cô thấy sự chân thành, mặt cũng bất giác nở nụ : “Ngày mai, giờ cô đến tìm .”

 

Giang Mật đáp: “Vâng ạ.”

 

Cô mang theo một bụng thắc mắc, tìm mấy nhà khác, chuyện đều tiến triển thuận lợi.

 

Chập tối về đến nhà, Tiêu Lệ mới bưng món ăn cuối cùng lên bàn.

 

Giang Mật theo Tiêu Lệ bếp, hỏi: “Anh quen bà lão Tiêu Tuyết Cầm ?”

 

 

Loading...