Thập Niên 80: Xuyên Đến Đêm Tân Hôn Gả Nhầm Phòng Quan Quân, Nàng Hoạ Sĩ Hạnh Phúc Trọn Đời! - Chương 28: Em Không Hiểu, Đây Gọi Là Nghệ Thuật

Cập nhật lúc: 2026-01-12 03:07:18
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXGRH6PNK

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Vậy em về hỏi xem, cùng lắm thì coi như chúng mượn của họ.”

Phan Tư Dương nghĩ nếu họ điều, chắc chắn sẽ trả gấp trăm .

Kiếp Mạc gia dốc hết ruột gan giúp , họ cũng thể kém hơn Mạc gia chứ?

Sau khá lên , sẽ nhớ cái tình của họ.

“Vâng.” Trương Mỹ Đế gật đầu, nếu bố hiểu chuyện thì nên nhanh ch.óng giúp đỡ, nếu bọn họ phát đạt , đừng hòng cô kéo một cái.

Phan Tư Dương lúc mới hài lòng ăn cơm, Trương Mỹ Đế cẩn thận cầm lấy tờ giấy vẽ bên .

Nhìn từng bức vẽ bùa , giống như bà nội cô còn sống, tìm mấy bà đồng vẽ bùa , cô đầy mặt nghi hoặc.

“Tư Dương, vẽ cái gì thế?” Trương Mỹ Đế ở đại học cũng từng xem mấy giáo sư già vẽ trúc vẽ hoa gì đó.

Tranh sơn thủy, tranh nhân vật cô cũng từng thấy, chỉ là cái thực sự xem hiểu.

tưởng xem ngược, nhưng xoay trái một vòng vẫn là cái gì.

“Em đương nhiên xem hiểu , cái gọi là nghệ thuật, vẽ tranh quan trọng nhất là ý cảnh.” Nhắc đến cái trong giọng của Phan Tư Dương tràn đầy đắc ý.

Kiếp Mạc Kha từng , cùng một bức tranh mỗi vẽ đều giống .

Chính là bản vẽ hai cảm giác cũng khác , cảm giác nghệ thuật quan trọng nhất là ý cảnh.

Kiếp Mạc Kha khi bái sư vẽ chính là như thế , mỗi bức đều là từng cục từng cục, cô đây gọi là ý cảnh.

Kỹ thuật vẽ gì mà còn phân các loại phái, dung hội quán thông kết hợp với thầy đều khen cô thiên phú.

Sau những nước ngoài đó đến mua tranh, đều là những thứ xem hiểu, Mạc Kha đó gọi là tranh trừu tượng, nước ngoài thích kiểu .

Chỉ cần xem hiểu chính là đúng, kiếp Mạc Kha vẽ chính là như , còn là cô hậu kỳ học thành tài mới vẽ .

Hắn bây giờ ngay từ đầu là đích đến của Mạc Kha, bình thường đương nhiên càng xem hiểu .

Phan Tư Dương một đống kiến thức, Trương Mỹ Đế như lọt trong sương mù, cô tuy hiểu, nhưng thể cảm nhận Phan Tư Dương lợi hại.

Không hổ là thể trở thành giàu nhất, ngay từ đầu là một đơn giản.

“Tư Dương, những bức tranh vẽ định giao cho ai?” Trong mơ Trương Mỹ Đế Phan Tư Dương dựa bán tranh mà khởi nghiệp.

cụ thể bán thế nào, bán khi nào cô gì, cô thật sự đợi thêm nữa.

Nhìn căn phòng nhỏ hẹp , còn đồ đạc rách nát trong phòng, còn cơm nước thấy dầu mỡ mỗi ngày, cô sợ chịu nổi.

“Sắp , đợi thêm mấy ngày nữa bái sư , đ.á.n.h danh tiếng , tranh của sẽ trở thành sự tồn tại mà săn đón.”

Phan Tư Dương nhớ đến kiếp thầy của Mạc Kha lúc đầu cũng sắp trở về .

Tuy nhiên cơ duyên của Mạc Kha còn đợi hơn một tháng nữa, khi Mạc Kha gả qua đây công việc đưa cho em gái , trong Cung Thiếu nhi đang tuyển giáo viên, liền thử xem.

Chính là ở đó thầy của cô phát hiện, ngay tại chỗ liền bái sư, mới những chuyện .

Lần quyết định cướp cơ duyên của Mạc Kha, quyết định tìm bái sư , đợi đến ngăn cản cho Cung Thiếu nhi, sẽ gặp Mạc Kha nữa.

Phan Tư Dương chi tiết với Trương Mỹ Đế, những chuyện cô cần .

Mạc Kha đ.á.n.h c.h.ế.t cũng sẽ thầy của cô thực sớm trở về , nghĩ đến đây càng thêm đắc ý.

Mạc Kha đang ăn cơm tối hắt một cái, đây là ai đang nhớ thương cô thế?

“Kha Kha, cảm lạnh ?” Ôn Khánh Linh đau lòng con dâu, thằng con thối nhà bà mấy ngày về .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-xuyen-den-dem-tan-hon-ga-nham-phong-quan-quan-nang-hoa-si-hanh-phuc-tron-doi/chuong-28-em-khong-hieu-day-goi-la-nghe-thuat.html.]

Bà tìm khắp nơi thấy, đợi nó về bà nhất định đ.á.n.h gãy chân nó, vợ thế trân trọng, rốt cuộc nó nghĩ cái gì?

“Con ạ.” Mạc Kha nghĩ chắc chắn là bố nhớ cô , hai ngày về thăm, họ thấy sức khỏe cô hơn ít thì vui mừng khôn xiết.

Khen Mạnh gia là đất lành, cô và nhà họ bát tự hợp, bây giờ đối với Mạnh gia là chỗ nào cũng hài lòng.

“Kha Kha, ông ngoại con mấy ngày nữa thể sẽ qua đây, ông thấy con chắc chắn sẽ vui lắm.” Ôn Khánh Linh thấy con dâu ăn uống ngon miệng, ăn cơm chỉ ăn một chút, chắc chắn là nhớ con trai bà .

Chỉ đành chuyển chủ đề, sang chuyện khác.

Làm cha lo lắng cả đời, con trai gì, con dâu chịu tủi , họ cũng khó xử.

“Ông ngoại sắp đến ạ?” Mạc Kha ăn ít một chút chồng hiểu lầm, thời gian cô sống quá thoải mái.

Cảm thấy tăng ít thịt, buổi tối cố ý ăn ít một chút.

Xem đại diễn tập sắp đến ngày , cũng quân khu hiện tại tình hình thế nào .

Những quân nhu phẩm đó tìm ? Hay là những thứ che mắt đó manh mối ?

Cô chỉ cần nghĩ đến những lãnh đạo đến đó cơ duyên thuộc về Phan Tư Dương, thật bây giờ rõ tình hình, cắt đứt cơ duyên đó của .

Cô đang nghĩ ngợi, liền thấy bóng dáng Mạnh Lệnh Trung xuất hiện ở cửa.

Mạc Kha sững một chút, cô cũng sắp một tuần gặp nhỉ?

Hai cứ thế từ xa một cách khó hiểu, Ôn Khánh Linh bên dụi mắt, phản ứng ‘vút’ một cái lao .

“Cái thằng c.h.ế.t tiệt , con chạy thế, con còn nhớ con cái nhà ? Con mấy ngày về ?”

Muốn hỏi Ôn Khánh Linh bây giờ tâm trạng thế nào, chắc chắn là lo lắng lớn hơn tức giận.

Càng cái thời điểm đa sự , bà sợ thằng con thối xảy chuyện gì, bà tìm khắp nơi cũng manh mối.

Bà bây giờ phát hiện , thằng con thối bản lĩnh khác , cái bản lĩnh trốn một bộ đấy, bà là một chút tin tức cũng ngóng .

Trước mặt con dâu bà lo lắng hơn nữa, lúc cũng thể hiện thái độ .

“Mẹ, con sắp đói c.h.ế.t , là đợi con ăn xong cơm hẵng xử lý con?” Mạnh Lệnh Trung nháy mắt với Mạc Kha đang ngẩn bên .

Trong mắt tràn đầy ánh , đầy vẻ dịu dàng.

Thời gian trong đầu luôn thỉnh thoảng hiện lên khuôn mặt của Mạc Kha, nụ của cô, lời của cô.

Còn dáng vẻ mỗi cô an ủi , khuyên giải , giúp đưa chủ ý, đột nhiên cảm thấy cũng khá nhớ nhà.

Ôn Khánh Linh con trai đói, hai ánh mắt thế , che miệng hài lòng.

Chỉ cần con dâu giận, thể nhịn sự đắn của thằng con thối .

“Con mấy ngày nay ?” Mẹ chồng cô lo liệu cơm nước , bàn cơm cũng khác, Mạc Kha sát gần Mạnh Lệnh Trung.

Cô chỉ trong quân đội bây giờ tình hình thế nào , những đó bắt ? Thầy của nguyên chủ rốt cuộc liên quan đến những chuyện đó .

“Bận chuyện đại diễn tập, thời gian thể sẽ bận.” Mạnh Lệnh Trung khuôn mặt sát gần, thấy dáng vẻ thần bí của cô cảm thấy vô cùng đáng yêu.

Anh tưởng cô sẽ giận, dù bọn họ cũng là tân hôn, bao nhiêu ngày về nhà, cô gái nhỏ bình thường chắc chắn sốt ruột, hoặc thầm buồn bã.

Cô thì , thấy mắt sáng lấp lánh, thầm thương tâm, tự oán tự trách, phóng khoáng vô cùng.

Cô gái như bất kể gả cho ai, đều thể sống vô cùng tự tại, như cũng .

 

Loading...