Thập Niên 80: Xuyên Đến Đêm Tân Hôn Gả Nhầm Phòng Quan Quân, Nàng Hoạ Sĩ Hạnh Phúc Trọn Đời! - Chương 8: Chuyện này có đáng tin không?

Cập nhật lúc: 2026-01-12 03:06:57
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6Ky9RfuHjm

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Còn bên nhà họ Trương, Lưu Diễm Hồng thể cứu vãn nữa nên kéo nhà họ Phan đòi tiền thách cưới, ngờ nhà họ Phan là kẻ gian xảo.

Ở bên ngoài một lời, giả vờ thật thà, họ cãi vã ầm ĩ, chiếm hết lợi thế.

Bây giờ còn một câu họ kết với nhà họ Mạc tiền thách cưới, với nhà họ Trương các cũng nên , cứ thế đuổi họ .

Ép quá thì giỏi thì con gái nhà các đừng gả, dù cũng ngủ với .

Trớ trêu , Trương Mỹ Đế về phía nhà họ Phan, một mực , các nhiều như chẳng để cho mấy đứa con trai trong nhà ?

Nào là bán con gái, nào là thiên vị, cuối cùng Lưu Diễm Hồng tức quá đuổi hết ngoài.

Hận thể ngay tại chỗ cắt đứt quan hệ với cô, bữa tiệc mặt cũng tổ chức .

Đợi đến khi khỏi khu gia thuộc mỏ quặng, bên nhà họ Mạc tay trong tay lưu luyến rời, bên nhà họ Trương thì im lặng.

Người trong khu gia thuộc cuối cùng cũng xem một màn náo nhiệt lớn. Chuyện đủ để họ kể ba ngày ba đêm.

“Kha Kha, sống nhé, chuyện gì nhất định với bố , đồ đạc của nhà con rể ngày mai sẽ cho mang qua cho con.”

Hoàng Tú Anh một bụng lời , nhưng đến miệng chỉ còn một câu sống .

Từ lúc , họ mới cảm nhận con gái là con dâu của .

“Bố , bố về , con nhất định sẽ sống .” Mạc Kha gì đó.

nữa, cũng bằng tự sống để họ lo lắng.

Ôn Khánh Linh đưa hai về nhà trong sự hãnh diện, về đến nhà thấy chồng về, kéo thì thầm chuyện một lúc lâu.

Mạc Kha cũng ăn ý cùng Mạnh Lệnh Trung phòng.

“Sau cô ngủ giường, ngủ ghế bập bênh đằng .” Mạnh Lệnh Trung nghĩ rằng với để ý cô gái , đầu chạy mất, chuyện dễ giải thích.

Chi bằng đối phó qua giai đoạn , đợi sóng gió qua , lúc đó gì thì .

Mẹ cũng sẽ chỉ cho rằng gì, trở dáng vẻ đáng tin cậy như .

Lúc đó đối với cô gái cũng sẽ thêm phần thương xót, ít nhất cô ở nhà họ Mạnh sẽ khó sống.

Mạnh Lệnh Trung cảm thấy cũng chỉ thể đến thế.

“Được.” Mạc Kha quan tâm, họ là diễn kịch, cô hài lòng với sự sắp xếp , Mạnh Lệnh Trung lịch sự hơn cô nghĩ nhiều.

Bây giờ cô nghĩ xem con đường nên như thế nào.

Đầu những năm 80, lúc đất nước thứ đều đang chờ khôi phục, khả năng, là vàng ở khắp nơi cũng ngoa.

Cô vẫn vẽ, con đường phù hợp với , lúc truyện tranh, tranh sơn dầu đều nóng lên, cô gian để phát huy.

Còn thầy của nguyên chủ, các sư sư tỷ, những thứ thuộc về nguyên chủ, cô cũng lấy .

Nam chính gì chứ, đó chỉ là một tên tra nam dựa phụ nữ để leo lên!

Nói là Trần Thế Mỹ cũng là đang khen , đáng lẽ sống một cuộc đời hèn mọn.

Mạnh Lệnh Trung cau mày cô gái , cô thật sự lo lắng chút nào ?

Không đến e thẹn, cô quá bình tĩnh ? Dù cũng là một đàn ông!

Hôn sự của nhà họ Trương cướp mất, cô hề tức giận.

Anh sống chung tạm bợ, cô cứ thế chấp nhận một cách dứt khoát, còn với một câu hợp tác vui vẻ.

Là do lâu tiếp xúc với phụ nữ? Các cô gái bây giờ đều như ?

Hai mang những suy nghĩ khác nhưng chung sống hòa hợp.

Ôn Khánh Linh thấy trong phòng tắt đèn càng thêm vui mừng, bà như thấy cháu trai cháu gái đang vẫy tay với .

“Chuyện đáng tin ?” Mạnh Hữu Bang nay là quan tâm chuyện bên ngoài, con trai cưới vợ, chỉ cần con trai ông đồng ý, vợ ông hài lòng là ông ý kiến.

ông ngờ con dâu cuối cùng đổi , con trai và vợ còn vô cùng hài lòng.

Vừa ông cũng qua cô con dâu mới, thế nào nhỉ, ừm, cùng con trai ông quả thực mắt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-xuyen-den-dem-tan-hon-ga-nham-phong-quan-quan-nang-hoa-si-hanh-phuc-tron-doi/chuong-8-chuyen-nay-co-dang-tin-khong.html.]

“Con trai ông mới đáng tin đấy, cho ông đây là duyên phận, Kha Kha chính là con dâu nhà họ Mạnh chúng .”

“Ông việc cho , đừng nghĩ đến chuyện nghỉ hưu, chừng sắp cháu trai cháu gái , lúc đó chúng tích cóp gia sản cho con cháu ?”

Ôn Khánh Linh nghĩ đến đứa con trai đáng tin cậy của , con trai trông cậy , nhưng cháu trai cháu gái vẫn thể mong đợi.

lời bà.” Mạnh Hữu Bang đến cháu trai cháu gái phấn chấn hẳn lên.

Ông , việc cật lực, cháu trai cháu gái gọi ông nội ông móc bao lì xì ?

Nghĩ cũng vui mừng theo.

Ngày đầu tiên ở nhà họ Mạnh, Mạc Kha cảm thấy thoải mái, nhà họ Mạnh những năm 80 bảo mẫu.

Sáng dậy trong nhà bảo mẫu nấu sẵn bữa sáng, phiền não ai việc nhà.

Bố chồng mặt mày hiền hòa, chồng càng thêm điều, chồng… chồng cũng là sống.

Không em chồng chị chồng, chú bác, ừm, tự tại.

“Kha Kha , con dự định gì ? Mẹ con , con công việc, là tiếp tục đổi một công việc khác? Hay là dứt khoát ở nhà?”

Ôn Khánh Linh cô con dâu ngoan ngoãn, càng càng hài lòng, khiến cho đứa con trai bên cạnh cũng thuận mắt hơn nhiều.

“Con cứ , đợi gặp công việc khác phù hợp thì .”

Mạc Kha trong lòng thời đại sẽ ngàn vạn biến hóa, nhưng cô thích thực tế hơn.

Công việc hiện tại của nguyên chủ ở Cục Văn hóa phù hợp với cô, bái sư học nghệ, từng bước vững chắc.

Từ khi xuyên đến đây, cô rõ ràng cảm thấy đầu óc minh mẫn hơn,

Hình ảnh trong đầu phong phú hơn, giống như kinh nghiệm của kiếp và tài năng của kiếp hòa quyện .

Mọi thứ đều đang chỉ dẫn cô cầm b.út vẽ, nên một cuộc đời khác.

“Được, ủng hộ con.” Ôn Khánh Linh bất kể con dâu đưa lựa chọn gì đều giơ hai tay ủng hộ, còn đẩy chồng bên cạnh một cái.

“Bố cũng ủng hộ, nếu gặp phiền phức gì thì với bố.” Mạnh Hữu Bang nuốt miếng cháo trong miệng, cũng lên tiếng bày tỏ thái độ.

“Ủng hộ, ủng hộ!” Nhìn đang trừng mắt, nhất quyết bắt hô khẩu hiệu theo, Mạnh Lệnh Trung cũng phối hợp vẫy cờ hò reo.

Mạc Kha cảnh tượng mắt, tâm trạng cũng trở nên vui vẻ.

Ăn xong bữa cơm, Mạc Kha từ chối ý kiến của bố chồng tài xế lái xe đưa cô , cô đạp chiếc xe đạp trong nhà .

, Mạnh Lệnh Trung cũng trong tiếng mắng mỏ của .

“Kha Kha , con mỗi ngày đúng giờ ngoài gì? Làm kẻ lông bông cũng giới hạn thời gian ? Vậy thì con tận tâm tận trách quá .”

Ôn Khánh Linh đứa con trai chịu sự quản giáo , càng càng thuận mắt.

Gia đình sắp xếp công việc cho nó chịu thì thôi.

Sau thi đại học khôi phục, nó đòi trường quân đội đào tạo, bà cũng đồng ý.

Bà còn tưởng nó sẽ theo con đường của ông ngoại nó, ngờ khi nghiệp bắt đầu vô công nghề.

Lại còn mỗi ngày gió mưa quản, bận rộn hơn ai hết.

“Mẹ, chúng , con chỉ cần kết hôn, sẽ quản con nữa.” Mạnh Lệnh Trung một câu chặn họng Ôn Khánh Linh nên lời.

“Mẹ quản con, quản con, giỏi thì con cứ lông bông cả đời .”

Con đẻ thế nào bà quá rõ, Ôn Khánh Linh cảm thấy thằng nhóc trời đ.á.n.h nhà bà càng lớn càng thấu .

Ai cũng nó lông bông, nhưng nó bao giờ xin bà một đồng nào để tiêu.

Nói nó lời, nhưng chỉ cần bà đề nghị, nó cũng ngoan ngoãn theo.

Vào trường quân đội, học đại học, dường như thứ đều sắp xếp rõ ràng, nhưng mang tiếng là một tên công t.ử bột gì.

Nhìn con trai xa, Ôn Khánh Linh cảm thấy bất lực, con lớn còn lời nữa!

 

Loading...