Thập Niên 80: Xuyên Đến Đêm Tân Hôn Gả Nhầm Phòng Quan Quân, Nàng Hoạ Sĩ Hạnh Phúc Trọn Đời! - Chương 39: Về Nhà Ngủ Bù
Cập nhật lúc: 2026-01-12 03:07:29
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXGRH6PNK
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mạc Kha cầm giấy tờ, cuối cùng Du lão mới chịu thả cô rời .
Trước khi còn liên tục tìm cơ hội cùng bái tế ân sư, chuyện bây giờ chứng chỉ thiếu bước cuối cùng.
Du Văn Xán trong lòng nghĩ gọi điện thoại, thư cho những đồ đó của ông bảo họ đến gặp tiểu sư cô.
Còn bên phía Kinh Thị, chào hỏi cần đ.á.n.h tiếng đ.á.n.h tiếng, chuyện sớm một chút thấy ánh mặt trời.
Mạc Kha trong quân khu đưa về nhà, Ôn Khánh Linh lo lắng c.h.ế.t.
Hôm qua đến nhà đơn vị Tiểu Kha chút việc công tác, chỉ một câu như những cái khác cái gì cũng , bà lo lắng c.h.ế.t.
Trong Cục Văn hóa thể chuyện lớn gì? Chuyện gì gấp đến mức ngay cả thời gian về một tiếng cũng ?
Lúc thấy bình an trở về, trái tim treo lơ lửng cuối cùng cũng hạ xuống.
“Kha Kha, mệt ? Mau phòng nghỉ ngơi, ăn gì cho con.” Ôn Khánh Linh cả bụng lời hỏi, chỉ là trong mắt con dâu đều là tơ m.á.u, là nghỉ ngơi .
Bất kể chuyện gì chỉ cần về là , con cái tự nhiên sẽ , nếu thể bà hỏi nhiều cũng .
“Vâng, , con ngủ một lát .” Mạc Kha hôm qua cả đêm ngủ, tinh thần căng thẳng, lúc về đến nhà mới thả lỏng.
Rõ ràng thời gian ở Mạnh gia cũng dài, nhưng tại , cô từ nơi thực sự cảm nhận một chút ấm áp của gia đình.
Trước đây cô tưởng cũng để ý nhà gì, cô một đứa trẻ mồ côi cũng , vướng bận gì.
Cô tưởng nội tâm là cảnh giác, nhưng bây giờ vô cùng thả lỏng, cô thể tự nhiên mệt .
Mẹ chồng trải qua mưa gió, vô cùng khoan dung với con cháu, bố chồng càng đủ tôn trọng, chồng danh nghĩa càng sợ cô chịu tủi , dạy cô thế nào vững trong nhà.
Trong mắt ngoài Mạnh Lệnh Trung tiền đồ, chồng từ Kinh Thị đến, gia cảnh , tính tình , khó chung sống.
Bố chồng vạn sự hỏi, trong lòng chỉ cái xưởng, nhưng Mạc Kha cảm thấy Mạnh gia hợp với cô, đúng là chuyện thuận theo tự nhiên, ông trời tự an bài a!
Chính vì như , cô thể thừa nhận, cô bảo vệ Mạnh gia, cô Mạnh gia bình an.
Cho dù tên nam chính cặn bã , cô cũng hy vọng Mạnh gia thể thuận buồm xuôi gió.
Mạc Kha phòng vô cùng tự tại lên giường, chẳng mấy chốc chìm giấc mộng.
Cô ngủ một giấc đến chập tối mới tỉnh , mở mắt liền đối diện với một đôi mắt sáng quắc dọa cô giật run rẩy.
“Anh... bệnh !” Mạc Kha một câu quốc túy, nhưng vẫn kiềm chế , cuối cùng văn nhã hơn chút.
“Dọa em ? Em ngủ cả ngày , chẳng sợ em xảy chuyện ? Muốn qua thám thính thở của em, ai ngờ khéo thế em tỉnh.”
Mạnh Lệnh Trung cũng dọa , chút lúng túng , khi trở về buổi chiều chạy chạy mấy chuyến, nhưng cô mãi tỉnh, trong lòng đang lo lắng đây.
Cuối cùng mắng một trận mới nghỉ một lát, nhưng mắt thấy trời tối , vẫn tỉnh, giấu lén lên đây.
Anh chỉ xem xem cô còn thở .
“... Em chỉ là buồn ngủ quá thôi.” Nhìn thấy bên ngoài trời tối , Mạc Kha đồng hồ, cô ngủ cả ngày ?
“Sao về ? Bận xong ?” Mạc Kha cảm thấy bụng đói, dậy mặc quần áo chuẩn xuống lầu ăn cơm tối.
“Bận xong , em lời gì với ?” Mạnh Lệnh Trung bận xong liền vội vàng trở về, cả bụng lời hỏi, chỉ là nhất thời hỏi từ .
“Chắc là lời gì với em chứ?” Tay mặc quần áo của Mạc Kha khựng , ngẩng đầu nghiêm túc .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-xuyen-den-dem-tan-hon-ga-nham-phong-quan-quan-nang-hoa-si-hanh-phuc-tron-doi/chuong-39-ve-nha-ngu-bu.html.]
“Em nhận ?” Mạnh Lệnh Trung nghĩ chỉ dựa bản lĩnh huyền hoặc đó của cô, thể thấu xương cốt con , sự ngụy trang của chắc chắn cũng khó .
“, bây giờ là đang nhậm chức trong quân đội?” Mạc Kha nghĩ bao giờ quân đội quản lý lỏng lẻo thế ? Những lính đó thể tùy ý về nhà như ?
“Không , nhập ngũ, chỉ là hướng dẫn viên ngoài biên chế huấn luyện cho họ.” Lúc Mạnh Lệnh Trung cũng giấu nữa.
Kể chuyện bộ đội thế nào, cuối cùng vì đề phòng những kẻ dụng tâm khác bên , mở lối riêng, đổi một phận.
Còn những chuyện ở chợ đen, đến giờ thứ ngoài ánh sáng vẫn lộ, còn chuyện khai thác mỏ đều khai báo rõ ràng.
Mạnh Lệnh Trung từng nghĩ một ngày sẽ chút phòng với một cô gái như .
trong lòng cam tâm tình nguyện, bởi vì cô xứng đáng.
Hôm nay những lời cô đó, kêu oan cho Ôn gia, thậm chí lấy công lao của nhập cuộc cho khác , Ôn gia hậu bối ưu tú, cô là đang chia sẻ .
Anh nghĩ đến mục đích ban đầu cưới cô về cũng chỉ là để ứng phó gia đình, trúng khu gia thuộc mỏ quặng lưng cô.
Người sai , cũng quan tâm nghĩ cứ đ.â.m lao theo lao, nhưng bây giờ may mắn, may mà là cô.
Ánh mắt tán thưởng của ông ngoại thấy trong mắt, còn ánh mắt rối rắm của những đó cũng hiểu.
Cô dùng bản lĩnh của vững gót chân, còn kết bái sư với Du lão, tin tức bên một khi truyền ngoài, những kẻ đó động thủ nữa cũng cân nhắc.
Điều vô hình trung khiến thở phào nhẹ nhõm một lớn.
Trước đây cô độc chiến đấu, lúc cô ở bên cạnh , cô là ân nhân của nhà họ cũng quá đáng.
“Anh... lợi hại thế ?” Mạc Kha trừng lớn hai mắt, cô ngay đơn giản.
ngờ từ mấy năm khi tình hình rõ ràng dám lăn lộn chợ đen, khai thác mỏ, lúc đó mới bao lớn chứ? Không cần nghĩ cũng bây giờ giàu nứt đố đổ vách .
Sau khôi phục thi đại học, trường quân đội, thời kỳ đỉnh cao chọn khiêm tốn trở về tỉnh Hắc Lĩnh, tránh mũi nhọn âm thầm phát triển.
Có thể trở thành hướng dẫn viên ngoài biên chế của quân khu, thể khiến những lãnh đạo quân khu đó giúp che giấu, ngoài quan hệ bên phía ông ngoại, bản cũng thực lực đó.
Dù chỉ ngắn gọn vài câu, Mạc Kha sự giãy giụa và từng bước kinh tâm của những năm nay.
Anh còn trẻ như , ph trương, thành phủ, thể đến mức độ , ai còn thể Ôn gia kế tục?
“Em cũng lợi hại.” Mạnh Lệnh Trung khựng , tưởng cô sẽ kinh ngạc, hoặc nơm nớp lo sợ, dù việc việc nào là nguy hiểm.
Không ngờ cô chỉ đầy mắt sùng bái, ánh mắt như lấp lánh ch.ói mắt.
“Em chẳng gì lợi hại, chỉ là vẽ vẽ thôi.” So với Mạnh Lệnh Trung, cô nhiều hơn là may mắn.
Người như mới giống một nam chính thực sự, nhưng kết cục cuối cùng trở thành nhóm đối chiếu nền cho tên nam chính cặn bã dựa đủ loại phụ nữ leo lên, dựa đủ loại vận thế leo lên .
Cô Mạnh Lệnh Trung thế nào, từ khi rời khỏi tỉnh thành trong sách còn nội dung về nữa.
cô luôn cảm thấy như bất kể ngã bao nhiêu , chỉ cần cho một tia cơ hội, luôn thể bò dậy.
Không oán trời trách , chỉ dựa chính , đây cũng là tín điều cuộc sống của cô.
“Vậy cũng lợi hại.” Mạnh Lệnh Trung nghĩ đến dáng vẻ cô vẽ tranh, cả dường như đang phát sáng.
“Chúng đây là đang khen ngợi lẫn ?” Mạc Kha , cứ khen qua khen thế thực sự kỳ lạ.
“Anh chỉ hết chuyện của cho em , cũng sẽ giấu em.” Nói đến đây thần sắc Mạnh Lệnh Trung trở nên nghiêm túc.